• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Thi hữu
 
THƠ HỮU VIỆT - ĐỪNG BẰNG LÒNG LÀM NGƯỜI TRUNG BÌNH, BUỒN LẮM NHÉ, CON

THƠ HỮU VIỆT - ĐỪNG BẰNG LÒNG LÀM NGƯỜI TRUNG BÌNH, BUỒN LẮM NHÉ, CON



TỪ: Vanvn- Cập nhật ngày: 13 Tháng 4, 2022 lúc 07:07

 

Nhà thơ Hữu Việt

CỎ

 

Cỏ vốn thấp

thấp nhất các loài cây

nên chân thường dẫm đạp

 

Rồi tới ngày chân tự hỏi

cỏ là gì khi nhìn đỉnh núi

nơi chân chưa từng (và có thể

chẳng bao giờ chạm tới)

cỏ đã xanh ngạo nghễ ngàn đời

 

Và chân nhớ tới những cuộc tiễn đưa

người thân, sơ, bạn bè, và cả những sơ sài về đất

theo cách thông thường hay trang trọng nhất

cỏ lại lặng lẽ xanh đắp ấm những kiếp người

 

Vậy cỏ là gì

chân là gì

ai dẫm đạp, ai cưu mang

Ai?

 

ĐÀO NÚI

 

Vẫn đỏ lướt thướt mưa

trong sáng sương mù mịt

cả một rừng môi xinh

quyến rũ và ẩm ướt

 

Đá lạnh toát mồ hôi

lẽ nào cây biết được

mộng trắng vừa kịp tan

giấc mơ hoa cóng buốt

 

Những người đi săn rét

nhận quà từ bình minh

một giá băng rạo rực

sau hẻm núi hiện hình…

 

Hoà Bình, 1.2021

 

TRƯỚC LÚC CON RA VỀ MẸ CỨ NÍU TAY…

 

Vì miệng mẹ ngậm đầy ống thở

Không cất nên lời, tay mẹ gọi Việt ơi,

hãy ngồi thêm chút nữa

Đêm lại sắp dài, mình mẹ nằm đây…

Ôi mẹ tôi, đôi bàn tay

đã bế bồng từng đứa con của mẹ

Đi qua quá nửa cuộc đời

Vậy mà hôm nay không còn sức nữa

Bàn tay mẹ như van nài càng khiến con xấu hổ

Con đã lớn thế này sao, đã xa mẹ thế này sao?

 

Mải mê bao công việc lớn lao

Theo đuổi những giấc mơ rồ dại

Đã từng sướng vui đã từng sợ hãi

Bao thành công thất bại đã từng qua…

Nay bên mẹ rưng rưng

Những “việc lớn” thảy đều vô nghĩa cả!

Mẹ nằm liệt giường miệng ngậm đầy ống thở

Là lúc con hiểu thêm một cái níu tay có thể

Mạnh mẽ hơn mọi uy lực cuộc đời

Hãy cố thêm mẹ nhé

Con mẹ vẫn còn bé dại lắm mẹ yêu ơi…

 

19.10.2020

Tranh của họa sĩ Lê Trần Thanh Thủy

MỘT NGÀY

 

Lại một ngày trôi lấp đầy sự vụ

Tổ chức một sự  kiện, điều chuyển vài nhân sự

Đặt bài kỷ niệm 100 năm ngày sinh một quan văn

Tiếp vô số khách vãng lai, đầy tai chuyện bất bình

Ký rất nhiều giấy tờ không kịp đọc

Rà lại lịch nhậu dù mới nghĩ đã oải kinh

Đọc vô số nhắn tin quảng cáo…

 

Bảo là hết một ngày cũng được

Nhưng nói mất một ngày sẽ chính xác hơn

 

Vì thơ hôm nay vẫn đứng ngoài hành lang

Thậm chí đã gõ cửa phòng

Thế nhưng chỉ gõ mà không chịu vào…

 

NÓI VỚI CON NGÀY TỐT NGHIỆP

 

Nhớ nhé, chàng trai của papa,

Hôm nay là dòng sông, ngày mai là biển rộng

 

Nếu dám bước qua đám đông hỗn loạn

Sẽ thấy được chân trời

 

Không bao giờ được quên ơn ai

Nhưng phải quên ngay điều vừa làm vui người khác

 

Người thật sự giỏi phải lẫn vào đám đông

Chứ không nổi bần bật như con công sặc sỡ

 

Nếu đang còn nghèo thì cũng đừng nên sợ

Vì nghèo ở đâu, là giàu ở đó…

 

Còn định quyết đi theo nghiệp chữ

Đừng bằng lòng làm người trung bình, buồn lắm nhé, con.

 

11.2020

 

Ở HOÀNG THÔN

 

Mặt trời ngồi trên ghế

Nhìn vào mắt ta ngạo nghễ

Dưới một mặt trời mùa thu

Thành phố Puskin xanh vào cữ chuyển mùa.

 

Ngày ngày

Người người

Đến Saint Petersburg

Ghé thăm Hoàng thôn và tận mắt

Rất nhiều mặt trời vương quyền đã tắt

Lưu lại quá khứ vàng son

Trong những toà lâu đài lộng lẫy

 

Riêng mặt trời thi ca vẫn ngạo nghễ

Ngồi

để những câu thơ

vượt ra ngoài biên giới nước Nga

Ngời

trong vũ trụ bao la

và nhân loại.

 

Saint Petersburg, 2019

Tranh của họa sĩ Nguyễn Quang Thiều

CON CHIM MÀU LỬA ĐàBAY

   Nhìn theo Phạm Long Quận

 

Con chim bạn vẽ tặng

Bộ lông bất ngờ đỏ rực lúc chiều về

Đó là khi tôi biết tin bạn đã vĩnh viễn xa!

 

Chúng ta không thường gặp gỡ

Chưa thực sự uống rượu cùng nhau

Cũng chưa từng yêu chung một cô gái…

Nên tôi luôn nghĩ về bạn non mát đẹp lành

Ngay cả trong những suy tưởng xù xì xấu xí

 

Bạn hấp dẫn thực thà (ngây thơ), thông tuệ

Chữ của bạn đẹp, sang, vang, đôi khi đạt tới sự ảo diệu

Màu của bạn ngào ngạt, bí ẩn, nhiều lần chạm đến lộng lẫy

Từ bạn toát ra sự bất bình thường tin cậy…

Thế mà hôm nay tôi không còn cơ hội xem mình nghĩ về bạn có đúng không?

 

Con chim mầu lửa đóng khung vẫn ở lại trong phòng

Nhưng linh hồn đã vỗ cánh bay vào mêng mông

Vĩnh viễn rời xa chúng ta trong một ngày mưa bão

Ngạo nghễ cười, để lại phía sau tháng ngày tẻ nhạt

Nhắc lũ chúng tôi sống tiếp thật ra hồn.

 

NHÀ THƠ

 

Có khi thức trắng cả đêm

Có khi mờ sáng thức xuyên sang ngày

Có khi thức dỗi cơn say

Có khi thức để ăn mày chữ khuya

 

NHỮNG CON QUẠ Ở TOKYO

 

Đen

dọn trắng thành phố

dọn sạch những thùng rác thừa mứa

 

Để nhắc con người về quá khứ đói khát chưa xa

Nhắc điểm đến cuối cùng –

những tờ báo dùng để bọc thức ăn

cho lũ quạ

 

Quạ ních đầy bụng chữ,

không bay được nữa

Đậu trên cành cây trơ trụi, cất tiếng kêu quạc quạc

như sợ bị lãng quên

 

12.2018

 

VĂN NHƯ CƯƠNG

 

Chỉ còn 5 phút nữa hết giờ mà dòng người thắp hương vẫn đông không dứt

Không phải chính trị gia, doanh nhân, quan chức

Chỉ một ông giáo già hưu về mở trường tư thục…

 

Đây là cách cuộc đời thương tiếc vĩnh biệt ông

Hơn những ngợi ca, bia đá bảng vàng…

Ông để lại chữ NGƯỜI rất đẹp,

khi bước lên tàu

rời cõi nhân gian.

 

14.4.2018

 

TRONG HỘI TRƯỜNG

 

Tất cả

đang vất vả

chống lại cơn buồn ngủ

Duy một người tỉnh táo, nói say sưa

Diễn giả.

 

HỮU VIỆT

Viết & Đọc



Tin tức khác

· CHÙM THƠ HUỲNH NGỌC PHƯỚC Ở AN GIANG
· CHÙM THƠ XUÂN HUỲNH THỊ QUỲNH NGA - CHẠM VẾT NGUỒN SÔNG VIỆT
· CHÙM THƠ PHẠM TIẾN TRIỀU - THƠ VỌNG TRONG HANG NÚI
· CHÙM THƠ HÀ PHI PHƯỢNG - LỘC NÕN GỌI XUÂN RÂM RAN TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG
· CHÙM THƠ LÊ VI THỦY - THƠM NỤ HÔN BƯỚM TRẮNG
· CHÙM THƠ HOÀNG QUÝ - KHI NGUYỄN ĐAU NỖI KIỀU BẠC PHẬN
· CHÙM THƠ ĐOÀN THỊ LAM LUYẾN - LẼ GÌ NƯỚC MẮT TRONG ĐỜI MẶN HƠN
· THƠ CỦA HỘI VIÊN MỚI NGÔ MINH OANH Ở TP HỒ CHÍ MINH
· THƠ HỮU VIỆT - ĐỪNG BẰNG LÒNG LÀM NGƯỜI TRUNG BÌNH, BUỒN LẮM NHÉ, CON
· THƠ CỦA HỘI VIÊN MỚI: ĐÔNG HÀ Ở HUẾ
· THO CỦA HỘI VIÊN MỚI LÊ VIỆT HÙNG Ơ HẢI PHÒNG
· CHÙM THƠ NGÔ THÚY HÀ - QUYỆN HƯƠNG ĐỜI TA UỐNG ĐỂ GẦN NHAU
· CHÙM THƠ DƯƠNG KHÂU LUÔNG - THƠM THẢO TÌNH QUÊ HƯƠNG
· CHÙM THƠ ĐÀM CHU VĂN - MƯỢN TRĂNG ĐẦU THÁNG MƠ MÀNG NGƯỜI DƯNG
· CHÙM THƠ VỀ HOA CỦA PHÙNG VĂN KHAI
· CHÙM THƠ NGUYỄN XUÂN HÙNG - TRĂNG VẪN TRÊN CAO VỜI VỢI TỎA SÁNG
· THƠ ROSA JAMALI - TEHRAN ÔM ẤP TRONG VÒNG TAY TÔI
· THƠ NGUYỄN PHONG VIỆT - ĐỜI SỢ LẮM NHỮNG NGÀY IM TIẾNG GIÓ
· CHÙM THƠ NGUYỄN KHOA ĐIỀM - KHÔNG VIỆC GÌ PHẢI LẮM LỜI
· NHỮNG BÀI THƠ, ĐOẠN THƠ HAY NHẤT CỦA NHÀ THƠ THANH THẢO

Tin tức mới
♦ CHÙM THƠ HUỲNH NGỌC PHƯỚC Ở AN GIANG (07/03/2026)
♦ TIỂU LUẬN VŨ QUẦN PHƯƠNG - PHẨM GIÁ CỦA THƠ CA (07/03/2026)
♦ ĐOÀN PHÚ TỨ - ĐƯỜNG ĐỜI BAO NỖI (07/03/2026)
♦ 'MẬT MÃ' MỐI TÌNH PHẠM THÁI - QUỲNH NHƯ (07/03/2026)
♦ CHÙM THƠ XUÂN HUỲNH THỊ QUỲNH NGA - CHẠM VẾT NGUỒN SÔNG VIỆT (05/03/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1920171
Trong thang Trong tháng: 190644
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 85122
Truc tuyen Trực tuyến: 27

...

...

Designed by VietNetNam