TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
MAI BÁ ẤN - XA THƠ MÀ VẪN GẦN THƠ
MAI BÁ ẤN - XA THƠ MÀ VẪN GẦN THƠ
Nhân kỷ niệm 34 năm ngày thành lập trường Cao đẳng Tài chính Kế toán (28/6/1976 – 28/6/2010)- nơi chàng trai Quảng Nam Mai Bá Ấn (admin của Bichkhe.org) đã gắn bó giảng dạy và công tác suốt gần 30 năm qua và kỷ niệm 21 năm ngày ra trường của lớp học sinh 12A, khóa 1987-1989, cựu học sinh của lớp sẽ tổ chức buổi hội lớp và trồng cây lưu niệm tại trường vào chiều ngày 26/6/2010. Đây là lớp học do Tiến sĩ, nhà thơ Mai Bá Ấn làm Giáo viên chủ nhiệm. Xúc động trước tình cảm 21 năm vẫn chưa phai này, Mai Bá Ấn có làm hai bài thơ tặng cho học trò lớp chủ nhiệm cũ và tự tặng mình cùng một bài thơđã làm cách đây gần 15 năm về mái trường này.
Một Tiến sĩ Văn chương, một nhà thơ lại dạy ở một trường với một ngành nghề rất xa thơ, rất khó nên thơ, vậy mà… Mai Bá Ấn vẫn làm thơ như lấy tình yêu học trò, tình yêu trường từ trong lòng mình bày ra trang giấy vậy. Thế mới biết: khi xúc cảm chân thật và tràn đầy thì thơ tuôn ra trong bất kỳ tình huống nào, kể cả những tình huống rất… xa thơ.
Bichkhe.org xin chúc mừng niềm vui của thầy Ấn và xin được giới thiệu chùm thơ này cùng bạn đọc gần xa…
Mai Bá Ấn15 năm nặng nợ yêu thương
(Tặng học trò cũ nhân Hội trường 15 năm)
15 năm… lại trở về
bóng chiều quê, con đường quê… nắng vàng
bước vào… thoáng chút ngỡ ngàng
bước vào… như thể rộn ràng niềm xưa
vẫn rợp xanh những tàn dừa
tự tình với gió mấy mùa hợp tan
nhặt trên tay chiếc lá vàng
em thương mến hỡi bẽ bàng nào hay !
tuổi thơ lắm chuyện đặt bày
túi ngây thơ đã đong đầy buồn vui
ra đi… ai một ngậm ngùi?
ai ở lại… với khôn nguôi nỗi buồn?
ai yêu… tập nói văn chương?
ai hờn… khóc giữa sân trường… với ai?
ai thao thức suốt đêm dài?
để ai… học chẳng thuộc bài… buồn thiu?
ai cùng ai một thời yêu
tưới rau xanh… cũng đặt điều… có đôi?...
Tưởng rồi sẽ mãi xa xôi
nào hay kỷ niệm bồi hồi từng trang
theo thu… ngỡ lá sẽ vàng
nào ngờ… ta lại bàng hoàng chính ta
cứ như là chuyện hôm qua
15 năm… ngỡ sóng xa bãi bờ
đã cuốn trôi những câu thơ
tình ai chắc đã hững hờ với ai?
Tưởng rồi… mai mốt… một mai
15 năm ấy vẫn dài nhớ mong
bao nhiêu tài khoản thuộc lòng
vẫn chưa quyết toán cho xong nợ… tình
nợ chữ thầy dạy cho mình
nợ em… một lá thư tình ngày xưa
nợ bạn bè những đêm mưa
ít ai sống được cho vừa lòng ai
15 năm ngỡ là dài
tình xưa tưởng đã phôi phai giữa đời…
Trường xưa ơi! đã vể rồi
đứa học trò vẫn nghìn đời luyến thương
thân yêu vẫn một mái trường
nhắc ai trên những chặng đường ai qua
nợ tình càng gánh đường xa
càng nghe nặng… giữa phong ba cuộc đời
Quảng Ngãi, 28.6.1991
Mai Bá ẤnVẹn một chữ tình
(Viết tặng học trò lớp chủ nhiệm 12 A khóa 1987-1989)
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.