• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Diễn đàn lý luận
 
NHÀ THƠ TRẺ HOÀNG LIÊN SƠN

NHÀ THƠ TRẺ HOÀNG LIÊN SƠN



Hoàng Liên Sơn, quê Thái Bình,  cựu sinh viên Đại học Bách khoa, sống và làm việc tại Hà Nội; Giải ba cuộc thi Tầm nhìn thế kỷ - Báo Tiền Phong, 1999-2001. Tác phẩm đã xuất bản:  Ai chiếu đi (Tập truyện ngắn), Nxb Thanh niên – 2003; Chuông gió ngoài hiên (Tập thơ), Nxb Hội nhà văn – 2014. Thơ Hoàng Liên Sơn dường như không muốn chạm đến những vấn đề to tát trong cuộc đời này, anh chỉ đứng lẳng lặng ở một góc khuất của mỹ cảm để quan sát con người và đời sống này bằng những cảm nhận và một cái nhìn khá tinh tế. Thơ, phải chăng thế cũng là đủ cho một người thơ đam mê đau đáu suốt một đời. VanVN. Net xin giới thiệu chùm thơ mới nhất của Hoàng Liên Sơn, một tác giả trẻ đang vào độ chín.

THƠ HOÀNG LIÊN SƠN

HOA SỮA

 

Bởi lãng quên có hoa sữa trên đời

Nên giật mình với mùi thơm hoa sữa

Hoa sữa thơm đến chừng như khó thở

Đến vô tri như cũng toả hương trời

 

Bởi hết mình thơm nên xấu đến ngậm ngùi

Nên hoá vàng rồi tàn đi rất vội

Không biết thương yêu mình đấy cũng là tội lỗi

Thương yêu kẻ vô tâm là quá đỗi vô tình

 

Sợ người ta không gọi đúng tên mình

Hoa hiến đến cạn nguồn hương trinh bạch

Hoa chẳng hiểu đời vô cùng khắc nghiệt

Nguời nhắc đến hoa kia khi nhớ đến hương này

 

Thương hoa ngày tàn phai chẳng giữ lại chút gì

Lấy vạt áo tôi bọc về hương quí

Lấy vô nghĩa ru lòng đau vô lý

Nhưng... biết lấy gì ru yên được tình si?!

 

TIẾNG GỌI

 

Mẹ gọi ngoài rìa làng

Và tiếng đáp lảnh lót

Rồi đuôi sam đang tung tăng mặt ruộng

Nhảy chân sáo ra về

Bỏ lại bạn bè là lũ trẻ trâu

 

Mẹ gọi trong ngõ quen

Đứa trẻ lạ từ đâu lấp ló

Môi mấp máy lời thưa không rõ

Lưỡng lự

Nửa muốn đến gần, nửa lại lảng xa

 

Đứa trẻ lạ

Nhưng ánh mắt rất quen

Nhìn đăm đăm cánh chim bay về tổ

Nhìn trân trân

Về phía có bàn tay vừa khép cửa

Thầm gọi

Sự mất ngủ của tôi ơi…

Tiếng chuông gió ngoài hiên lanh canh đáp lời.

 

GIAI ĐIỆU MƠ HỒ

 

Em cầm thìa vắt gói trà đã khô kiệt

Trên đĩa đựng tách

Gạt vỏ những túi đường về phía anh

Xả rác sang hàng xóm.

 

Em gục đầu trên mặt bàn

U hoài

Tóc chấm vào đáy tách

Một bàn tay ấm và chộn rộn hơn bàn tay kia

Bởi có người cầm.

 

Anh bảo đường đi dạo đẹp vô ngần

Em than tiếc vì chân mang giày cao gót;

Anh khen lá đang đùa lãng mạn ngoài sân

Em nói nhiều muỗi đốt;

Em không nói đôi môi cả hai sẽ ngoài tầm giám sát

Của ánh đèn.

 

Em vốc nước rửa mặt

Thử xem không gian này có còn là thật.

Anh mơn trớn vầng trán thanh cao bằng ánh mắt

Một sở hữu từ

Vừa rụt rè nhen…

 

NGÔI NHÀ

 

Dù lối đi gập ghềnh

Có bước đều, có bay, có nhảy

Em ơi, đến nhé!

Anh đã nghe vâng…

Tiếng vâng như thêm một dấu huyền.

 

Trước nhà ta

Gió phóng khoáng và nắng chan hòa

Và thêm cả một giàn thiên lý

Mỗi ngày nở một sắc hoa

Em ơi, hãy ra sân.

 

Chái nhà ta

Thiếu bếp rộng để làm đại yến

Đủ củi than cho những ấm trà

Em ơi, nhóm lửa nào

Chúng ta cùng nâng chén đêm nay.

 

Giữa nhà ta

Cửa không, khóa không

Những chú chim hót tự do

Hòa cùng lời gọi em tha thiết

Thành bè nâng cho tiếng dạ ân cần.

 

Ngoài đồng xa

Hoa đào đã nở

Nhưng

Lúc em về

Trời đất mới vào xuân.

 

LÃNG ĐÃNG CHIỀU ĐÀ LẠT

 

Hồ Than Thở đi em

Ta đem chút thương vay cho đôi lứa dập vùi

Nhưng Mi-mô-sa đang cười rạng rỡ

Ai bày đặt đắp kè xây đập đó

Hồ nước mắt cạn rồi

Lời ngậm ngùi thông than thở cho ai?

 

Qua thung lũng tình yêu có lẽ để ngỏ lời

Cầu dáng gỗ mà bê tông cốt thép

Khó ú tim, thôi thì chơi đuổi bắt

Hết chỏm đồi này ta lại gặp nhau thôi.

 

Đành kiếm chút phiêu lưu trên lưng chú ngựa còi

Ngựa biết đi nhưng không biết hí

Dừng ngựa lại nghiêng tai nghe tiếng dế

Nhưng dế kêu ban ngày là dế đồ chơi.

 

Muốn lên Langbiang chắc ít dấu chân người

Lại khói bếp nhà ai như bay từ đỉnh núi

Đợi ngắm hoang sơ trăng mờ sương tối

Lại đèn lên như định át sao trời.

 

Chuông Linh Sơn ngân

Chiều đã muộn rồi

Nhang khói

Phật đài

Khấn khứa

Đài cao quá, gió thì to quá

Đến được Người lời của chúng sinh không?

nguồn: vanvn.net



Tin tức khác

· NHÀ THƠ PHÙNG CUNG VÀ NHỮNG ÁM ẢNH VĂN HÓA VIỆT - Tiểu luận TRẦN HOÀI ANH
· NHỚ NHÀ THƠ TRƯƠNG VĨNH TUẤN - DƯỚI CỎ NHIỆM MÀU - Tiều luận LƯƠNG NGỌC AN
· NHÀ THƠ HOÀNG CÁT - NGƯỜI COI THƠ LÀ ĐẶC SẢN CỦA TÂM HỒN
· NGUYỄN TIẾN THANH VỚI 'VIỄN CA'
· HAI VỊ TRẠNG NGUYÊN TRIỀU MẠC VÀ GIAI THOẠI THÚ VỊ
· THÁI ÚY TÔ HIẾN THÀNH - NHỮNG BÀI HỌC KHÔNG BAO GIỜ CŨ
· 'KIẾN TRÚC SƯ' ĐẦU TIÊN CỦA ĐƯỜNG HỒ CHÍ MINH LÀ AI?
· LÂM THỊ MỸ DẠ VÀ NHỮNG BÀI THƠ ĐI CÙNG NĂM THÁNG
· TRUYỆN NGẮN HỒ LOAN - THỦ PHÁP TRỘN GIỌNG GIỮA NGƯỜI KỂ VÀ NHÂN VẬT - Tiểu luận MAI BÁ ẤN
· NHÀ KHOA BẢNG VŨ KHÂM LÂN VÀ NHỮNG ĐIỀU CHƯA BIẾT
· HÌNH, TÌNH, Ý TRONG THI LUẬN HỒ THẾ HÀ
· ĐẠI TƯỚNG LÊ TRỌNG TẤN - ZHUKOV CỦA VIỆT NAM
· TỔNG ĐỐC LÊ HOAN - TỪ OAN KHUẤT LỊCH SỬ ĐẾN CHÂN DUNG MỘT NHÀ YÊU NƯỚC
· THƠ NGUYỄN THÚY QUỲNH VÀ NỖI BẤT AN VỀ CÕI NHÂN SINH - Tiểu luận NGUYỄN VIỆT CHIẾN
· TINH THẦN NHẬN THỨC LẠI VÀ Ý THỨC TỰ VẤN TRONG VĂN HỌC VIỆT NAM SAU 1975
· MỘT THẾ KỶ THƠ TRÀO PHÚNG VIỆT NAM
· LÂM BẰNG QUA 99 BÀI THƠ
· QUAN ĐIỂM CỦA NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU ĐỐI VỚI PHẬT GIÁO - Tiểu luận NGUYỄN CÔNG LÝ
· NGỌN NÚI CAO NHẤT QUẢNG TRỊ VỚI BIẾN ĐỔI KHÍ HẬU LIÊN TỤC
· NGUYỄN XUÂN SANH VÀ HÀNH TRÌNH VƯỢT QUA GIỚI HẠN CỦA THƠ MỚI VIỆT NAM - Tiểu luận GS PHONG LÊ

Tin tức mới
♦ CHÙM THƠ TRỊNH OANH LAN - CHẠM MÂY TRẮNG CẢ NGÀN NĂM HÚ GỌI (30/12/2025)
♦ THƠ VŨ THANH THỦY - MỘC MẠC CHỐN VÔ THƯỜNG (30/12/2025)
♦ NHÀ THƠ PHÙNG CUNG VÀ NHỮNG ÁM ẢNH VĂN HÓA VIỆT - Tiểu luận TRẦN HOÀI ANH (30/12/2025)
♦ NHỚ NHÀ THƠ TRƯƠNG VĨNH TUẤN - DƯỚI CỎ NHIỆM MÀU - Tiều luận LƯƠNG NGỌC AN (30/12/2025)
♦ CHÙM THƠ VŨ TRẦN ANH THƯ - NGÀN NĂM CHÂU THỔ MÊNH MANG SÓNG TÌNH (27/12/2025)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1845757
Trong thang Trong tháng: 172474
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 76190
Truc tuyen Trực tuyến: 16

...

...

Designed by VietNetNam