• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Thi hữu
 
CHÙM THƠ PHẠM PHƯƠNG LAN - HỐT HOẢNG GIẬT MÌNH NGÀY RƠI QUA VAI...

CHÙM THƠ PHẠM PHƯƠNG LAN - HỐT HOẢNG GIẬT MÌNH NGÀY RƠI QUA VAI...



NGUỒN: Vanvn-Cập nhật ngày: 2 Tháng mười một, 2025 lúc 16:58

 

Nhà thơ Phạm Phương Lan

GIỚI TUYẾN

 

Chẳng là bão giông

Mà cuốn phăng đắng cay phiền muộn

Bỏ lại chơ vơ hờn tủi khóc cười.

 

Em tựa mình vào chiếc lá chơi vơi

Nhìn cánh hoa rơi

Giật mình vì đâu lẽ đời tẻ nhạt

Khói nước không trả lời

Bồng bềnh rời xa ghềnh thác

Phía mênh mang sông nước mây trời.

 

Quây Sơn chớm mùa câu hát buông lơi

Trùng Khánh ấp ôm nỗi niềm giới tuyến

Ai đến tìm nhau

Trễ nhịp Then vời câu ước hẹn

Sông nước chạnh lòng đôi ngã chia đôi…

 

KHÚC XẠ

 

Bơi trong nỗi nhớ

Biêng liêng khúc xạ một người

 

Bơi trong cuộc đời

Chát chao buồn vui chìm nổi

 

Con cá ngược dòng

Khởi nguồn lai sinh cuồng vội

 

Ngược dòng em

Chênh vênh nênh nổi khóc cười.

 

CHIỀU LƯƠNG SƠN

 

Nứt ra từ đá

Cây mọc xanh đời

Nứt ra từ tôi

Gót hài bé mọn

 

Áng chiều trôi trôi

Mây tan phiền muộn

 

Lối nào sương sớm

Gạn chiều trong tôi

 

Gặp một nụ cười

Đường xa ngắn lại

 

Khói chiều Lương Sơn

Cõi lòng hoang hoải

 

Ai làm tiên núi

Ai làm tiên cô

 

Ai về bỏ nhớ

Núi buồn ngẩn ngơ.

Tranh của họa sĩ Phương Bình

GA CUỐI ĐÊM GẦY

 

Em ngược chuyến tàu đi về nơi đâu

Cao nguyên Lâm Viên ngóng trông khấp khởi

Chân rụt rè mà trái tim bổi hổi

Chờ trao một chiếc hôn nồng.

 

Em đến nơi này mùa thảm vàng thông

Đà Lạt ngác ngơ gói bốn mùa vào trong vội vã

Chuyến tàu bỏ em giữa biển người xa lạ

Ai ngược xuôi tất tả kiếm tìm.

 

Cao nguyên ngược mùa em ngược đường anh

Trái chín rựng vỡ tan tành nức nở

Tháng sáu nắng, chợt mưa ngàn cắc cớ

Ngược ướt đêm gầy, ga cuối không nhau.

 

LÊN MEN NỖI NHỚ

 

Có những ngày như kẻ dở hơi

Nỗi nhớ lông nhông cồn lên cuồng dại

Nốc cạn nỗi buồn, chuốc lòng tê tái

Khật khưỡng, chênh chao quên lối địa đàng.

 

Trái cấm rộ mùa rơi rụng nát tan

Men rượu mắt ai, môi em dấm dẳng

Vị chát chua, sầu pha giọt đắng

Hương cô đơn xay nát cõi lòng.

 

Nhớ người băng giá mùa đông

Từ khi thu vội qua sông bỏ thuyền

Bến lòng ủ nhớ lên men

Ngập sâu trong mắt, nợ duyên bến nào?

 

TÁI CHẾ NỤ CƯỜI

 

Ta săn bóng mặt trời đổ về sau đỉnh dốc

Bờ Tây mênh mang sương khói hao gầy

Hớt hải trốn tìm, bóng xế quắt quay

Vệt mồ hôi hằn chân chim khoé mắt.

 

Sao cứ là em

Người đàn bà hơn nửa đời gom nhặt

Những vụn đời lăn lóc

Tái chế nụ cười hoang hoải đục trong.

 

Điêu khắc làm chi môi thắm má hồng

Gieo quẻ đảo điên nhân tình thế thái

Sao chẳng chịu ém bùa ánh nhìn khắc khoải

Hoá phép ngân hà chứng ngải tâm can.

 

Trời thẳm chiều tà, bóng rạc hoang mang

Đôi chân ngoẵng hơn cả lòng tay với

Tuột đâu rồi sợi nắng hồng giữa hoàng hôn diệu vợi

Hốt hoảng giật mình, ngày rơi qua vai.

 

Đi quá nửa đời, ai còn trong ai

Hương sắc long lanh, cầu vồng nắng quái

Phía sau nụ cười là những cơn đau tê dại

Dày vò không thôi cho tận đến hôm sau.

 

Chuyện người đàn bà

Đêm

Một mình

Đong đếm thương đau…

 

PHẠM PHƯƠNG LAN



Tin tức khác

· CHÙM THƠ LÊ TIẾN VƯỢNG - BAO GIỜ RŨ ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU DẠI - KHÔN
· CÓ HẸN VỚI CẨM GIÀNG - Bút ký PHONG ĐIỆP
· CHÙM THƠ PHAN THANH ĐẠT - QUẢ ĐỊA CẦU PHẢN CHIẾU CẢ THẾ GIỚI TRÊN VÀNH LÁ
· CHÙM THƠ PHẠM PHƯƠNG LAN - HỐT HOẢNG GIẬT MÌNH NGÀY RƠI QUA VAI...
· BỘI PHẢN - Truyện ngắn của BẢO NINH
· THƠ PHẠM PHƯƠNG LAN - QUÁ NỬA CUỘC ĐỜI ĐI NHẶT HOÀNG HÔN RƠI
· CHÙM THƠ VÕ VĂN HÂN - BẢN HỢP XƯỚNG THẢO NGUYÊN CUNG TRƯỞNG M' NÔNG
· CHÙM THƠ LÊ LỆ THỦY - TÊN NÀNG LÀ ẨN SỐ CỦA RIÊNG CHÀNG LÃNG TỬ NGỌC LINH
· CHÙM THƠ CỦA MAI BÁ ẤN - MỪNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20/11
· CHÙM THƠ HUỆ THI - SẮC HƯƠNG CHỢT HÉO, MẶN NỒNG CŨNG TAN
· THƠ TRẺ VÀ QUAN NIỆM VỀ THƠ: LÊ TUYẾT LAN
· LANG THANG TRÊN SÔNG SÀI GÒN - Tản văn THANH THẢO
· CHÙM THƠ LỤC KHÚC TÂM TÌNH CỦA ĐỖ QUYÊN
· CHÙM THƠ TRẦN QUANG KHẢI - PHÙNG VĂN KHAI biên soạn và dịch
· TIỄN BIỆT THI SĨ 'HOÀNG TỬ BÉ' NGUYỄN QUANG TẤN
· CHÙM THƠ LÊ TIẾN VƯỢNG - BAO GIỜ RŨ ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU DẠI - KHÔN
· CHÙM THƠ MÙA BÃO LỤT CỦA NGÔ MẬU TÌNH
· CHÙM THƠ LÊ HƯNG TIẾN - CUỘC ĐỜI CÓ LÚC ĐƯỢC LÚC KHÔNG
· CHÙM THƠ THẢO VI - VỀ LẠI RỪNG TA CỨ NGỠ CHIÊM BAO
· VỀ PHƯƠNG NAM LẮNG NGHE...

Tin tức mới
♦ 50 TÁC PHẨM VĂN HỌC NGHỆ THUẬT ĐƯỢC VINH DANH (06/12/2025)
♦ TRẬN ĐỊA KÝ ỨC VÀ Ý THỨC HỆ CỦA VIỆC ĐỌC 'NỖI BUỒN CHIẾN TRANH' - Tiểu luận ĐOÀN ÁNH DƯƠNG  (06/12/2025)
♦ NGUYỄN DU VÀ TIẾNG NGHỆ - Tiểu luận VƯƠNG TRỌNG (06/12/2025)
♦ CHÙM THƠ LÊ TIẾN VƯỢNG - BAO GIỜ RŨ ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU DẠI - KHÔN (04/12/2025)
♦ CÓ HẸN VỚI CẨM GIÀNG - Bút ký PHONG ĐIỆP (04/12/2025)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1822709
Trong thang Trong tháng: 172474
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 70765
Truc tuyen Trực tuyến: 3

...

...

Designed by VietNetNam