TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Thi hữu
NHÀ THƠ NGUYỄN DUY VÀ BÀI THƠ ĐẶC BIỆT LẤY CẢM HỨNG TỪ 'CA DAO MẸ CỦA TRỊNH CÔNG SƠN
NHÀ THƠ NGUYỄN DUY VÀ BÀI THƠ ĐẶC BIỆT LẤY CẢM HỨNG TỪ 'CA DAO MẸ CỦA TRỊNH CÔNG SƠN
NGUỒN: Vanvn- Cập nhật ngày: 16 Tháng 6, 2021 lúc 06:24
Nhà thơ Nguyễn Duy
Sau ngày 30.4.1975, tôi theo một đoàn chuyên viên kỹ thuật của bộ đội thông tin từ Hà Nội vào tiếp quản các cơ sở truyền tin trong khu vực sân bay Tân Sơn Nhất. Hôm dừng ở Huế, tôi may mắn được quen nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, rồi cùng với anh và mấy văn nghệ sĩ đang có mặt tại trụ sở Hội Văn nghệ lúc đó (gồm nhà thơ Phạm Tiến Duật, cặp nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ – Hoàng Phủ Ngọc Tường, nhà văn Tô Nhuận Vỹ, họa sĩ Bửu Chỉ, dịch giả Lê Khắc Cầm…) làm ngay cuộc thơ – nhạc “Bắc Nam sum họp” ngẫu hứng và ấm áp.
Khi chia tay, anh Sơn viết vội mấy dòng giới thiệu và dặn, vô Sài Gòn nhớ đến thăm bà già mình nghe, 47C Duy Tân nghe…
Dạo đó tôi đang mặc áo lính nhưng đã là phóng viên chiến tranh, được hưởng chế độ sinh hoạt khá thoải mái, hết giờ làm việc có thể xin giấy phép ra phố dạo chơi hoặc ngủ đêm ngoài doanh trại. Tôi thường đến thăm gia đình anh Sơn, được bà mẹ và các em của anh đón tiếp ân cần, chuyện trò thân mật, đôi khi còn được cô út (Trịnh Vĩnh Trinh) búng guitar hát cho nghe những bản nhạc Trịnh.
Tôi dần ngộ ra rằng, âm nhạc ấy là sinh thành từ căn cước ấy, từ trong cõi tâm hồn Mẹ lung linh Phật tính. Và tôi hình dung, người nhạc sĩ tài hoa kia có đi hết trần gian, đi dư kiếp người, thì vẫn là đi trong không gian mặt đất-bầu trời-bàn tay Mẹ.
Cuối năm 1975 lịch sử ấy, ngay tại ngôi nhà ấy, nay là Nhà Lưu niệm Trịnh Công Sơn, 47C Phạm Ngọc Thạch, tôi đã làm được hai bài thơ. Bài Tìm thân nhân (in trên báo Văn Nghệ Giải Phóng số Xuân Bính Thìn, 1976). Và, Bầu trời – Mặt đất – Bàn tay, lấy cảm hứng từ bài hát Ca dao mẹ của họ Trịnh.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.