• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Thi hữu
 
CHÙM THƠ LÊ HẢI KỲ - HỒN CỐT CỐ ĐÔ CỰA MÌNH TRÊN ÁO NGỰ

CHÙM THƠ LÊ HẢI KỲ - HỒN CỐT CỐ ĐÔ CỰA MÌNH TRÊN ÁO NGỰ



NGUỒN: Vanvn- Cập nhật ngày: 11 Tháng 7, 2025 lúc 14:35

 

Nhà trẻ Lê Hải Kỳ

Nhà thơ trẻ Lê Hải Kỳ tên khai sinh Lê Hải, sinh năm Quý Hợi tại vùng chiêm trũng liền kề đầm phá Cầu Hai, Tam Giang thuộc TP Huế hiện nay. Anh tốt nghiệp Cử nhân báo chí, Trường Đại học Khoa học Huế, hiện sống và làm việc tại TP Đà Nẵng.

Lê Hải Kỳ đã xuất bản tập thơ: Trăng hạ huyền đã cháy, NXB Đà Nẵng 2022 và được nhận Tặng thưởng thơ của Tạp chí Non Nước năm 2022; Tặng thưởng văn học của Hội Nhà văn TP Đà Nẵng năm 2023 cho tập thơ Trăng hạ huyền đã cháy; Giải Nhất Cuộc thi thơ “Nét đẹp người thợ điện Việt Nam” năm 2023.

Quan điểm sống và viết của Lê Hải Kỳ: “Sống theo đức tin của chính mình và viết theo lí lẽ nồng đượm của con tim”.

 

Hương của dòng sông

 

em kể:

chỉ một lần đến Huế

chưa đếm kịp Trường Tiền mấy vài mấy nhịp

chưa đi hết con đường nắng lợp tiếng ve

chưa hiểu vì sao dòng sông ấy lại thơm

vội thương cố đô trầm luân dâu bể

 

chỉ một lần lướt Huế em nghe

giọng con gái thủ thỉ mềm nước sông Hương

có chàng trai phiêu ghi-ta trong bóng tối

và một người đặc biệt

thở cũng ra thơ

liu riu đường đêm vàng tiếng dế

 

Huế ơi sao màu nhiệm thế

xiêu lòng những cánh sao khuya

tạc vào ma nhai lăng tẩm đền đài

hồn cốt cố đô cựa mình trên áo ngự

dạ thưa chuốc em say.

 

Vía lụa

 

em phơi hồn tôi trên tà áo

dài như dòng sông

lầm lụi phù sa thôn nữ

châu thổ nghịch mùa

lụa xác ve co ro lúa lép

 

chân rạ theo em

dọc lối cỏ bờ đê lặng tờ xanh lọn tóc thề ai vừa trao ai

mé đụn trăng hoang

bời bời đôi vòng tay siết

lụa tơ nhón gót đói những nụ hôn

 

môi ủ thơm đêm phạc phờ gốc hoàng lan đứng canh vườn cũ

sương run sóng sánh mắt

chới với đắm vào nhau

lụa chứng nhân ươm lóng tình trắc trở

mọc mầm

trắng

trong

 

những câu thơ trinh bạch bay về nơi bạc nhược niềm tin

từng vạt gió lên cơn sốt

tôi phải lòng em trong chiều nắng cỗi

vu vơ thương áo lụa đuổi con nước xa dòng

 

thương hồ méo xẹo giấc mơ

gấp dải sông cố quận thành bầy hạc mặc yếm lụa vi vút đồng hoang

cánh đồng ngàn năm không tắm

lưu cửu hương thôn nữ ấp iu nhánh lúa chưa chồng

 

có phải em

bông bênh thiên y

bồng bềnh vía lụa

tôi u minh mót vụn heo may về vá nâu sồng.

Tranh của họa sĩ Nguyễn Khôi

Di nguyện

 

khi tôi chết xin đừng liệm đôi tai

tôi muốn nghe người con gái hát

những đêm mưa lênh đênh ủ kẻ si tình thành nhạc

biết đâu tôi sẽ phiêu bồng

 

khi tôi chết xin đừng liệm đôi mắt

tôi muốn nhìn thêm một lần sau tất cả

có thể em đến viếng bằng trăm triệu cơn đau vội vã

khói nhang tạc một bóng hình

 

khi tôi chết xin đừng liệm đôi môi

để mỉm cười lần cuối với một người dưng

và thiết tha những nụ hôn trong giấc mơ đã từng tha thiết

dường như đợi chờ là thời khắc đẹp nhất

 

chôn tôi đi nhưng đừng liệm trái tim

bởi nhớ thương vẫn còn rực lửa

bởi em dẫn đường nên những nhịp rung mù loà tha phương

những nhịp rung làm sao nhắm mắt.

 

Mù loà giọng cố hương

 

tôi đã thương em từ khi tiếng mẹ chưa vỡ ối

thuở loài người còn nói chuyện với cỏ cây

em,

càng xanh càng phổng phao giống phố

 

cố hương em là cố hương tôi

đất mỏng chiếc lá tre

làng đói ăn

cọng muống hoang cớm nắng

 

tiếng mẹ nghèo bốn mùa chua phèn chiêm trũng

em vỡ giọng lai căng học đòi là lụa

thánh thót thị thành

 

tôi buồn

bởi muốn nghe em dù chỉ một lần

nói tiếng quê mình nói tiếng đồng bưng

 

em ơi

giọng quê nghèo lắm ru

sao phải vay tiếng phố

 

tha phương vạn cảnh tha phương

nhưng

xin em đừng: mù loà giọng cố hương.

 

Bóng núi

 

buổi chiều vỡ đất trườn lên sườn đồi. hòn đá vắt vẻo mồ côi ngồi nhìn bóng núi. mắt tôi mờ xanh

núi phì phò mây trắng. gió chới với hoang vu. những ngọn cây săn mặt trời, ánh sáng cắn câu, lụi dần. chập choạng thả rông sắc màu. lênh bênh suy nghĩ

hương rừng vùi tóc sơn nữ. từng sợi nhu mì óng mượt loang đêm. bồng bềnh đẫm sương

 

đá núi mơ về dòng sông có đàn cá bảy màu bơi ngược thuở rong rêu. thuở loài người hồn nhiên lăn vào nhau thành hòn trống mái. sừng sững vọng phu

thuỷ chung giấu vào mắt. thương nhớ giấu vào mắt

vì đâu giọt muối long lanh

 

bao nhiêu cây đều hát về sự vĩ đại của mặt trời. bài thánh ca vi vu xanh

tôi thấy em chồi non

tôi thấy em sương nõn

tôi thấy em thổ cẩm thời gian

màu thời gian ngấm vào tôi xù xì đá xám. lời hẹn thề tạc vũ điệu hoang dã cùng tận huyền bí thâm sơn

 

thời gian bám rễ. bùa mê xuân thì

 

bóng đêm trẩy hội, ngập ngụa lòng nhau. mắt tôi trăng sao. mắt em hố thẳm. sóng mắt vời vợi phong kín tiếng thở đại ngàn

bóng đêm dày như tiếng quạ, sốt sắng dẫn đường tìm em. cổ tích lọ lem còn ngủ vùi dấu cỏ miên di. nỗi nhớ dậy sương len lẻn thung sâu

hương đêm rưng rức đặc quánh cạm bẫy. đen đúa. rập rình. bao nhiêu dấu chân vô hình phảng phất nỗi sợ

 

hơi ấm độc hành

niềm tin độc hành

khuôn mặt dòng sông lom lom xuyên không

 

có bao giờ em ví mình là núi. ngọn núi muôn đời cô lẻ. hai vai gánh nắng gồng mưa. tần tảo lên rêu ngút ngàn kiêu hãnh

tôi là hòn đá mê mải rong chơi, lăn về phía núi. mắt núi chênh chao ngờ vực. đôi mắt ám thị tôi về nỗi buồn không thể gọi tên. nỗi buồn kiêu sa hút cạn máu tim đá sỏi. thắm đỏ cô đơn. van em đừng nhìn mà đá nát. xác đá chết chìm trong mắt xanh

 

loài chim ăn mặt trời không bao giờ ngủ. đôi cánh vạn dặm mọc thành cổ thụ. những chiếc tổ thiên thanh. tiếng hót rụng trắng bến mê. lập lờ cơn mơ hun hút hương đêm trinh khiết

nép sau tiếng lá rơi để nghe đá núi chơi vơi. mười năm trăm năm ngàn năm, cây bện nhau nên rừng. vang xanh tiếng muỗi đập cánh

ánh trăng vừa lội ngang đêm. con nước dùng dằng gót ngà. dòng sông da vàng. phù sa rướm máu. tôi say. tôi trôi

 

đôi chân em cười, bung biêng phấn thổ. màu đất đến tuổi dậy thì. đỏ quyện đỏ lan xa, mút chỉ

con đường lặc lè mùa gió rít. áo mỏng thấp thoáng hoàng hoa

bồn chồn buổi chợ chớm đông. lao xao màu mắt

 

núi chảy vào tôi thành giọt muối, thành dòng sông, thành hương rừng, thành mây trắng, thành bùa mê thổ cẩm

phía góc trời hòn đá đèo bòng nỗi nhớ

và phía núi, đôi mắt đổ bóng mồ côi.

 

LÊ HẢI KỲ



Tin tức khác

· CHÙM THƠ NGUYỄN THẾ KỶ - AI SAY MEN SỚM, AI DẦM SƯƠNG KHUYA
· CHÙM THƠ VŨ HẢI ĐOÀN - ĐẤT TRỞ MÌNH HOA UỐNG ÁNH TRĂNG
· CHÙM THƠ MINH TÂN - RỪNG THU SANG CHƯA CHỚM ĐỔI MÀU...
· CHÙM THƠ TẾ HANH - YÊU EM NHƯ MỘT BÀI THƠ
· CHÙM THƠ NGUYỄN VIẾT LÃM - NGỌN GIÓ MÙA CÓ ĐẾN EM KHÔNG
· KHI GIÓ ĐÔNG THỔI - Truyện ngắn GRAZIA DELEDDA (Ý), BÙI XUÂN DỊCH
· CHÙM ĐƯỜNG LUẬT CỦA UNG VĂN KHÁNH
· NÍU XUÂN THÌ VÀ MỘT HÔM CỦA MAI BÁ ẤN
· CHÙM THƠ LÊ TRƯỜNG LONG - KHUẤT TẦM NHÌN ĐÂU PHẢI KHUẤT NGHĨ SUY
· CHÙM THƠ ĐÀO AN DUYÊN - DẤU XƯA THĂM THẲM MẮT MÔI NGƯỜI
· CHÙM THƠ NGUYỄN HOÀI NHƠN - QUÁ KHỨ SÂU XA GIÀU LÊN QUA TƯỞNG TƯỢNG
· TỪ NHÂN GIAN LẮM NỖI NHIÊU KHÊ
· CHÙM THƠ 1-2-3 CỦA HỌA SĨ TRẦN THỊ LỆ THỦY
· BƯỚC TỚI ĐÈO NGANG BÓNG XẾ TÀ
· CHÙM THƠ ĐÔNG HÀ - VỚT TRĂNG TRẢ BẾN TANG BỒNG CHO NHAU
· CHÙM THƠ THIẾU NHI CỦA ĐẶNG TOÁN
· CHÙM THƠ MAI BÁ ẤN - QUÊ HƯƠNG TRONG TÔI
· CHÙM THƠ VŨ LỆ HƯƠNG - VẪN NƠI NÀY GA ĐỨNG LẶNG ĐƠN CÔI
· CHÙM THƠ PHẠM THỊ HỒNG THU VIẾT TỪ MA RỐC
· CHÙM THƠ TRẦN HOÀNG VŨ NGUYÊN - EM NHƯ MẶT TRỜI CỦA NÚI TỰ GIẤU ĐI

Tin tức mới
♦ CHÙM THƠ NGUYỄN THẾ KỶ - AI SAY MEN SỚM, AI DẦM SƯƠNG KHUYA (19/07/2026)
♦ “ĐÊM TRÊN CÁT” NHẬP HỒN CAO BÁ QUÁT - Tiểu luận XUÂN CANG (19/07/2026)
♦ CHÙM THƠ VŨ HẢI ĐOÀN - ĐẤT TRỞ MÌNH HOA UỐNG ÁNH TRĂNG (17/07/2026)
♦ TÔI VIẾT TRƯỜNG CA “NHỮNG NGHĨA SĨ CẦN GIUỘC” - Tiểu luận THANH THẢO (17/07/2026)
♦ TINH THẦN BI TRÁNG VÀ LÝ TƯỞNG NHÂN VĂN TRONG TRƯỜNG CA THU BỒN - Tiểu luận MAI BÁ ẤN (15/07/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 2166129
Trong thang Trong tháng: 234706
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 124081
Truc tuyen Trực tuyến: 9

...

...

Designed by VietNetNam