• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Thi hữu
 
ĐỐI THOẠI TRẮNG -Trường ca của HOÀNG QUÝ

ĐỐI THOẠI TRẮNG -Trường ca của HOÀNG QUÝ



NGUỒN: VANVN.VN - Cập nhật ngày: 10 Tháng 7, 2025 lúc 17:18

                                            … Ai có thể vạch một ranh giới rõ ràng giữa trí tưởng tượng

                                                                  và tư duy? Nó không có đâu, cái ranh giới ấy.

                                                                                                   Konstantin Paustovski

Nhà thơ Hoàng Quý   

1.

Con ngựa xanh lao lên vòm trời

Mang theo anh không yên cương

Gọi anh từ hằng hà tinh tú lấp lánh

Giằng thoát mọi lực hút

Hiến tặng vô vàn gió

Mềm mượt nhẹ nhõm gió

Đanh như gió

Tất bật như gió

Anh muốn bò quên mọi buộc ràng để nói lời chào biệt

Cả những cuộc tình hồng hào của Tiên Dung, của Tấm, của Tô Thị

trong không gian giấc người

Rất có thể đều không níu giữ được

Cả cây tre trăm đốt ngàn năm đeo dính những mụn mơ cổ tích

Cũng không níu giữ được

Anh sẽ đáp lời mời gọi Tự do

Trong những cuộc đối thoại

Cuộc đối thoại mong manh

Cuộc đối thoại với đóa hoa dường như khô xác

Từng nở tưng bừng anh…

 

2.

Em của tôi bao ước mơ xinh xẻo

Vo từng đêm buông dưới tay mình

Em đợi đón ta

Em chờ ngóng ta

Từ hoang hoải chia xa

Của ông trước Tổ tiên

Của cha trước mẹ

Của ta, con ta trên vô tích con đường

Suốt ngang dọc nhỏ nhoi Tổ quốc

Một cuộc chờ vò võ

Một vệt chờ nhàu nhĩ

Vẹo xiêu khung cửa

Dựng vội vàng từng lóng thời gian

Tiếng mọt kẽo cà vời vợi thâu đêm

Đục chằng chịt cả phong rêu lịch sử

Ta chỉ tặng em quà – một nụ hoa bé tí

Nụ hoa có phần cánh là thủy chung còn phần kia máu rỏ

Tích tụ lần hồi tự Tổ tiên ta

Giờ, ta dâng em lau nước mắt

Mong nguôi đớn đau em đêm trở dạ một mình

Và che chắn những ngày đông thấu ruột

Thổi từ bao cuộc chiến chinh

 

Ta muốn an ủi em rất nhiều lời chim phượng

Những lời chim phượng lên men trong từ vựng là a, là b, là c…

Là con chúng mình rồi cường sinh như Gióng

Mọi ngõ ngách đâu đâu cũng dáng hình Phù Đổng

Sau cuộc hiến sinh

Cứ tưởng toàn áo cưới

Cứ tưởng ruộng cày mãi thuộc về em đấy

(Mà ruộng cày rất rẻ

Như rau dưa trong vại nhà ta!)

Em chả phải đêm đêm vò võ

Tạc niềm mong như Tô Thị tạc chờ

 

Em hóa đá đợi anh xin hãy chớ lo buồn

Chả lẽ màu thu dường không có thực

Lá đang bay, đang ngơ ngẩn bay

Chao run cả những mảnh hồn xanh xướp

Thiên lý xinh lặng lẽ tỏa bên giàn

Bao nụ cúc sẽ nở thành hoa cúc

Cô Tấm của bà rồi từ quả bước ra

Hương thơm thị cứ chờ thu mà chín!

 

3.

Không ai có thể mơ thay giấc mơ nghiệt ngã của anh,

giấc mơ  tham lam của anh

Bây giờ

Và mai nữa

Chỉ mẹ dạy anh tiếng bập bẹ đầu đời

Cha dạy anh cách đứng

Đời dạy anh cách đi

Định số đọa anh cách chết

Trong tan hợp ngũ hành

Anh thành kẻ tự bảo vệ

Tương lai không định sẵn cách tìm

Tương lai gợi những thuộc tính của mong ước

Tương lai như nước xiết

Nhọn như nước

Sắc như nước

Trong trẻo và mềm mại như nước

Nhưng, cũng có thể đục và váng vất như nước

Anh có tin còn ngày mai không

Những ngày mai vật vã

Có rất nhiều cám dỗ

Anh – Trang sách mở ngỏ

Hãy tự mình sang trang!

 

4.

Ta!

Và em!

Đều sinh trong ngùn ngụt truy hoan của lịch sử giao cấu bội thực

Cả tin ta trong suốt

Cả tin sự cao cả

Sự trong suốt minh triết

Sự cao cả tinh khiết

 

Ta!

Và em!

Đều được mẹ cắt nhúm bằng ca dao

Tắm bằng phong ngôn

Phòng vệ bằng tục ngữ

Câu ca dao phóng túng như diều mềm yếu như diều

Phong ngôn như lụa buộc

Tục ngữ thành giáp, mộc, lao, tên

Chúng ta quen định vị tình yêu bằng những thách đố kiêu hãnh

Rằng trạch đẻ ngọn đa anh sang cưới em

Em có tin mình đoan trang như trúc

Áo phong tình vin trĩu cả cây ngoan…

 

Xin lạy mẹ ngàn lần những nong nia huyền thoại

Con – thơm – thảo – khế – đợi – đại – bàng – ăn

Con – hiền – dịu – quá – hóa – thành – vàng – anh

Đoạn đường mở ra đã là Bụt đắp

Hạnh phúc Bụt ban

Vinh danh Bụt tặng

Có còn con chăng?

Đường trời quá rộng!

 

5.

Có những lúc lên đồng

Chữ rồng rắn nghềnh ngàng như ám bùa ém ngải

Câu thơ đói

Và câu thơ no

Câu thơ kiêu dũng

Câu thơ hào hoa

Câu thơ không chối từ phẩm hạnh

Thách đố tháng ngày

Gieo một hạt vui

Chả trách móc đêm buồn

Chà giận dỗi năm xô tháng dạt

Ấm, lạnh chả vẽ hình, khoe khối

Cứ nhẹ như sương hồng hào như khói

Đôi lần lanh canh tiếng chuông

Chiếc chuông tí hon của bà phù thủy gày khẳng khiu

có chiếc mũi lưỡi liềm

Làm thích thú và kinh hãi!

 

Có những lúc

Lòng bợt muối

Như mớ rau bấy không ai vời mua

Ý nghĩ sạm đen

Ý nghĩ héo hắt

Như ruộng diếp già ngập úng trong mưa

Ta bỏ mặc hồn ta thây kệ trước đời

Hay ta sợ đời nhiều gềnh lắm thác

Tìm chưa được nước đi thì đã tàn cờ

Xóa ván này để bày ván khác

Loài cả tin không thạo trò phù chú

Ván nào mà chả thua!

 

Có những phút

Ta lặng im

Như đá

Như đất xác trơ đã rã trắng

Thèm một tiếng hạc kêu xuyên thấu đêm sương

Thèm bàn tay nóng hổi của em chắn ngang mùa ngỗ nghịch

Cái mùa ngạo ngược

Mọi cái đều có thể chào mời, đổi chác, bán, mua

Không mấy ai ngượng

Không mấy ai xót

Không mấy ai đỏ mặt

Sao người ta lại nói rất to như quá nhiều người điếc

Em có nghe anh nói rõ không

Ngang, dọc chờn chờn đỏ, tím, vàng, xanh

Cười

Hát

Hò reo

Vào hùa

Và cút bắt

Em có nghe được tiếng anh không

Ăn nhậu

Làm tình

Nhảy cỡn

Bôi

Xóa

Và tô vẽ

Nói dối mãi thành quen

Những con vẹt muôn màu trong chiếc lồng tao nhã

Thật thà bơ vơ

Thật thà thành khách trọ

Vườn cây thế kia sao vội đốm vàng

Lá tự úa đâu thành thu sớm được

Những ngày lá rớt rụng

Còn cố xạc xào

Còn chưa thấu đau

Chiều nay…

Chiều nay bợt bạt khói bay

Có chiếc diều kêu nhớ

Gió xơ xước cả vòm trời dạt lá…

Tranh của họa sĩ Uyên Thao

6.

Câu thơ thả trôi từ trái tim rung, máu, và nước mắt

Chắt hằng đêm sau rất nhiều lực hút

Mảnh mai trăng và ướt mưa bay

Níu hy vọng sau mùa màng thất bát

Gìn giữ khuôn mặt ta yêu mờ tỏ trước đèn

Cả tiếng khóc cười em

Cả bước mẹ liêu xiêu trước cửa nhẫn nhịn

Chả lã nhạt rồi ư câu thơ thánh tín

Những câu thơ mướt mát lá mầm

Những câu loay hoay

Rất nhiều đơn độc

Câu dâng em

Có hồng được môi xinh sau những phút em buồn

Câu dâng người

Có sười ấm được ai mỗi khi lòng trở rét

Có một ngày, một ngày

Em tô son

Em chen hích chợ đời

Thích rổn rảng Hélo mà không chào bằng tiếng mẹ

Thơ hoen rỉ tiếng chuông vui? Có thể

Những câu thơ hóa bụi

Chất chồng trên giá sách kia

Nhưng câu thơ dạt xô trang trắng

Thôi đành an ủi lấy mình

Thầm ru

Chờ một tháng ngày khác!

 

7.

Đã tàn cây

Đã tái lạnh da người

Củi chất đầy hồn đốt hoài không nháng lửa

Giã biệt mùa thu

Một câu hát buồn

Trong điệu thức trầm luân tiếng gió

Từ tạ sắc may hồng

Thôi, xin lá một lần thêm

Một lần chở che cho đất đai khốn khó

Trả vía đất cây không tiếc lá

Mang nặng vía người ta trả cho ai?

Thơ mộng du về phía rộng dài

Phía rộng dài bời bời lá đổ

Thơ chiêm bao về đậu cõi người

Em Tấm hả hê làm mắm con dì ghẻ…

 

Lỗi của ta là rất nhiều yêu

Lỗi của ta là quá nhiều say đắm

Quá nhiều cả tin, quá nhiều hy vọng

Trước trùng vây phờ phỉnh hư danh

Cố tin rằng quả thị giấu nàng tiên

Cố tin lồng son chim vàng anh đến ở

Em cô đơn

Em chiếu chăn buồn

Quên quá nửa vòng xoay vì ta em héo úa

Như cây – em vời vợi buồn thu

Như đất trơ – ta ủ lá em cho không đớn đau không tiếc xót

Lấy cả trời xanh gương lược cho mình

Em – Cội rễ của thu vàng thì ta quên hết!

 

8.

Ôi! Nhân dân tôi

Nhân dân cô đơn

Nhân dân khiêm cung

Kham nhẫn và dịu dàng

Người là nước mà luôn thiếu khát

Người như lúa khắp ruộng nương nước Việt

Những hạt lúa dại, vụng

Ấm

Và xót

Ngoi trên nắng

Dạt trên nước

Xác cháy trên tay chai

Xướp ráp tận ruột

Lấm láp

Và tinh tươm

Thơm tho sen, súng

Giấc mê mẩn người

Thảng thư ca dao

Xum xuê như cổ tích…

 

Ôi nhân dân kiêu dũng của tôi

Nhân ái và thật thà

Cởi mở và bồng bột

Người nâng thuyền mà nổi trôi như lá

Người bộc trực, tuyềnh toàng

Cả nghe và hiếu thiện

Tin đạo mà chở đạo

Đạo rối

Thuyền chao

Qua mỗi cửa bão giông lại đắm đuối nâng thuyền

Néo chèo

Theo lái

Bến yên bình một giấc tít xa

Mà Người có bao giờ không nhẹ dạ!

 

Khi Tổ quốc lâm nguy Người mai gươm, tuốt giáo

Rèn ngựa sắt

Đúc trống đồng

Lớp lớp hóa thành Ông Gióng

Giáo gươm gãy vơ cuốc thay rìu

Gậy sắt gãy nhổ tre làm chiến cụ

Chả kể máu xương thương tích đầy mình

Bốn phía Người là lá chắn!

 

Người chỉ thích những làn chèo lịm ngọt

Khúc lưu thủy lếnh loang vời vợi gió đồng

Một luyến nam ai

Một láy nam bằng

Một vuốt chói trên ngón đờn tài tử

Những lời yêu

Xanh như mạ

Dễ yếu đau như mạ

Chia sớt

Nhớ thương

Như kênh rạch chịt chằng

Nảy nót tóc đuôi gà yếm thắm

Váy túm tó xả buồn mẹ Đốp

Oan đau ẩn Thị Kính, cô Màu

Khi vụng trộm lơ lác Tuần Ty

Lúc cả ghen chiết chì đào Huế

Thương, trách ròng ròng men ủ sáu câu

Xem nỗi người phôi pha như đất!

 

9.

Khi nhân dân tôi đắp lũy sông Cầu

Vua xuống lũy như dân

Khi nhân dân tôi họp Hội Diên Hồng

Vua ngồi giữa nhân dân

Những rừng cọc Bạch Đằng

Như thế đứng ngàn năm vát nhọn

Bao đạo binh hung hăng

Bao chiến thuyền dữ tợn

Tan chìm

Và tả tơi…

 

Rồi vàng son lại cao thấp vàng son

Vuốt cọp, vuốt rồng nào chả nhọn

Thương, sĩ náu kinh kỳ cửa hẹp

Phượng, nghê thiêng đội nến sân chầu

Nhân dân nổi nênh theo dòng như bọt

Nắm gạo trong bồ giật mình vì chuột

Hoa mướp vàng

Rơm rạ cũng vàng ngây

Phên rách tháng ba

Rào thưa ngày tám…

 

10.

Tôi đi tìm hồn cốt dân tôi trong mảnh gốm mảnh ghè

ẩn dưới bùn đất ấm

Dưới tán cây

Trong đá cứng

Ven núi đồi khai mê

Sau lớp lớp phù sa thiên cổ

Nâng

Ngắm

Tìm

Soi

Cố hiểu những tín xác mờ cũ

 

Tôi thở cùng đất đai từ mảnh tước sứt vỡ

Lặng trước thạp đồng in dấu quần hôn

Những tượng cóc cầu mưa

Những lễ hội cầu mùa

Bầy chim Lạc mỏ tên không biệt phân cao, thấp

Lưỡi cuốc đá, lao dài

Mũi tên đồng, hái sắt

Hùng vĩ binh thuyền vút vành trăng khuyết

Đi băng băng qua hoa sóng kỷ hà

Để nhận mặt thủa hoang khai Tiên Tổ

Xin – Người – Hãy – Nhận – Ra – Tôi!

 

Tôi – đứa con chắp nối của Người

Nở từ thời trăm trứng

Da vàng

Mắt hạnh

Đen tóc

Và đỏ trầu

Lá chuối hơ mềm như kén tằm bọc ủ

Mẹ vẫn lên rừng

Cha vẫn đi khơi

Giết Giao Long

Và trồng khoai, lúa

Vẫn hú gọi nhau ấm cả triền sông đỏ

Cần mẫn

Âu lo

Khi tùng tiệm

Khi cởi lòng phơi dạ

Quen sống vì người

Và đắm đuối vì nhau…

 

11.

Hạt lúa cháy than

Đã hóa thạch từ Phùng Nguyên, núi Đọ

Giấc nguyên lúa

Tín xác gửi người sau

 

Sẽ hạnh phúc tồt vời có một lần hái lượm

Giữa bạt rừng rợp bóng Mẹ Tiên

Thỏa sức với Cha Rồng xuôi bể

Xăm kín mình rồi kéo mặt trời lên

 

Sẽ run rảy ướm gậy đồng, nón sắt

Vùi cát Chử Tiên

Xem tắm Tiên Dung

Thư thái rước bánh tròn, vuông trời, đất

Theo Lang Liêu dâng tiến Vua Hùng…

 

Nhưng giấc mơ

Giấc mơ lúa thiêng

Trôi cứ chớm ban mai là hóa thạch

 

Một giấc hiền thục đất

Trải 4000 năm sinh!…

HOÀNG QUÝ

(Trích trường ca Đối thoại trắng)



Tin tức khác

· CHÙM THƠ TRẦN HOÀNG VŨ NGUYÊN - EM NHƯ MẶT TRỜI CỦA NÚI TỰ GIẤU ĐI
· CHUYỆN THÚ VỊ VỀ SÔNG: BÀ RÉN CHUNG THỦY... THU BỒN
· CHÙM THƠ VỀ MẸ CỦA NGUYỄN TRUNG NGUYÊN
· CHÙM THƠ CỦA NGUYỄN VĂN TRÌNH - NHỮNG CÁNH ĐỒNG MỞ RA NHƯ TRANG SÁCH
· CHÙM THƠ PHẠM MỸ HẰNG - SẮC HOA BUỒN RƯNG RƯNG
· CHÙM THƠ VŨ HÀ - HẠT MƯA MÁT LÀNH CHO THƯƠNG NHỚ MÃI BÊN TA
· LINH THIÊNG TIẾNG GỌI TRƯỜNG SƠN - Ký của NGUYỄN KHẮC PHÊ
· CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN HÙNG - CHIM HỌA MI ĐÃ HÓA THÀNH MỘT LOÀI LÚC DẠI
· CHÙM THƠ HẠ NHƯ TRẦN - TÔI NGẮM MÂY NHƯ ĐỨA TRẺ TỰA VÀO NGỰC MẸ NỈ NON
· CHÙM THƠ CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN HUY THIỆP
· THƠ HOÀNG VŨ THUẬT - CÕI NGHÌN NĂM
· CHÙM THƠ NGUYỄN HỮU QUÝ - ĐẠT GIẢI NHẤT CUỘC THI THƠ 'XUÂN MỚI 2026'
· TỪ MIỀN SƠN CƯỚC MĂNG ĐEN ĐẾN ĐẶC KHU LÝ SƠN - Ký của TRẦN THANH DŨNG
· CHÙM THƠ SANG TRƯƠNG - HÀNH TRÌNH BÓC TÁCH BẢN NGÃ GIỮA RỪNG BÔNG CHÁY
· CÁI VÚ THỪA - Truyện ngắn của MC AMMOND NGUYEN THI TU
· CHÙM THƠ TẦN HOÀI DẠ VŨ - HI VỌNG CỦA TRẦN GIAN NHÂN ÁI
· CHÙM THƠ HUỲNH THỊ QUỲNH NGA - THƠM LÊN TỪNG NGÓN TAY
· THƠ VIẾT TỪ TRƯỜNG SA CỦA PHAN HOÀNG
· TRUYỆN NGẮN CỦA HỒ LOAN: CÙ LAO GIÓ
· CHÙM THƠ TRẦN THỊ THÙY VI - NẾU CÓ KIẾP SAU XIN LÀM GIỌT SƯƠNG YÊU ĐIỀU BÌNH LẶNG

Tin tức mới
♦ CHÙM THƠ TRẦN HOÀNG VŨ NGUYÊN - EM NHƯ MẶT TRỜI CỦA NÚI TỰ GIẤU ĐI (14/05/2026)
♦ NHỚ HOÀNG TRẦN CƯƠNG LẠI NGHĨ VỀ TRƯỜNG CA 'LONG MẠCH' (14/05/2026)
♦ CHUYỆN THÊM VỀ ÔNG HOÀNG BẢO ĐẠI (14/05/2026)
♦ THÁI BÁ LỢI - TỪ QUÂN Y SĨ ĐẾN NHÀ VĂN (14/05/2026)
♦ NGƯỜI ĐI TIM 'BỤI ĐỎ' ĐÃ HÓA THÂN VÀO 'CÁT BỤI' PHẬN NGƯỜI - Tiểu luận TRẦN HOÀI ANH (11/05/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 2030669
Trong thang Trong tháng: 234706
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 103780
Truc tuyen Trực tuyến: 7

...

...

Designed by VietNetNam