• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Diễn đàn lý luận
 
KHI NHÀ VĂN NHẤT LINH BÌNH THƠ ANH THƠ

KHI NHÀ VĂN NHẤT LINH BÌNH THƠ ANH THƠ



TỪ: Vanvn- Cập nhật ngày: 26 Tháng 1, 2024 lúc 07:15

Nhà văn Nhất Linh là chủ súy nhóm Tự lực văn đoàn đã bình thơ của nữ sĩ Anh Thơ. Chuyện “nhà văn… bình thơ!” cách đây đã trên 80 năm nhưng vẫn còn dư âm thú vị…

Nhà văn Nhất Linh

Anh Thơ tên thật là Vương Kiều Ân, sinh năm 1919 trên đất Ninh Giang (Hải Dương) trong một gia đình có cha là một tú tài Nho học. Từ nhỏ, bà đã có năng khiếu làm thơ, từng in trên các báo Hà Nội và báo Ngày Nay của nhóm Tự lực văn đoàn. Mặc dù bị cha ngăn cấm, nữ sĩ vẫn lén lút sáng tác, viết được tập thơ Bức tranh quê, gồm 30 bài, với những ý thơ hồn nhiên, mộc mạc. Anh Thơ đem dự thi và trúng giải Văn chương Tự lực văn đoàn năm 1939.

Trong hồi ký “Từ bến sông Thương “, nhà thơ kể lại rằng, cuộc trao giải vào buổi tối, tại toà báo số 80 phố Quán Thánh (Hà Nội). Hôm ấy, Anh Thơ mặc áo lụa tím, cổ đeo kiềng vàng lên phát biểu, trống ngực thi sĩ đập thình thịch, đầy cảm xúc.

Nhà thơ Anh Thơ

 

Điều đáng nói là tập thơ của Anh Thơ lại được nhà văn Nhất Linh phẩm bình rất sâu sắc. Nhất Linh khen Anh Thơ có tài nhận xét cảnh vật trong phiên chợ mùa hè: “Chó lè lưỡi ngồi thừ nhìn cũi đóng/ Lợn trói nằm hồng hộc thở căng dây”.

Và cảnh mùa thu rất sinh động: “Hoa mướp rụng từng đóa vàng rải rác/ Lũ chuồn chuồn nhớ nắng ngẩn ngơ bay”.

Anh Thơ tả cảnh mưa rất sống: “Tre lả lướt nghiêng đầu cho nước gội/ Cau thẳng mình dang lá đón mưa rơi/ Đồng chìm xuống bông lúa vàng rũ rượi/ Ao dềnh lên bè rau muống xanh tươi…”.

Nhà văn Nhất Linh nhận xét về hạn chế của thi sĩ quá tinh tế rằng Anh Thơ thiếu một cái rất cần với thi sĩ. Thơ cô tả cái gì thì chỉ có cái ấy thôi, không gợi được cho người đọc cái mông lung. Một câu thơ không phải chỉ là cái định tả trong thơ mà còn có cả một thế giới khác không có liên can gì đến câu thơ. Đọc thơ mỗi người lại cảm thấy khác nhau… Cái tiếng vang ở cảnh núi, nó làm ta nghĩ đến cái rộng rãi của không gian, mà thơ cô Anh Thơ thiếu hẳn tiếng vang đó. Tiếng vang thơ đó một phần tại thơ cô rõ ràng minh bạch quá. Chữ dùng quá ư mộc mạc. Chung quanh thơ cô không có chút mây mù bao phủ, để dấu giếm một chút huyền bí, người đọc chỉ đoán thấy chứ không nhìn rõ…

Thế mới biết văn chương cũng tương ngộ tương phùng! Người làm thơ hay mà người phẩm bình cũng sâu sắc tinh tế.

KHÚC THIÊN GIANG

Báo Hải Dương



Tin tức khác

· TRẬN ĐỊA KÝ ỨC VÀ Ý THỨC HỆ CỦA VIỆC ĐỌC 'NỖI BUỒN CHIẾN TRANH' - Tiểu luận ĐOÀN ÁNH DƯƠNG
· NGUYỄN DU VÀ TIẾNG NGHỆ - Tiểu luận VƯƠNG TRỌNG
· 'ĐỜI DU NGƯ' - TRI THỨC VÀ CĂN TÍNH BẢN ĐỊA - Tiểu luận TRẦN BẢO ĐỊNH
· THƠ PHAN HOÀNG - NHỮNG ÁM ẢNH CUỒNG PHONG, BÃO LŨ - Tiểu luận MAI BÁ ẤN
· PHẠM ÁNH SAO 'ĐI DỌC MÙA THƯƠNG' - Tiểu luận MAI VĂN PHẤN
· TẠI SAO VĂN CHƯƠNG MURAKAMI LẠI HẤP DẪN ĐẾN THẾ?
· HỮU LOAN - NHÀ THƠ MỘT THỜI
· CẦN VINH DANH NGƯỜI CÓ CÔNG ĐẶT NỀN MÓNG ĐÀNG TRONG
· LỊCH SỬ BỊ BÓP MÉO, PHÁP LUẬT BỊ BẺ CONG
· NHÀ THƠ XUÂN HOÀNG - LÒNG TÔI THÀNH CÁNH GIÓ LUNG LINH
· NHƯ LÀN HƯƠNG VÀ GIỌT SƯƠNG MAI - Tiểu luận MAI BÁ ẤN
· TỪ BỤC GIẢNG ĐẾN TÁC PHẨM - HÀNH TRÌNH LAN TỎA YÊU THƯƠNG
· VỊ THÁM HOA NÀO 10 NĂM GIỮ CHỨC TỂ TƯỚNG KHIẾN THIÊN HẠ YÊN VUI!
· BA NHÂN VẬT CÓ THẬT TRONG LỊCH SỬ XUẤT HIỆN TRONG MINH GIÁO GỒM NHỮNG AI?
· VÌ SAO KINH THÁNH KHÔNG HỀ NHẮC ĐẾN KIM TỰ THÁP AI CẬP?
· NHỮNG GIỌT SƯƠNG BAN MAI TINH KHIẾT - Tiểu luận MAI BÁ ẤN
· 'NHIỆM VỤ BẤT KHẢ THI' CỦA NỮ TÌNH BÁO MANG BÍ SỐ B3 CÙNG ĐIỆP VIÊN PHẠM XUÂN ẨN
· VÌ SAO LÊ ĐẠI CANG ĐƯỢC XEM LÀ 'BẬC HIỀN TÀI TOÀN NĂNG' CỦA TRIỀU NGUYỄN?
· LẮNG NGHE ƯU TƯ CỦA HIỀN GIẢ - Tiểu luận HỒ ANH THÁI
· NGÀN NĂM CHĂM PA TRONG VĂN HÓA XỨ QUẢNG

Tin tức mới
♦ 50 TÁC PHẨM VĂN HỌC NGHỆ THUẬT ĐƯỢC VINH DANH (06/12/2025)
♦ TRẬN ĐỊA KÝ ỨC VÀ Ý THỨC HỆ CỦA VIỆC ĐỌC 'NỖI BUỒN CHIẾN TRANH' - Tiểu luận ĐOÀN ÁNH DƯƠNG  (06/12/2025)
♦ NGUYỄN DU VÀ TIẾNG NGHỆ - Tiểu luận VƯƠNG TRỌNG (06/12/2025)
♦ CHÙM THƠ LÊ TIẾN VƯỢNG - BAO GIỜ RŨ ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU DẠI - KHÔN (04/12/2025)
♦ CÓ HẸN VỚI CẨM GIÀNG - Bút ký PHONG ĐIỆP (04/12/2025)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1822664
Trong thang Trong tháng: 172474
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 70765
Truc tuyen Trực tuyến: 5

...

...

Designed by VietNetNam