TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Thi hữu
CHÙM THƠ NGUYỄN XUÂN HÙNG - TRĂNG VẪN TRÊN CAO VỜI VỢI TỎA SÁNG
CHÙM THƠ NGUYỄN XUÂN HÙNG - TRĂNG VẪN TRÊN CAO VỜI VỢI TỎA SÁNG
NGUỒN: Vanvn- Cập nhật ngày: 4 Tháng 1, 2026 lúc 10:18
Nhà thơ Nguyễn Xuân Hùng ở Phú Thọ
Lại thức với đêm trăng
Đêm mơ màng quyến rũ. Trăng xanh đậu trên áo người lãng tử. Con chìm mọi cánh về rừng tìm chốn ngủ. Ta phập phồng nỗi nhớ phía không em. Đêm giấu kín điều gì mà không biết. Trăng vẫn trăng giật lối kẻ phù du.
Em còn ở mãi tận xa kia. Mà sợi nhớ đưa em về trước ngõ. Tình yêu đến rồi đi từ đó, xót xa âm thầm đêm đêm gọi nhớ. Đã có một đêm trăng sáng dịu dàng xa. Em cài vào môi ta vệt son hồng. Ta khắc vào đời em vết nhớ.
Và cứ thế tháng ngày mải miết đi đưa ta đến một một miền buồn, một miền thơ nức nở. Ta là phạm nhân của tình em trong trắng em chẳng làm quan tòa để phán xử ta. Mỗi đêm trăng giữa đôi bờ hư – thực. Ta và em duyên nợ từ khi nào?
Cái vô tình cứ đi trong đớn đau. Mà chỉ có trái tim em và ta là nhận biết được. Lẽ nào em vô thức với ta. Kỷ niệm êm đềm mà gai góc. Sương đêm nào vương mái tóc Em – Ta?
Đã có lúc ta ước mình là đất. Êm đềm đỡ mỗi bước em qua. Cũng có lúc ta ước mình là hoa. Gửi hương theo em trong gió mới thu về. Nhưng ta chỉ là ta, kẻ tầm phào tẻ nhạt.
Ta đành ký thác tình ta cho giấy trắng. Phía bên này ta thao thức cùng trăng và trăng ngoài xa lại cùng ta thao thức. Gió chạm vào môi hoa lặng lẽ… Vì sao như thế – Vì sao em xa?
Tranh sơn mài của họa sĩ Khúc Quốc Ân Viết thêm cho trăng
Đã viết về trăng cho một đêm chia xa, và cũng đã lại thức với một đêm trăng nữa. Vậy mà, ta vẫn thấy mình mắc nợ cùng trăng. Có thể nào như thế được không? Để lòng ta bao mùa trăn trở. Câu trả lời thật khó tỏ cùng em.
Trăng vẫn trên cao vời vợi tỏa sáng. Hôn lên vai ta, áo ta khuôn mặt ta. Nhưng không còn cảm giác ngọt ngào giữa đêm nào cùng em giữa mùa xuân sánh bước. Ấy là khi môi ta chạm vào môi em rạo rực trời khuya.
Trăng bây giờ vẫn tròn và tỏ. Để lòng ai âm thầm đau khổ vì trót nợ một mùa trăng dang dở cùng em. Dường như trăng cũng nhận ra ta là ta của ngày xưa và em là em của bây giờ? Nên cứ đủng đỉnh đến và đi theo chu kỳ đã định.
Trăng đâu thẹn thùng giữ của ta và em một lần ngơ ngác. Ấy là lần đầu ta thật lòng với nhau, ấy là lần ta dâng cho trăng một lời yêu say đắm. Vì hồi hộp nên không biết trăng đã cất giấu giùm ta.
Đêm nay, trăng lại về như từng hẹn ước. Như biết đã buồn nên em ơn ai ngày xưa trả lại cho ta. Chỉ tiếc rằng em đã ở quá xa, em không còn cùng ta êm đềm trên lối nhỏ, không còn là của ta ngày trước nữa. Còn ta vẫn cất giùm em những điều trăn trở, mỗi trăng về lạnh lẽo đến thờ ơ.
Ta có hẹn gì với trăng đâu nhỉ? Mà trăng vẫn nhẫn nại đến như từng giao ước, để cõi lòng ta day dứt? Trăng lại rỏ vào lòng ta những giọt mơ hồ. Có phải ngày xưa ta và em vô tình nép dưới ánh trăng mờ, tìm về Bình Yên nên còn dang dở…
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.