• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Thi hữu
 
TỪ MIỀN SƠN CƯỚC MĂNG ĐEN ĐẾN ĐẶC KHU LÝ SƠN - Ký của TRẦN THANH DŨNG

TỪ MIỀN SƠN CƯỚC MĂNG ĐEN ĐẾN ĐẶC KHU LÝ SƠN - Ký của TRẦN THANH DŨNG



NGUỒN: Vanvn- Cập nhật ngày: 8 Tháng 4, 2026 lúc 16:18

Như đã hẹn trước, trưa thứ Năm chú Đường đưa tôi ra Quảng Ngãi để hôm cuối tuần thứ Bảy và Chủ nhật cả nhà cùng đi Măng Đen chơi. Trên đường tôi có nhắn tin cho nhà lý luận phê bình văn học Mai Bá Ấn, hẹn anh có rảnh thì sáng hôm sau anh em mình gặp gỡ nhau chút và cà phê. Nếu tiện thì cho một số anh em Văn nghệ sĩ Quảng Ngãi quen thân, biết tin để đến giao lưu cho vui.

Dượng Út và Dượng Ba đến trước ngồi chờ tôi tại quán cà phê Không Gian Việt. Không như lần trước quán rất khang trang, lần này thấy có ít hơn sự chăm chút, cỏ ở các lối đi mọc xanh um tùm không có người cắt tỉa cẩn thận như trước nữa. Chúng tôi ngồi đợi nửa tiếng thì anh Mai Bá Ấn đến, một lúc sau thì nhiếp ảnh gia trẻ Mai Tuấn Vũ công tác tại tạp chí Sông Trà cũ cũng đến chung vui.

Nhà thơ Trần Thanh Dũng

Chúng tôi trò chuyện thân mật, hỏi thăm sức khỏe lẫn nhau và tình hình công việc…Anh Mai Bá Ấn khi nói về sách, xuất bản phẩm tuyển tập của nhiều tác giả kỷ niệm: “50 năm ngày giải phóng Quảng Ngãi” đến nay vẫn chưa xuấn bản được, mà theo kế hoạch phải hoàn thành trước ngày 1.7.2025, ngày sáp nhập tỉnh, xã và chính quyền hai cấp chính thức hoạt động, giọng anh chùng xuống có vẻ tiếc nuối thật sự. Vì chính anh là người tập hợp bài vở của anh em Văn nghệ sĩ và tâm huyết biên soạn để sách ra mắt kịp chào mừng kỷ niệm 50 năm ngày thống nhất đất nước.

Như kế hoạch sau khi chờ vợ chồng chú Hành xong xuôi công việc, chúng tôi lên đường đi Măng Đen vào đúng 11h ngày thứ Bảy. Gia đình Chú Hành và gia đình Dượng Út đi một xe; gia đình Dượng Ba, và tôi đi một xe; còn lại xe Chú Đường chở Ba mẹ và anh sui. Chúng tôi đi vào Quán Hồng, xe chú Đường đã chờ sẵn ở đó và chúng tôi cùng đi. Theo Quốc lộ 1, đi được một đoạn đến ngã tư Thạnh Trụ thì rẽ theo Quốc lộ 24, đi thêm 30 cây số thì đến Ba Tơ ghé ăn cơm. Vì là ăn cơm và tranh thủ đi nên chúng tôi kêu một số món gọn nhẹ. Trong đó có món cá suối, con nhỏ nhỏ như cá lòng tong, nhưng có đủ loại cá, kho với nghệ, ăn với cơm lạ miệng và ai cũng khen ngon, tuyệt vời!

Đến khoảng 4h chiều thì chúng tôi đến Măng Đen. Măng Đen là thị trấn của huyện Kon Plông cũ, nay là xã Kon Plông, tỉnh Quảng Ngãi mới. Tên Măng Đen bắt nguồn từ tiếng bản địa của người Mnâm, một nhánh của dân tộc Xơ Đăng, nghĩa là vùng đất bằng phẳng và rộng lớn. Ngày xưa thời Pháp thuộc người Pháp khai thác làm đồn điền, nhưng không mạnh như Đà Lạt.  Giao thông hiện rất khó khăn Măng Đen là vùng núi biệt lập, chỉ có con đường độc đạo từ Quảng Ngãi sang Kom Tum phải đi qua đèo Vi- ô -lắk, đường nhỏ quanh co, hiểm trở rất khó đi. Ở đây khí hậu ôn hòa; nhiệt độ quanh năm mát lạnh trung bình từ 16-22 độ C, thích hợp cho du lịch nghỉ dưỡng và du lịch xanh. Môi trường tự nhiên còn hoang sơ với những đồi thông xanh cổ thụ hai bên đường rất đẹp và thơ mộng như Đà Lạt vào thập kỷ 80 của thế kỷ trước.

Sau khi nhận phòng nghỉ cho các gia đình ở homestay Thanh Bình cách thị trấn khoảng 5km, tắm rửa nghỉ ngơi xong chúng tôi quay lại thị trấn ăn cơm tối và đi chợ đêm. Chợ đêm ở đây chủ yếu là bán sản vật núi rừng của đồng bào dân tộc thiểu số như Mnâm, Xơ Đăng…Măng Đen có món gà quay ăn với nếp nấu trong ống lồ ồ rất ngon. Gà núi thì tuyệt vời dai, thơm, ngọt, ăn với nếp, dẻo thơm mùi ống lồ ồ bảng lãng của núi rừng đại ngàn!

Ở Măng đen một ngày một đêm, và cũng đến hồi chúng tôi tạm biệt miền sơn cước. Măng Đen như một nàng công chúa cổ tích ngủ trong rừng xinh đẹp có khí hậu mát mẻ trong lành. Chúng tôi ngược về đổ đèo Vi- ô- lăk để trở lại đồng bằng ven biển Quảng Ngãi. Đến biển Minh Tân thì trời cũng vừa chập tối, biển đẹp trong xanh dưới cái nắng chiều nhưng vẫn còn chói chang của tháng Bảy miền Trung. Chúng tôi ăn cơm với hải sản tươi sống, sản vật của biển nơi đây. Đặc biệt ở đây có món gỏi cá trích quấn cùng rau thơm với bánh tráng xứ Quảng, thơm ngon lạ miệng.

Sau khi cơm nước xong, đoàn tách ra làm hai; một về Mộ Đức, một về Quảng Ngãi, cách đó chừng hơn mười ký lô mét. Nghỉ ngơi ở Quảng Ngãi một đêm, hôm sau, chờ trời mát (tháng này xứ Quảng nhiệt độ trung bình 36 đến 38 độ C, buổi trưa nhiệt độ có thể cao hơn nhiều) tôi nhờ cháu Minh (con của chú Hành, nghỉ hè, rảnh) chở đi viếng chùa Minh Đức. Chùa tọa lạc trên ngọn đồi cao thoáng đãng, phía bên bờ Bắc cầu Cổ Lũy. Chùa Minh Đức có tượng phật Quán thế âm Bồ Tát, cao 125m nhìn ra cửa biển Cổ Lũy chếch về hướng Nam. Tượng Phật là một tác phẩm mỹ thuật, được cham khắc tinh tế và thật lộng lẫy, to cao hoành tráng như đứng đó để phù độ che chở cho sự bình yên của mọi người.

Sau khi chiêm bái Phật Bà Quan Âm, chúng tôi lên đỉnh núi Thiên Ấn, cách đó cũng không xa để viếng mộ cụ Huỳnh Thúc Kháng, nguyên Quyền Chủ tịch nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa. Mộ tọa lạc trên đỉnh núi Thiên Ấn, nhìn ra biển Cổ Lũy. Lăng mộ được xây dựng theo phong cách giản dị, như cánh sen được cách điệu, không cầu kỳ nhưng trang nghiêm, xung quanh được bao bọc bởi rừng cây xanh và thoang thoảng mùi hoa đại trắng.

Sáng sớm hôm sau, như đã hẹn, tôi và Dượng Ba đi ra đảo Lý Sơn, chú Hành sáng sớm lái xe đưa chúng tôi ra cảng Sa Kỳ cho kịp chuyến tàu biển cao tốc khởi hành lúc 7h30 sáng.

Cảng Sa Kỳ cách trung tâm hành chính tỉnh Quảng Ngãi 18km về phía Đông và cách sân bay Chu Lai khoảng 50 km về phía Nam. Nói đến đây lại nhớ nhà văn Chu Lai nổi danh khắp xứ. Được biết ông là nhà tiểu thuyết trứ danh về đề tài chiến tranh và cách mạng. Cảng Sa Kỳ không những là đầu mối giao thông thủy quan trọng nối đất liền với đặc khu đảo Lý Sơn mà còn có ý nghĩa lịch sử sâu sắc gắn với truyền thống vươn khơi bám biển; đặc biệt trong công cuộc khẳng định chủ quyền quốc gia đối với quần đảo Hoàng Sa của dân tộc Việt Nam.

Về tên gọi Sa Kỳ có thể hiểu nghĩa Hán- Việt, Sa là cát; kỳ là bến, mũi đất, nơi tụ, hội. Vì vậy có thể hiểu Sa kỳ là bến cát, nơi cát tụ lại mà thành, địa danh gắn với miệt ven sông, ven biển. Từ thời triều Nguyễn trở về trước Sa Kỳ là một trong những cửa biển quan trọng của phủ Quảng Ngãi. Đây là nơi tập kết ghe thuyền đánh cá, giao thương hàng hải, và từng được dùng làm nơi vận chuyển lương thực, binh lính ra đảo Lý Sơn. Ngư dân nơi đây cũng là lực lượng nồng cốt của đội Hùng binh Hoàng Sa, được triều đình giao nhiệm vụ cắm mốc giới, dựng bia chủ quyền và bảo vệ quần đảo Hoàng Sa. Sa Kỳ là nơi xuất phát của nhiều chuyến Hải Trình đi Hoàng Sa thể hiện chủ quyền biển đảo của Tổ quốc. Với vị trí tiền tiêu ra Lý Sơn và Hoàng Sa, cảng Sa Kỳ không chỉ có ý nghĩa về mặt giao thương, kinh tế, mà còn có ý nghĩa chính trị, chủ quyền và bảo vệ chủ quyền biển đảo của quốc gia.

Chúng tôi, chek-in vé và làm thủ tục an ninh xuống tàu cao tốc, hành trình ra đặc khu Lý Sơn vào lúc 7h30 cùng ngày. Lý Sơn là đặc khu hành chính thuộc tỉnh Quảng Ngãi, nằm ở vùng biển Đông Việt nam, cách đất liền 15 hải lý (khoảng 28km), đi mất khoảng 45 phút, tàu cao tốc. Trước kia có lúc Lý Sơn còn được gọi là Cù Lao Ré. Đây là vùng đất có giá trị đặc biệt về địa chất, lịch sử, văn hóa, biển đảo chủ quyền thiêng liêng của dân tộc Việt Nam. Đặc khu Lý Sơn gồm có hai đảo; đảo Lớn và đảo Bé. Diện tích ở đây khoảng 10km vuông. Dân số khoảng 20.000 người (theo số liệu năm 2024). Nơi đây là tàn tích của miệng núi lửa cổ đã ngưng hoạt động hàng triệu năm. Lý Sơn cũng được coi là “Vương quốc tỏi”. Tỏi lý sơn nổi tiếng thơm ngon cả trong và ngoài nước. Ở đây có nhiều cảnh đẹp như núi Thới Lới, nơi có miệng núi lửa đã tắt hàng triệu năm; cổng Tò Vò, như một chiếc cổng không lồ đi ra biển làm thành từ đá bazan hình cánh quạt, có thể nói nơi đây không thiếu du khách chek-in suốt ngày, nhất là lúc bình minh và chạng vạng; Hang Câu và Chùa Hang, là hang đá tự nhiên với ngôi chùa cổ nằm sát mém biển, một không gian huyền bí và linh thiêng. Có chỗ chứa nước từ trong khe đá rỉ, nhỏ ta để du khách có khát thì uống, nước trong vắt và mát tự nhiên; cánh đồng tỏi, vùng (cánh đồng) trồng tỏi đẹp như tranh nhất là mùa thu hoạch độ từ cuối mùa Đông, cho đến mùa Xuân năm sau, hàng năm. Đảo Nhỏ, một hòn đảo yên bình như cảnh thần tiên giữa biển khơi…Đặc biệt du khách có thể ghé thăm một điểm Văn hóa nữa là Bảo tàng Lý Sơn, ở đây có sưu tập, trưng bày và lưu giữ nhiều hiện vật, Chiếu chỉ của các Triều Vua có liên quan về Hải đội Hoàng Sa; trước sân Bảo tàng là bức tượng đá hoa cương cao, to hoành tráng thờ Hải đội Hoàng Sa, kiêm quản Bắc Hải, uy nghiêm.

Riêng đảo Nhỏ (Bé) có khoảng hơn 100 hộ sinh sống, cách đảo lớn khoảng 5km, đi mất khoảng 20 phút, bằng ca- nô loại vài chục chỗ ngồi. Đặc khu Lý Sơn là nơi gắn liền với lịch sử đội Hoàng Sa, những người lính hải đội ra khơi đến đây để đo đạt vẽ bản đồ, cắm mốc giới, và bảo vệ chủ quyền biển đảo quốc gia. Nơi đây có lễ hội “Khao lề thế lính Hoàng Sa; lễ hội này đã được công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia; có nhiều ngôi đình, miếu cổ như Đình làng An Hải, Âm linh tự, miếu Bà Chúa Ngọc… Đặc khu Lý Sơn là đảo tiền tiêu ở biển Đông, nằm gần với quần đảo Hoàng Sa. Vì vậy nó có ý nghĩa chiến lược về kinh tế, văn hóa, chính trị và an ninh quốc phòng.

Như kế hoạch sáng hôm sau, một đêm nghỉ ở Lý Sơn đảo Lớn, chúng tôi dậy sớm ăn sáng và chuẩn bị để đi chuyến ca-nô đầu tiên của ngày hôm sau, sang tham quan đảo Nhỏ.

Trong khi, chờ tàu ra đảo Nhỏ tôi và Dượng Ba có dịp đi dạo một vòng quanh cầu cảng Lý Sơn. Lúc này ghe tàu đánh cá tấp nập ra vào cầu cảng. Tại đây có phiên chợ sáng sớm mua bán ngay trên cầu cảng; sản vật chủ yếu là cá, cua, tôm mới đánh bắt đêm qua mang về, bày biện ra tại chỗ để bán. Có cả tôm hùm đánh bắt tự nhiên, có con còn nhảy đành đạch. Đây là lần đầu tiên tôi mới thấy con cá mú nặng chừng cả chục kg. Hầu hết phiên chợ này đều là cá mới đánh bắt mang về nên còn tươi rói, có con còn sống nhăn. Ở một góc cầu cảng khác một nhóm các ngư dân đang giũ những tấm lưới để thu lượm những con cá cơm mắc vào lưới. Những con cá cơm còn óng ánh sắc màu của biển dưới những tia nắng ban mai tràn trề hy vọng của một ngày mới về trên bến mới với nhiều hy vọng mới!

Ở đảo Nhỏ cũng như đảo Lớn, du khách có thể thuê xe Honda, hai người chở nhau. Mỗi xe một trăm ngàn đồng thời giá. Đi đâu cũng được, tự đổ xăng. Đi xong người thuê xe có thể bỏ đâu cũng được, quanh đảo, chủ xe tự đi tìm xe mình và lấy xe về. Ở đảo Nhỏ rất hoang sơ, biển xanh trong, cát trắng tinh, có nhiều cảnh trí đẹp vì toàn đá đen tàn dư của núi lửa triệu năm. Ở đây có nhiều ghềnh đá nhô ra biển có hình thù đẹp mắt và đen tuyền rất ấn tượng. Đi xe Honda khoảng mười lăm phút là vòng quanh hết đảo Nhỏ, tôi và Dượng Ba chọn được một chỗ để nghỉ ngơi và thưởng ngoạn cảnh đẹp. Chúng tôi vào quán kêu món và được chủ quán thiệt thà cho biết, vì sáng sớm nên chưa có mồi gì ngoài món trứng chiên. Chúng tôi gọi một đĩa, bưng bê chén đĩa ra ngồi dưới bóng của một ghềnh đá dưới chân là sóng biển và cát trắng hướng mắt nhìn về đảo lớn. Buổi sáng bầu trời trong xanh, biển trong xanh, nắng chói chang. Với tầm mắt này du khách có thể từ đây nhìn về đảo lớn thấy rõ mồn một. Đảo Lớn tựa như chiếc chảo khổng lồ mà lòng chảo là tàn tích của miệng núi lửa ngưng hoạt động đã hàng triệu năm rồi.

Ở đây tôi lại nghĩ về cái chết của ngọn núi lửa. Núi lửa phun trào mạnh mẽ, to lớn và hùng vĩ là thế; dòng dung nham đỏ rực với dòng năng lượng tưởng như vô hạn là thế, mà rồi cuối cùng cũng chết, cũng an nghỉ cả triệu năm như thế, huống hồ chi ta chỉ là một con người, một sinh vật sống trong thế giới muôn loài này; với tóc đen, da vàng, nhỏ nhoi, mong manh trong cõi sức hữu hạn này?

Sẵn có rượu ST25 chúng tôi mang theo, loại rượu ngon nấu từ loại gạo ST25 đã được thế giới vinh danh nhiều lần là hạt gạo ngon nhứt, nhì thế giới. Tôi và Dượng Ba, hai anh em lắc lư theo sóng, theo men rượu, theo biển theo trời và theo bóng của những nàng tiên đến từ bao la của biển cả như cổ tích giữa đời thường. Dượng Ba cảm nhận và thốt lên: “Đúng là cảnh thần tiên anh Hai nha?”. Tôi không trả trả lời Dượng Ba ngay, nhưng đảo mắt xung quanh, rồi nâng ly lên cụng vơi Dượng và nói: “Tiên cũng chỉ đến vậy là cùng!”.

Thấm thoát, cũng hết thời gian ở đảo chúng tôi thu xếp đồ đạc và hành lý để trở về đất liền trong chuyến tàu đầu tiên của buổi chiều cùng ngày. Trong hành trang của tôi, tôi có mang theo rất nhiều san hô. Đó là món quà ý nghĩa của tôi đem từ đảo Lý Sơn về dành cho thằng cháu nội. San hô ở đảo Nhỏ rất đẹp, nhiều màu sắc lấp lánh. San hô ngoài biển bị sóng cuốn theo và đánh vào bờ. Mỗi lần sóng đánh vào bờ là mỗi lần lăn lóc mài mòn trên cát mịn. Cứ thế từ ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác, có khi cả hàng chục năm, hàng trăm năm như thế cho nên san hô vô tình bị mài giũa mãi đến nhẵn thín và sáng lấp lánh đưới ánh sáng mặt trời. Tôi lại nghĩ mọn, rồi con người có khi nào cũng thế không? Họ bị va đập mãi, mài giũa mãi, trong đời sống hữu hạn và cơm áo gạo tiền này mà liệu có thể lòng dạ con người cũng sẽ trong sáng hơn như những viên san hô bóng nhẵn và nhiều màu sắc sặc sỡ này không?

Trong khi, chờ tàu trở về đất liền tôi và Dượng Ba đi dạo một vòng quanh cầu cảng Lý Sơn, lúc này ghe tàu đánh cá tấp nập ra vào. Có phiên chợ sáng sớm mua bán ngay trên cầu cảng; sản vật chủ yếu là cá, cua, tôm mới đánh bắt đêm qua mang về, bày biện ra tại chỗ để bán. Có cả tôm hùm đánh bắt tự nhiên còn nhảy đành đạch. Lần đầu tôi mới thấy con cá mú nặng chừng cả chục kg. Hầu hết phiên chợ này đều là cá mới đánh bắt mang về nên còn tươi rói, có con còn sống nhăn. Ở một góc cầu cảng khác một nhóm các ngư dân đang giũ những tấm lưới để lấy những con cá cơm mắc vào rơi ra. Những con cá cơm còn óng ánh sắc màu dưới những tia nắng ban mai tràn trề hy vọng cho một ngày mới đến!

Sau khi vào trở lại đất liền tôi về lại nơi quê quán cũ Văn Hà của mình, thăm viếng và thắp hương nhà thờ nơi mình đã từng sinh sống. Ở đây lại dâng lên trong lòng mình một tình cảm thiêng liêng thật khó tả. Tiện thể ghé thăm thú một vài người bạn thuở thiếu thời hàn vi, Bình Hà là một trong số ấy. Ở quê tôi, có thói quen gọi tên người nào thì gắn tên người đó với cha hoặc mẹ của chính họ. Tỉ như tôi là Dũng cháu của ông Tiển thì gọi là Dũng Tiển. Bình Hà là thằng Bình cháu của ông Hà. Sĩ Hừng là thằng sĩ con bà Hừng…Nghe gọi tên thì biết ngay thằng (con) đó là con của ai ngay. Cách gọi tên nôm na này có nhiều cái hay nhưng đôi khi cũng bất tiện nhất là người đó không làm được việc tốt thì kéo cả cha mẹ họ ra để mà đàm tiếu và suy diễn “Đất lề quê thói”, nó là vậy!

Bình Hà lớn hơn tôi một tuổi, cũng là con liệt sĩ mồ côi. Hai đứa ở cùng xóm. Tôi và Bình có hoàn cảnh giống nhau nên việc kết thân nhau cũng là lẽ tự nhiên. Thuở hàn vi chúng tôi đều nghèo khổ, học cùng một lớp. Nhưng sau đó Bình học đến lớp 12 thì nghỉ học ở nhà cưới vợ sinh con và làm nghề nông. Hiện Bình là Trưởng thôn Văn Hà. Gia đình cũng làm ăn ổn định đã xây dựng được nhà cửa khang trang. Bình Hà hẹn tôi, chị Diệu, Lệ (vợ bạn Tùng ở Buôn Mê Thuột về quê có đám giỗ) chiều ra biển Minh Tân Nam ăn hải sản biển quê. Vợ chồng bạn Bình đãi mọi người rất nhiều món ăn của biển nhưng tôi thích nhất món cháo cá biển thơm và ngọt ăn với rau “sống” quê tôi. Rau sống ở quê tôi khác với rau sống ở Nam Bộ. Cũng là các loại rau sống, như rau giá, rau ngò, các loại cải, nhứt là cài xà lách và rau thơm. Chỉ khác ở chỗ là Nam Bộ thì loại rau nào để riêng loại đó trong rổ, khi ăn thực khách tự chọn từng loại mà gói hoặc gắp ăn với cơm. Còn ở quê tôi rau sống được trộn đều tất cả các loại ấy trong một rổ gắp một đũa là có thể có tất mọi thứ rau không cần chọn lựa. Tiện cho những người ăn không kiên. Nhưng lại khó cho những người ăn kiên vì phải lựa, nhặt thứ rau mà mình không ăn được ra.

Thăm Sĩ Hừng, người bạn thân cũng từ thuở nhỏ. Tôi và Sĩ đôi bạn thân, gần như hoàn hảo, can trường trong gian khó, trong sáng và giàu tình thân như chính cái tên của cha mẹ đã gởi gắm và đặt tên cho nó: Dũng- Sĩ. Tuy nhiên hiện nay Sỹ bị bệnh nặng phải ngồi xe lăn. Toàn bộ gánh nặng gia đình đều đè lên đôi vai của Nhung, cô bạn gái cùng xóm ngày xưa, là vợ Sỹ bây giờ. Nhìn tình cảnh gia đình bạn mà thấy chạnh lòng vô hạn. Chợt tôi lại nghĩ mỗi con người sinh ra trên cõi đời này đều mang trong mình một thân phận nào đó chăng? Ngày mai là ngày họp mặt lớp 12B, năm 1982-1985, mình muốn nói cho bạn hay và rủ bạn cùng đi nhưng thấy lòng mình không nỡ có khi lời rủ rê kia vô tình sẽ chạm vào lòng tự ái sẽ làm bạn buồn hơn. Nên đành thôi tôi không rủ bạn đi nữa.

Cuộc sống này là vậy luôn thay đổi, bất ổn và nghiệt ngã, việc kiếm tiền, nói vậy chớ không dễ dàng gì với tất cả mọi người, nhất là những người có hoàn cảnh éo le, những số phận không may mắn trong cuộc sống. Vì vậy chúng ta hay cẩn thận ngay cả lời nói cho vui của chính mình.

Ấy là, thời gian cũng hết, công việc riêng tư của tôi cũng kết thúc mà không có kết quả gì! Qua chuyến đi thực tế này tôi đã cẩn thận ghi chép lại, kết nối lại những mảnh vụn vặt của đời sống mà tôi đã tận mắt trông thấy, nghe ngóng và chiêm nghiệm. Mong rằng nó là một trong những món hành trang sống động để dành tặng cho những ai vì mưu sinh mà chưa có dịp đi qua? Tôi trở lại Sóc Trăng, à quên, trở lại Cần Thơ, vì ngày 1.7.2025, nơi tôi sinh sống đã trở thành phường Phú Lợi, thành phố Cần Thơ mới.

Xin chào tạm biệt và cảm ơn tất cả!

TRẦN THANH DŨNG



Tin tức khác

· CHÙM THƠ PHẠM MỸ HẰNG - SẮC HOA BUỒN RƯNG RƯNG
· CHÙM THƠ VŨ HÀ - HẠT MƯA MÁT LÀNH CHO THƯƠNG NHỚ MÃI BÊN TA
· LINH THIÊNG TIẾNG GỌI TRƯỜNG SƠN - Ký của NGUYỄN KHẮC PHÊ
· CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN HÙNG - CHIM HỌA MI ĐÃ HÓA THÀNH MỘT LOÀI LÚC DẠI
· CHÙM THƠ HẠ NHƯ TRẦN - TÔI NGẮM MÂY NHƯ ĐỨA TRẺ TỰA VÀO NGỰC MẸ NỈ NON
· CHÙM THƠ CỦA NHÀ VĂN NGUYỄN HUY THIỆP
· THƠ HOÀNG VŨ THUẬT - CÕI NGHÌN NĂM
· CHÙM THƠ NGUYỄN HỮU QUÝ - ĐẠT GIẢI NHẤT CUỘC THI THƠ 'XUÂN MỚI 2026'
· TỪ MIỀN SƠN CƯỚC MĂNG ĐEN ĐẾN ĐẶC KHU LÝ SƠN - Ký của TRẦN THANH DŨNG
· CHÙM THƠ SANG TRƯƠNG - HÀNH TRÌNH BÓC TÁCH BẢN NGÃ GIỮA RỪNG BÔNG CHÁY
· CÁI VÚ THỪA - Truyện ngắn của MC AMMOND NGUYEN THI TU
· CHÙM THƠ TẦN HOÀI DẠ VŨ - HI VỌNG CỦA TRẦN GIAN NHÂN ÁI
· CHÙM THƠ HUỲNH THỊ QUỲNH NGA - THƠM LÊN TỪNG NGÓN TAY
· THƠ VIẾT TỪ TRƯỜNG SA CỦA PHAN HOÀNG
· TRUYỆN NGẮN CỦA HỒ LOAN: CÙ LAO GIÓ
· CHÙM THƠ TRẦN THỊ THÙY VI - NẾU CÓ KIẾP SAU XIN LÀM GIỌT SƯƠNG YÊU ĐIỀU BÌNH LẶNG
· THƠ MAI BÁ ẤN NHÂN 38 NĂM NGÀY TRUNG QUỐC TẤN CÔNG CHIẾM ĐẢO GẠC MA 14/3/1988 - 2026
· CHÙM THƠ TRANG THANH - TRÊN CON ĐƯỜNG TÓC
· CHÙM THƠ HUỲNH NGỌC PHƯỚC Ở AN GIANG
· CHÙM THƠ XUÂN HUỲNH THỊ QUỲNH NGA - CHẠM VẾT NGUỒN SÔNG VIỆT

Tin tức mới
♦ CHÙM THƠ PHẠM MỸ HẰNG - SẮC HOA BUỒN RƯNG RƯNG (02/05/2026)
♦ THƠ NAM THANH - LAN TỎA TỪ TĨNH LẶNG - Tiểu luận HỒ THẾ HÀ (02/05/2026)
♦ DẤU ẤN CỦA THỦ LĨNH ĐỘI CẤN VÀ KHỞI NGHĨA THÁI NGUYÊN TỪ 6 BÀI THƠ CỦA NGÔ ĐỨC KẾ -Tiểu luận PHÙNG VĂN KHAI ()
♦ TRỊNH CÔNG SƠN VÀ SỰ HIỆN HỮU TRONG ĐỜI SỐNG VĂN NGHỆ MIỀN NAM 1954 - 1975 -Tiểu luận TRẦN HOÀI ANH (02/05/2026)
♦ CHÙM THƠ VŨ HÀ - HẠT MƯA MÁT LÀNH CHO THƯƠNG NHỚ MÃI BÊN TA (29/04/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 2020676
Trong thang Trong tháng: 234706
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 101587
Truc tuyen Trực tuyến: 5

...

...

Designed by VietNetNam