“Đà Lạt chiều nay ngóng tri âm/ trong ngôi nhà gỗ chênh vênh triền đồi vắng/ em như mặt trời của núi tự giấu mình đi/ dù mỗi bình mình đều thắp lên nghìn ngọn nhớ/ đêm về lặng lẽ vầng trăng cong khuyết bóng em chờ”
Con sông Bà Rén – một chi lưu của dòng sông Thu Bồn, điểm bắt đầu là khu vực giáp vùng Gò Nổi (thị xã Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam) và phía trên cầu Chìm (huyện Duy Xuyên).
Thế là trọn vẹn một đời/ Thế là vắng cả hai người: mẹ – cha/ Thế là xa – mãi mãi xa/ Mẹ theo cha để thành hoa trên trời// Tỉnh ra đã mất mẹ rồi/ Vùng quê ấy bớt mặn mòi hơn xưa
Phía sau hàng thốt nốt/ Mặt trời đang trốn ta/ Con ve nào thức sớm/ Gọi hè từ tháng ba// Lác đác lên triền núi/ Tim tím bằng lăng rừng/ Mùa mưa chưa kịp đến/ Sắc hoa buồn rưng rưng
Em đã đợi một cơn mưa tình yêu// Đánh thức hạt mầm lãng quên lồng ngực/ Gọi khao khát tin yêu hướng về bóng mát// Mùa hạ thổi cơn nóng bồn chồn khó chịu/ Ve ngân khúc nhạc rạo rực gọi chia xa/ Hạt mưa mát lành cho thương nhớ mãi bên ta.
Giữa khung cảnh Trường Sơn xanh ngát, Đài Tưởng niệm nổi bật lên thật là hoành tráng, đẹp đẽ. Cho dù vậy, nhìn dòng xe hối hả xuôi ngược nối mạch kinh tế với nước bạn Lào và Thái Lan qua cửa khẩu Cha Lo, lòng vẫn thao thức không yên. “Liệu hôm nay còn bao người “nghe” được tiếng vọng linh thiêng từ Trường Sơn năm xưa?…”
Cái sâu sắc ấy chỉ có được bằng sự trải nghiệm phong phú đời sống và lặng lẽ hóa thân vô ngôn vào từng con chữ như chim họa mi hóa thành loài cúc dại “Trong trắng và hư vô/ Từ ngàn xưa lưu lạc tới giờ…”. (PH)
Những đám mây mang hình hài kỳ thú/ Khi tựa một ngôi nhà/ Khi tựa cụ già tóc búi/ Khi tựa người lao công lầm lũi, chàng kỹ sư công trình// Tôi thích những đám mây vào buổi bình minh/ Chúng mang hình hài mới mẻ/ Tôi ngắm mây như đứa trẻ tựa vào ngực mẹ nỉ non
Mong được về với em, ta ở bên nhau,/ Rào lại mảnh vườn, rồi gieo hạt giống./ Ăn một bữa rau cải đầu mùa với em cũng là hạnh phúc,/ Ngồi hơ tay bên bếp lửa nhà mình lòng tràn ngập yêu thương.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.