TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
CHÙM THƠ BÙI HUYỀN TƯƠNG
CHÙM THƠ BÙI HUYỀN TƯƠNG
Độc thoại Mỹ Sơn Ta khẽ chạm vào quách thành tháp cổ
Nghe thời gian ủ lặng lớp phong rêu
Tiếng ngựa hí gươm khua
Vương triều mấy độ
Bao uy quyền
Gởi lại chốn cô liêu
Ta ngồi ngắm điệu vũ Chàm khắc khoải
Hồn Chiêm nương lẩn khuất tháp nghiêng mình
Ngả bóng lên nhau tựa hồn
Giăng huyễn hoặc
Tiếng gà rừng eo óc
Nỗi phế hoang
Ta hậu thế ngẫm Chiêm vòng suy thịnh
Quyền uy này
Dân dã nọ
Rồi khi
Mới nhận ra
Mưa bay là có thật
Tỉnh thức
Đời sao còn lắm sân si?
Tháp đã cổ
Bao kiếp người chiêm bái
Góc hồn riêng có dành vọng dân phu
Trong vân đá tiếng nấc dài than thở
Vất vưởng quanh đền tháp thâm u
Độc thoại Mỹ Sơn
Chạnh lòng đến vậy
Nghe tháp vọng hồn
Về phía vô ngôn...
Đêm phố Hội Tựa câu thơ tìm về phố Hội
Ta đợi đêm, đợi phố lên đèn
Lòng thấp thỏm câu thơ chừng cũng vội
Phố và đêm như lạ như quen
Câu thơ dẫn đường câu thơ lạc lối
Mê mải đèn lồng huyền ảo giăng giăng
Đêm lãng đãng thả hồn thong dong phố
Đêm đang rằm phố hoài niệm đêm trăng
Trăng cũng lạc huống chi mình lữ thứ
Để sông Hoài lung linh nến tìm trăng
Tóc ai thơm quá ta gọi gió
Cho phố thâm trầm phố dậy hương
Vẫn đấy muôn xưa hồn cổ phố
Phiêu bồng chong thức trải dòng đêm
U hoài nhịp phách bài chòi vọng
Lẳng lặng vào ta lẳng lặng tìm
Sương xuống đêm sâu trăng chếch bóng
Còn phố và ta đêm trở mình
Mai xa hẹn nhé ngày hạnh ngộ
Xin rót vào đây một chữ tình.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.