TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Thi hữu
CHÙM THƠ TẦN HOÀI DẠ VŨ - HI VỌNG CỦA TRẦN GIAN NHÂN ÁI
CHÙM THƠ TẦN HOÀI DẠ VŨ - HI VỌNG CỦA TRẦN GIAN NHÂN ÁI
NGUỒN: Vanvn- Cập nhật ngày: 22 Tháng 3, 2026 lúc 18:10
Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ, Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam năm 2005
HY VỌNG CỦA TRẦN GIAN NHÂN ÁI
Khi đang đi trên con đường dài anh luôn nhìn thấy phía trước ánh sáng của tình yêu và anh biết trái tim em sẽ hướng anh về phía khát vọng như tình thương yêu và niềm tin tưởng mà bao năm qua em vẫn luôn ưu ái dành cho người em mến yêu
Phải rồi, trái tim em là ánh sáng, đôi mắt em và ngọn lửa từ tâm của em cũng là ánh sáng luôn chiếu dọi đời anh
Anh sẽ đi xa trên con đường dài của sự sống, của niềm vui sáng tạo và tiếng chim hót bên trời
Khát vọng của tôi bảo rằng giữa tôi và cuộc đời này không hề có khoảng cách, không hề có người canh gác, không nên quan tâm đến sự ưu đãi từ bất cứ nơi đâu và cũng chẳng cần biết có sự phủ nhận hay không, tất cả đều chỉ do nhịp đập của trái tim tôi, trái tim không chịu bỏ quên chính mình và không chịu đầu hàng số phận
Niềm vui của trái tim yêu thương là phép mầu sinh ra từ những đám mây phía chân trời hò hẹn. Em thân yêu, hãy dâng bài ca bất tuyệt cho những niềm vui không hẹn trước và hãy đặt lòng em trước ngưỡng cửa của những ước mơ như mây trắng bên trời
Tôi đang đi trên con đường dài và tôi luôn thấy ánh sáng của trái tim em
Em là tiếng gọi của thời gian trong hy vọng nồng ấm và không ngừng chiếu rạng ánh sáng của trần gian vẫn tràn đầy nhân ái.
HẠNH PHÚC MỈM CƯỜI
Em là hoa của đất
Em mưa nhỏ đường dài
Cánh cửa ngày chưa phai
Vẫn mở vào kỷ niệm
Khi nỗi buồn xâm chiếm
Trái tim chẳng ngủ yên
Có đôi mắt thật hiền
Của ngày mai hy vọng
Níu tay đờì trông ngóng
Tình yêu bước ngập ngừng
Để ta thương người dưng
Kịp về dinh, mình nhé !
Thấy niềm vui trào lệ
Chim hót mừng quanh đời
Hạnh phúc cười rất tươi
Căng buồm vào cuộc sống…
NẮNG VÀ GIÓ VÀ TÌNH YÊU
Em yêu ơi, nếu có phút đổi đời
Đấy là khi em mở lòng đón đợi
Em mở ra cho anh bầu trời xanh mới
Bằng cả tình yêu và hương mật đêm hè
Anh quên đời trong giây phút say mê
Quên thế giới và quên ngày lưu lạc
Quên trái tim đã qua bao ghềnh thác
Quên lợi danh vật lộn buổi phong trần
Tấm lòng nào trên những bước phân vân
Đời rất rộng hà cớ gì chen lấn ?
Bàn tay nhỏ tháng năm nào lận đận
Vẫn mở ra cánh cửa gió tươi màu
Khi ta về đường nhỏ bước chân mau
Có tiếng hót loài chim hiền gọi sáng
Em yêu ơi, tình ta cân mấy lạng
Nhẹ như mây mà rộng khắp chân trời
Em nâng cả bầu trời xanh thương nhớ cánh hoa môi
Nắng và gió và tình yêu đang tới !
NIỀM TIN
Nếu tuổi trẻ đã qua đi và chỉ còn những hoài niệm luôn luôn đè nặng tâm hồn tôi
luôn luôn cuốn tôi đi trong dòng xoáy của đời
luôn luôn vọng lại trong tôi những lời từ biệt, tiếng còi tàu hay tiếng gió của buổi hoàng hôn mưa bụi
tôi vẫn không tin rằng cuộc đời này chỉ có nỗi buồn.
Nếu danh vọng đã bỏ rơi tôi, những tiện nghi vật chất cũng không còn
chỉ còn sự thanh bạch như một hồ nước cho tôi soi thấy nỗi cô đơn
chỉ còn tiếng chim dịu dàng đánh thức tôi khi ánh ngày vừa rạng
tôi vẫn không tin rằng cuộc đời này chỉ có nỗi buồn.
Nếu người tôi yêu vì những lý do thầm kín nhẹ nhàng nói với tôi lời đoạn tuyệt
không cần biết tới tình tôi khắc sâu những ước nguyện trung chính
không cần biết tới vẻ đẹp của tâm hồn như một tiếng chuông rung mãi vào đời tôi tịch mịch
tôi vẫn không tin rằng cuộc đời này chỉ có nỗi buồn.
Tự trút bỏ tất cả những nỗi lo sợ mất mát và để mặc khổ đau như một ngọn đèn im lặng soi vào tận những ngõ tối tâm hồn
tôi biết, như một dòng suối, niềm vui lại chảy tràn từ mảnh đất cuối cùng của cơn đau đớn
từ bụi xương rồng trên mảnh đát kia, như một cánh chim, hạnh phúc sẽ lại bay lên
vì tôi vẫn không bao giờ tin rằng cuộc đời này chỉ còn có nỗi buồn!
HÃY CHO TÔI HÔN CUỘC ĐỜI NÀY!
Anh sẽ đi xuyên qua nỗi buồn và số phận cô đơn bằng trái tim tĩnh tại.
Anh sẽ gọi nắng về trong đêm tối tâm hồn và sẽ đọc lời chúc phúc cho mọi nỗi thống khổ nhân gian,
Anh sẽ thắp lên ngọn lửa ấm áp tình người trong trái tim những ai đã từng gục ngã trên mọi bước đường đời gai lửa,
Và anh cầu mong mọi điều hạnh phúc chan hòa và ơn phước thánh thiện rót xuống từ cuộc đời chẳng bao giờ hết khổ đau, cho em, em thân yêu,
Anh là trái tim tĩnh tại đã đi xuyên qua mọi nỗi buồn và số phận khổ đau,
Anh là ngọn nến hy vọng của chính đời anh cô quạnh,
Hãy cho anh được dành hết cuộc phiêu lưu diệu kỳ của một kiếp người khốn cùng trong niềm tin vĩnh cửu,
Hãy cho tôi được ở bên cạnh bạn, những người khổ đau, và hãy cho tôi hôn cuộc đời này, như hôn chính trái tim tôi !
Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ tên thật là Nguyễn Văn Bổn, quê làng Giao Thủy, lớn lên ở Hội An, Quảng Nam nay thuộc Đà Nẵng. Học tại Trường Quốc Học, Huế (1962-1965), Trường Đại học Văn khoa và Đại học Sư phạm Huế (1965-1969).
Chủ tịch Ban Đại diện Sinh viên Đại học Sư phạm Huế và Phó Chủ tịch Hội đồng Sinh viên Liên khoa Viện Đại học Huế (1968-1969); xuất hiện trên nhiều tờ báo và tạp chí ở Sài Gòn, Huế và các tỉnh miền Trung; được một số tờ báo ở nước ngoài như Thế Hệ, Tiền Phong (ở Canada, Úc…) đăng lại những bài thơ ấy. Vì thế, sau này anh thường được nhắc đến trong các công trình nghiên cứu về dòng văn học yêu nước tại các đô thị miền Nam; như công trình nghiên cứu, gồm 25 tập một thế kỷ yêu nước, cách mạng Sài Gòn – TP Hồ Chí Minh (1900-2000) (Nxb Văn hóa- Văn nghệ TP Hồ Chí Minh, 2002)…
Tác phẩm chính đã xuất bản: 11 tập thơ; 12 tập biên khảo, nghiên cứu; 3 tập nhận định – phê bình văn học; 9 tập hồi ký, bút ký, tản văn. Biên soạn chung: 10 đầu sách.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.