• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Diễn đàn lý luận
 
GIỚI THIỆU 2 TẢN VĂN CỦA CÂY BÚT TRẺ NGUYỄN VÂN ANH

GIỚI THIỆU 2 TẢN VĂN CỦA CÂY BÚT TRẺ NGUYỄN VÂN ANH



          Cô gái trẻ Nguyễn Vân Anh bất chợt gửi đến cho tôi một mớ Tản văn. Đọc qua, thấy hiện rõ một tâm hồn đa đoan, một nữ tính mạnh mẽ, một cái nhìn sâu và trầm tĩnh trước hiện thực. Bichkhe.org xin giới thiệu dần 2 Tản văn của cây bút trẻ này cùng bạn đọc (Nhà văn, Tiến sĩ Mai Bá Ấn).

 

  

                                          Tôi là ai?

 

          Tối qua mình ngủ khi đã quá nửa đêm và thức dậy tầm 2 giờ sáng. Nằm thao thức, nghĩ suy nhiều thứ, mãi chẳng rơi vào giấc ngủ thêm nữa. Mình nhớ Rin. Mình luôn xem ảnh Rin mỗi ngày khi ở nhà cũng như khi làm việc. Hôm trước, mẹ Rin ôm Rin về nhà, mình nằm chơi với Rin, má nói "lấy chồng rồi đẻ đứa như vậy mà nuôi". Mình trầm ngâm "có con khổ lắm". Má bảo "em có con nó cũng khổ à? Năm sau nó còn đẻ tiếp đấy". 

Thật ra, má không hiểu ý mình. Mình không sợ mình khổ mà sợ con mình sẽ khổ nhiều hơn. Mỗi đứa trẻ khi chào đời cất lên tiếng khóc là biết rằng đời mình bắt đầu khổ đau. Như mình đây, 26 năm trên cõi đời nhiều khi cứ tự hỏi tại sao mình lại có mặt trên cuộc đời này để nếm đủ hỉ, nộ, ái, ố của đời người .

Khi vừa chào đời, thị phi gắn vào đời như một số phận. 

           Năm 8 tuổi đã từng muốn kết thúc sự sống, thấy đời sao lẻ loi, cô độc quá. 

Ngày đi học, cứ thích ngồi lơ đãng nhìn ra cửa sổ hay kiếm chỗ cao cao nào ngồi trông xuống. Cho dù có dự mọi cuộc vui, vẫn cứ là Người khác biệt, khó hiểu trong mắt người khác. 

Thời xa xưa, hay nghe tỏ tình thích mình vì sự lạnh lùng, bí ẩn. 
Thời gian dạy cho mình biết mĩm cười và trở nên tếu táo hơn nhưng sự cô độc vẫn đeo bám lấy mình mãi không thôi. 

Cô đơn. 

Lạc loài.

Ngay cả những giây phút ngỡ rằng yêu thương nhất vẫn cảm thấy sự cô đơn hiện hữu.

Kiếp này mình đã được ưu ái quá nhiều. Có nhan sắc, có trí tuệ, gia đình không phải chật vật lo từng miếng ăn. Biết bao người nói ghen tị với mình. Nhưng thực ra, mình hiếm khi nào cảm thấy hạnh phúc. 

Càng sống ở đời, mình càng cảm thấy khổ đau. Nhìn chốn nhân gian quay cuồng trong cuộc mưu sinh, họ cười nói giả lả với nhau nhưng có mấy lời chân thật? 
            Danh vọng nào rồi cũng thành phù du. 

Tiền tài như phấn thổ.

Bằng hữu được mấy ai hết lòng hết dạ? 

Tình yêu, dù đã từng yêu nhau thế nào cũng phải chấp nhận một mai kết thúc.
Trên cuộc đời này, chẳng có gì mãi mãi...

Điều may mắn nhất khi được sống trên cuộc đời này là hiểu được sức mạnh của hai chữ Tình thân. So với tình thân thì tình yêu chẳng là gì cả. Người đã từng nói yêu mình hơn bản thân họ rồi ngày nào đó cũng có thể rơi lệ vì người khác, nắm lấy bàn tay khác, ôm lấy họ mà trút lòng yêu thương. Chỉ có gia đình mãi mãi ở bên ta, dang rộng vòng tay nâng đỡ , che chở ta mặc cuộc đời bão bùng ngoài kia. Nhưng rồi chúng ta cũng không thể nào thoát khỏi cảnh sinh ly tử biệt, người ở lại tiễn người ra đi. Có cuộc chia ly nào không mất mát? Có mất mát nào không đớn đau?
            Mình bước vào cuộc đời với một trái tim chằng chịt vết xước. Ngẫm về sự đời, hay buồn và xót thương cho kiếp người. 

Sinh ra trên cõi đời này có ai được hạnh phúc trọn vẹn? Cứ mãi hoang hoải "tôi là ai?", "tại sao tôi lại có mặt trên cuộc đời này?"...

Cứ tự dặn lòng phải mạnh mẽ, hiên ngang tiến về phía trước dù không biết điều gì chờ mình nhưng cũng không thể nào không đem một lòng nghi ngại...

Buồn vu vơ, khóc vô cớ.

Chiều, nằm nghe Đời đá vàng.

Ôi thôi đời ta phung phí trong cơn buồn phiền

Ta xin tháng ngày rồi bình yên

Ô hay tại sao ta sống chốn này

Quay cuồng mãi hoài có gì vui...

 

Khi tình lỡ...

Xưa, tôi từng yêu một người. Mỗi lần tôi muốn bước đi, người đó đều cố giữ tôi lại. Có lần, đã từng quỳ dưới chân tôi mà khóc "em đừng đi". Tình cảm người đó dành cho tôi tưởng như trên đời này không điều gì có thể làm thay đổi. Rốt cuộc vẫn không ngừng làm tôi tổn thương vì bao nhiêu người con gái khác. Mỗi lần phát hiện ra, chỉ cần nghe vài lời nói xuê xoa" chỉ là qua đường", ngu muội mà thêm một lần để tin.
         Cho đến một ngày trái tim dường như chai sạn...

Cho đến một ngày nỗi đau dường như chẳng thể diễn tả thành lời...
         Tôi bước đi.

Và... nhìn họ hạnh phúc bên nhau.

Tôi có căm ghét người con gái đó không? Dĩ nhiên là có dù cô ấy không hề có lỗi. Tôi vẫn tìm ra mọi lí do, mọi điểm xấu mà chê trách cô ấy như một đứa trẻ bị cướp đi món quà của mình, hậm hực vì thua cuộc. Mỗi status cô ấy đăng, mỗi bức ảnh cô ấy chụp, tôi đều cảm thấy giả tạo vô cùng. Sau cùng, tôi nhận ra rằng rốt cuộc chẳng có ai phản bội ai, chẳng có ai cướp gì của ai. Mà chỉ là, tình yêu vốn dĩ là sự lựa chọn. Tôi hay người đó đều có quyền lựa chọn người phù hợp nhất với mình. Mà, sự phù hợp đều có thể thay đổi theo năm tháng bởi trên thế gian có điều chi là bất biến. Thiên có trường, địa có cửu mãi không? Khi tình cảm đã đổi thay, tôi không thể đem những kỉ niệm tính bằng năm, bằng tháng, không thể đem những câu hẹn, lời thề mà níu chân ai. Chúng ta, vào những giây phút yêu thương nhất, ai chẳng muốn ôm lấy người mình yêu mà nói rằng "mãi mãi" dù cho mãi mãi là bao lâu?

Người con gái đó kì thực không có lỗi. Chẳng người đàn bà nào muốn là người thứ ba, đến trước hay đến sau cuộc tình ít nhiều cũng đã không còn trọn vẹn. Chỉ là tình yêu mà người đã dành cho tôi, đến một lúc nào đó đã đổi thay. Đã từng tồn tại và rồi nhạt phai, nhạt phai rồi lại mất hẳn như quy luật của đất trời có sinh ắt có tử, có gặp gỡ ắt có chia lìa. Chúng tôi chỉ là có duyên bước chung một đoạn đường mà không thể đi cùng nhau đến hết quãng đường. Tôi càng không nên mong nhân quả sẽ vận vào cuộc đời người mình đã yêu thương bởi "một lần đã trọn vẹn ái ân, với anh em mãi là người tình trăm năm".

                 Hãy cứ tin vào duyên phận và sẵn sàng đón nhận những ngã rẽ.



Tin tức khác

· NGUYỄN BÍNH - NGƯỜI GỌI HỒN QUÊ - Tiểu luận HỮU THỈNH
· BỘN BỀ CUỘC SỐNG TRONG THƠ PHAN HOÀNG
· BẤT NGỜ... ĐỖ NGỌC YÊN
· HÃY SỐNG NHƯ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT - MỘT NHAN ĐỀ ĐỘC ĐÁO
· NỖI NHỚ TẾT NHÀ QUA NHỮNG TRANG VIỆT NGỮ Ở HẢI NGOẠI
· TRUYỆN NGẮN HỒ LOAN VÀ HAI PHƯƠNG THỨC XÂY DỰNG NHÂN VẬT - Tiểu luận MAI BÁ ẤN
· PHẠM NGỌC CẢNH VÀ TÂM TÌNH MỘT NHÀ THƠ MẶC ÁO LÍNH
· CUỘC CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC - THẮNG LỢI VÀ BÀI HỌC LỊCH SỬ
· TRUYỆN NGẮN NĂM 2025 - MỘT NĂM ĐƯỢC MÙA - Tiểu luận HOÀI NAM
· DẤU XƯA NHẤT LINH
· NHÀ THƠ ĐỖ TRỌNG KHƠI - TỪ THÂN PHẬN GIỚI HẠN ĐẾN CÕI VÔ HẠN THI CA
· KÝ ỨC VỀ NGƯỜI LÃNH ĐẠO KIÊN ĐỊNH, CÓ TẦM NHÌN VƯỢT THỜI GIAN
· NGUYỄN HẢI YẾN - NGƯỜI MỞ RỘNG CÕI TRẦN GIAN - Tiểu luận MAI TIẾN NGHỊ
· NHỮNG HƯỚNG TIẾP CẬN MỚI TRONG TẬP SÁCH 'VĂN HỌC CỔ VIỆT NAM VÀ TRUNG HOA'
· TRẠNG BÙNG PHÙNG KHẮC KHOAN - CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP - Tiểu luận HỮU THỈNH
· NHÀ VĂN VŨ TRỌNG PHỤNG - TÀI NĂNG LỚN, ĐAU ĐỚN LẮM
· TƯỢNG ĐÀI CỦA VĂN HỌC HIỆN ĐẠI SÉC
· NGƯỜI TRAI LÀNG TỪ CHIẾN TRƯỜNG TRỞ VỀ
· BÀN THÊM VỀ TRUYỀN THUYẾT CỘI NGUỒN DÂN TỘC
· TIẾNG VIỆT GIÀU VÀ ĐẸP: 'NƯỚC MẸ' LÀ GÌ? - Tiểu luận LÊ MINH QUỐC

Tin tức mới
♦ CHÙM THƠ HÀ PHI PHƯỢNG - LỘC NÕN GỌI XUÂN RÂM RAN TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG (23/02/2026)
♦ NGUYỄN BÍNH - NGƯỜI GỌI HỒN QUÊ - Tiểu luận HỮU THỈNH (23/02/2026)
♦ BỘN BỀ CUỘC SỐNG TRONG THƠ PHAN HOÀNG (23/02/2026)
♦ CHÙM THƠ LÊ VI THỦY - THƠM NỤ HÔN BƯỚM TRẮNG (20/02/2026)
♦ BẤT NGỜ... ĐỖ NGỌC YÊN (20/02/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1898006
Trong thang Trong tháng: 172474
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 83333
Truc tuyen Trực tuyến: 8

...

...

Designed by VietNetNam