Thời chưa có Đập Trà Tây cung cấp nước ngọt và chưa có Đập Bà Quận ngăn nước mặn từ sông Bến Ván lên, cũng chưa có bờ đê từ Đập Bà Quận chạy lên Gò Gốc Găng để ngăn nước mặn từ hạ lưu Sông Trầu phía Bắc tràn vào, thì đây một đầm nước mặn trải dài giáp với Rừng Sác và Rừng Dừa nước của sông Tịch Tây thuộc xã Kỳ Liên (xã Tam Nghĩa sau 1975 và nay là xã Núi Thành).
Tọa lạc tại triền đồi phía Đông nằm phía Tây Nam xóm Bến, Đông Nam xóm Chợ và giáp kề với xóm Giữa của thôn Trà Tây về phía Đông Nam, Phú Sơn là ngôi chùa lớn và đẹp nhất xã Kỳ Sanh (Tam Mỹ) xưa nay.
“Không sao đâu, trước khi má sinh con ra, má cũng là người lạ”, bà mẹ nói, cố thuyết phục đứa nhỏ dứt áo mình ra. Nó níu cứng lấy mẹ bằng cả hai tay, mắt khẩn cầu hãy giữ nó lại, đừng để nó lên chiếc xe xịt khói chờ sẵn.
Cái tên gọi của chùa này cũng khá lạ! Gọi là “Chùa” mà không thờ Phật, chỉ thờ “tiền hiền khai khẩn, hậu hiền khai cơ” một vùng đất. Bên cạnh chùa là một cây bàng cổ thụ gắn liền với tuổi thơ tôi:
Và vì tiếng nói sử dụng thường ngày hơn chữ viết, nên “Bà Giàu” được đọc là “Bà Giày” ngày càng phổ biến. Từ đó, mang tên là Cầu Bà Giày cho mãi đến ngày nay. Vậy nên, bà Giàu thì vẫn tên là “bà Giàu” theo đúng chữ viết trong giấy tờ, nhưng gọi tên bằng phát âm thì là “Bà Giày”. Và vì bà Giàu là người lớn tuổi nên ít ai gọi thẳng tên bà “Giày” khi phát âm, chỉ có “cầu Bà Giày” thì được gọi thường xuyên và thành một địa danh phổ biến. Cũng chính vì cách phát âm này mà nhiều người lại luận cái tên cầu Bà Giày theo hướng khác, đó là Cầu Đò Dày (Giày) với lý giải cũng rất có lý, rằng: Trước khi có cầu thì phương tiện qua sông là những chuyến đò, mà muốn lên đò thì phải bắc một tấm ván từ bờ lên ghe/ thuyền cho khách bước lên, tấm ván ấy gọi là ván đò dày và vì vậy có tên là Cầu Đò Dày (Giày).
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.