TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
HAI BÀI THƠ VIẾT VỀ TƯỚNG GIÁP
HAI BÀI THƠ VIẾT VỀ TƯỚNG GIÁP
NGUYỄN HƯNG HẢI
TÂM THẾ VÕ ĐẠI TƯỚNG
Kính tặng Đại tướng Võ Nguyên Giáp
Đành mắc nợ Văn Miếu Quốc Tử Giám
Mắc nợ những ánh mắt học trò, trang giáo án
Mắc nợ giảng đường và những câu thơ
Cả đời ông gắn chặt chiếc ba lô
Gắn chặt miền biên ải
Tinh hoa mấy nghìn năm ngỡ như dồn cả lại
Trong một con người nom có vẻ thư sinh mà nặng trĩu buồn lo vận nước
Ông cầm quân bằng cái tâm, cái đức
Binh khí trong tay là cái đạo làm người
Chính vì thế mà bao năm ở bên cạnh Bác Hồ, ông cũng là một tấm gương soi…
Là nhà giáo dạy sử cầm quân nên ông biết lúc nào cần im lặng
Để thắng được chính mình phải biết thắng nỗi đau
Chính sử học đã giúp ông lúc chói lọi vinh quang và sau thời trận mạc
Cho ông hiểu vì sao Bác lại hay gọi ông vào cuối những buổi chiều
Vì sao
Ông được Bác tin yêu
Vì sao
Lại trở thành Danh tướng
Tôi tự hỏi trong rất nhiều mây trắng
Ông đã nói câu gì với Mẹ lúc mưa rơi
Khi phải cầm súng gươm để dạy cách làm người
Ông không coi “trận thắng chết nhiều người là trận thắng đẹp”
Đã mấy mươi mùa hoa trên nóc hầm Đờ Cát
Bao buồn vui vẫn như nước thủy triều?
Trước bao bức tường thành đã sụp đổ, đã chằng chịt dây leo
Ông vẫn vẹn nguyên như cuối những buổi chiều ngồi ăn cơm cùng Bác
Ông là Võ Nguyên Giáp
Dù Văn Miếu Quốc Tử Giám mai kia có chẳng tạc tên Người
Thì tuổi tên ông cũng đã khắc sâu trong triệu triệu trái tim của người dân đất Việt
Việt Trì, mùng 8 Tết Quý Tỵ 2013
*
ĐƯỜNG TỚI ĐIỆN BIÊN PHỦ
Trích Trường ca viết theo Hồi ký của Đại tướng Võ Nguyên Giáp
… Trải tấm bản đồ ra trước mặt
Như trải cả lòng mình cùng bao nỗi cam go
Đường đến Điện Biên đâu chỉ có xe thồ
Chiếc khăn tay mang theo như ngọn cờ trước mặt
Điện Biên là cái đích
Nhưng đến Điện Biên bằng cách nào mà không tổn máu xương
Có Tướng Giáp đưa đường
“Voi” cũng thua “châu chấu”
Đưa cho Bác chiếc khăn tay còn thấm máu
Chiếc khăn tay đã theo ông từ buổi còn tầm vông, mã tấu
Như một báu vật
Vì đấy là chiếc khăn của một người con gái ở trường Bưởi đưa cho
Cầm chiếc khăn Đại Tướng vừa đưa
Bác giơ lên
Và Người nói:
- Chú nhớ giữ chiếc khăn này để khi đến Điện Biên
Gói những cánh hoa ban mang về Hà Nội
Câu nói của Người trong đêm rừng biên giới
Tướng Giáp đã mang theo khắp các chiến trường
Chiếc khăn tay là an ủi lúc cô đơn
Là khe khẽ mỉm cười khi nghĩ lại
Là lá cờ trên đỉnh núi
Là cánh buồm trước những dòng sông
Chiếc khăn tay gói cả tấm lòng của người dân Việt Bắc
Khi đặt vào trong đó mấy quả sung
Khi đưa Bác lau mồ hôi, bụi đất
Khi ở giữa Thủ Đô nhớ về thời trận mạc
Chiếc khăn tay của một thời ta gặp
Đường tới Điện Biên đâu chỉ có tấm bản đồ?!
Việt Trì, rạng sáng 4/10/2013
Địa chỉ : Chi Hội Nhà văn Việt Nam tại Phú Thọ Số nhà 176 – Mai Sơn – Tiên Cát- Việt Trì – Phú Thọ ĐT : 0168 4949 459
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.