TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Nguyễn Duy Việt
Tỳ Bà | Thơ: Bích Khê | Nguyễn Anh Tân đàn hát
$title
Lời: Bích Khê
Nhạc: Nguyễn Duy Việt
Thơ của Bích Khê được ví như những bức tranh đầy màu sắc, âm thanh và cảm xúc mãnh liệt, chạm đến chiều sâu tâm hồn người đọc. Dù sáng tác không nhiều, nhưng những bài thơ của ông, như Tỳ bà, vẫn để lại dấu ấn sâu đậm trong nền văn học Việt Nam. Bài thơ là một bản nhạc trữ tình với những hình ảnh lãng mạn: trăng, mây, sương lam, cây đàn, thuyền hồn… tất cả hòa quyện thành một bức tranh thơ đầy mơ mộng nhưng cũng phảng phất nỗi buồn sâu lắng. Được nhạc sĩ Nguyễn Duy Việt phổ nhạc, Tỳ Bà vẫn giữ trọn vẹn tinh thần thơ nguyên tác, đồng thời khoác lên bài hát một giai điệu nhẹ nhàng, bay bổng, như lời tự sự của một tâm hồn đang trôi dạt giữa mộng và thực. Qua giọng hát của Nguyễn Anh Tuân, Tỳ bà trở thành một bản tình ca đầy mê hoặc, đưa người nghe vào thế giới huyền ảo, nơi tình yêu, ký ức và nghệ thuật hòa quyện thành một giai điệu bất tận.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.