• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Thi hữu

Thi hữu


CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM: KỲ 6: ĐẦM BA SƠN - Hồi ức MAI BÁ ẤN
CHÙM THƠ TRẦM THỤY DU - TÔI NGỒI LẠI VỚI MÙA THU QUẢNG NGÃI
CHÙM THƠ TRẦM THỤY DU - TÔI NGỒI LẠI VỚI MÙA THU QUẢNG NGÃI
CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM: KỲ 6: ĐẦM BA SƠN - Hồi ức MAI BÁ ẤN

Thời chưa có Đập Trà Tây cung cấp nước ngọt và chưa có Đập Bà Quận ngăn nước mặn từ sông Bến Ván lên, cũng chưa có bờ đê từ Đập Bà Quận chạy lên Gò Gốc Găng để ngăn nước mặn từ hạ lưu Sông Trầu phía Bắc tràn vào, thì đây một đầm nước mặn trải dài giáp với Rừng Sác và Rừng Dừa nước của sông Tịch Tây thuộc xã Kỳ Liên (xã Tam Nghĩa sau 1975 và nay là xã Núi Thành).

CHÙM THƠ TRẦM THỤY DU - TÔI NGỒI LẠI VỚI MÙA THU QUẢNG NGÃI

Tôi ngồi lại với mùa thu Quảng Ngãi
Dòng sông Trà trầm mặc dưới sương mưa
Con đò nhỏ về chốn nào xa ngái
Em có còn tưởng tiếc chuyện ngày xưa?

CHÙM THƠ TRẦM THỤY DU - TÔI NGỒI LẠI VỚI MÙA THU QUẢNG NGÃI

Tôi ngồi lại với mùa thu Quảng Ngãi
Dòng sông Trà trầm mặc dưới sương mưa
Con đò nhỏ về chốn nào xa ngái
Em có còn tưởng tiếc chuyện ngày xưa?

CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM: KỲ 5. CHÙA PHÚ SƠN - Hồi ức MAI BÁ ẤN

Tọa lạc tại triền đồi phía Đông nằm phía Tây Nam xóm Bến, Đông Nam xóm Chợ và giáp kề với xóm Giữa của thôn Trà Tây về phía Đông Nam, Phú Sơn là ngôi chùa lớn và đẹp nhất xã Kỳ Sanh (Tam Mỹ) xưa nay.

KẺ LẠ - Tạp bút NGUYỄN NGỌC TƯ

“Không sao đâu, trước khi má sinh con ra, má cũng là người lạ”, bà mẹ nói, cố thuyết phục đứa nhỏ dứt áo mình ra. Nó níu cứng lấy mẹ bằng cả hai tay, mắt khẩn cầu hãy giữ nó lại, đừng để nó lên chiếc xe xịt khói chờ sẵn.

CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM: KỲ 4. CHÙA TIỀN NHƠN - Hồi ức MAI BÁ ẤN

Cái tên gọi của chùa này cũng khá lạ! Gọi là “Chùa” mà không thờ Phật, chỉ thờ “tiền hiền khai khẩn, hậu hiền khai cơ” một vùng đất. Bên cạnh chùa là một cây bàng cổ thụ gắn liền với tuổi thơ tôi:

CHÙM THƠ LỤC BÁT CỦA NGUYỄN THANH MỪNG

Một thời chữ nghĩa phong lưu/ Bao nhiêu sói đã hóa cừu dưới trăng/ Câu thơ khách võ hành văn/ Thượng nguồn bỗng chốc thăng bằng hạ du

QUA NHỮNG THÁO CHUÔNG NINH BÌNH

Trên vùng đất Ninh Bình hôm nay, bên cạnh những mái đình, đền, chùa cổ còn có một lớp di sản kiến trúc khác: những nhà thờ Công giáo.

CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM: KỲ 3. CẦU BÀ GIÀY -Hồi ức MAI BÁ ẤN

Và vì tiếng nói sử dụng thường ngày hơn chữ viết, nên “Bà Giàu” được đọc là “Bà Giày” ngày càng phổ biến. Từ đó, mang tên là Cầu Bà Giày cho mãi đến ngày nay. Vậy nên, bà Giàu thì vẫn tên là “bà Giàu” theo đúng chữ viết trong giấy tờ, nhưng gọi tên bằng phát âm thì là “Bà Giày”. Và vì bà Giàu là người lớn tuổi nên ít ai gọi thẳng tên bà “Giày” khi phát âm, chỉ có “cầu Bà Giày” thì được gọi thường xuyên và thành một địa danh phổ biến. Cũng chính vì cách phát âm này mà nhiều người lại luận cái tên cầu Bà Giày theo hướng khác, đó là Cầu Đò Dày (Giày) với lý giải cũng rất có lý, rằng: Trước khi có cầu thì phương tiện qua sông là những chuyến đò, mà muốn lên đò thì phải bắc một tấm ván từ bờ lên ghe/ thuyền cho khách bước lên, tấm ván ấy gọi là ván đò dày và vì vậy có tên là Cầu Đò Dày (Giày).

CHÙM THƠ NGUYỄN DĂNG TRÌNH - NGỰA HOANG RUỔI VÓ ĐĂNG TRÌNH

ngựa hoang ruổi vó đăng trình

bụi hồng lãng đãng nhẹ tênh gánh đời

còn dài nửa cuộc rong chơi

quan san nghìn dặm một trời cỏ thơm

 

1  |  2  |  3  |  4  |  5  |  6  |  7  |  8  |  9  |  10  |  11  |  12  |  13  |  14  |  15  |  16  |  17  |  18  |  19  |  20  |  21  |  22  |  23  |  24  |  25  |  26  |  27  |  28  |  29  |  30  |  31  |  32  |  33  |  34  |  35  |  36  |  37  |  38  |  39  |  40  |  41  |  42  |  43  |  44  |  45  |  46  |  47  |  48  |  49  |  50  |  51  |  52  |  53  |  54  |  55  |  56  |  57  | 
Tin tức mới
♦ CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM: KỲ 6: ĐẦM BA SƠN - Hồi ức MAI BÁ ẤN (16/09/2026)
♦ CHÙM THƠ TRẦM THỤY DU - TÔI NGỒI LẠI VỚI MÙA THU QUẢNG NGÃI (16/09/2026)
♦ CHÙM THƠ TRẦM THỤY DU - TÔI NGỒI LẠI VỚI MÙA THU QUẢNG NGÃI (16/09/2026)
♦ NHÀ THƠ VŨ CAO - VĂN PHẨM VÀ CUỘC ĐỜI - Tiểu luận NGÔ VĨNH BÌNH (16/09/2026)
♦ NHÀ THƠ HỮU LOAN VỚI 'MÀU TÍM HOA SIM' (16/09/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 2282022
Trong thang Trong tháng: 234706
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 143189
Truc tuyen Trực tuyến: 17

...

...

Designed by VietNetNam