• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Thi hữu
 
NHÀ THƠ NGUYỄN VÂN THIÊN ĐỘT NGỘT LÌA BỎ TRẦN GIAN

NHÀ THƠ NGUYỄN VÂN THIÊN ĐỘT NGỘT LÌA BỎ TRẦN GIAN



NGUỒN: Vanvn- Cập nhật ngày: 4 Tháng 12, 2025 lúc 23:29

Nhà thơ Nguyễn Vân Thiên tên thật Nguyễn Văn Thiện, còn có bút danh Nguyễn Thiện Văn, sinh ngày 10.10.1954, quê quán Quảng Nam vào TPHCM mưu sinh từ đầu thập niên 1990. Ông từng là giáo viên, thợ hớt tóc, biên tập viên ở Chi nhánh các Nhà xuất bản Đồng Nai, Mỹ Thuật và Tạp chí Đương Thời. Vào lúc 9h30 sáng ngày 03.02.2025 (nhằm 14.10 năm Ất Tỵ), ông đột ngột lìa bỏ trần gian sau một cơn đột quỵ ở tuổi 72.

Nhà thơ Nguyễn Vân Thiên (1954 – 2025) đã từ trần lúc 9h30 sáng ngày 03.12.2025, linh cữu quàn tại Giáo xứ Mẫu Tâm, 389 Hoàng Văn Thụ, phường Tân Sơn Hòa, TPHCM; lễ nhập quan và viếng từ ngày 04.02; lễ động quan từ 04h30 sáng ngày 06.02, sau đó hỏa táng tại Trung tâm Hỏa táng Bình Hưng Hòa.

Nhà thơ Nguyễn Vân Thiên là tác giả các tác phẩm đã xuất bản: Điếu thuốc, cây nến và que diêm (tập thơ, NXB Đồng Nai); Nguyễn (tập thơ in chung 4 tác giả, NXB Lao Động); Đố vui tìm hiểu Truyện Kiều (NXB Đồng Nai); Ngụ ngôn hè phố (NXB Trẻ); Tâm sự cùng tuổi mới lớn (NXB Trẻ).

Là một trong những nhà thơ tiêu biểu của xứ Quảng hành phương Nam, Nguyễn Vân Thiên đã tạo dựng cho mình một thế giới thi ca riêng, giản dị mà đắm say, mộc mạc mà sâu sắc, với những tứ thơ bất ngờ về những câu chuyện thân gần, hình tượng quen thuộc nhưng ám ảnh như que diêm, viên phấn, cây đinh, cây chổi, gai tre, đòn gánh: “Lưng cây đòn gánh mòn trơn/ Lời tre khô nhắc công ơn mẹ già”.

Nguyễn Vân Thiên là một trong những hình ảnh tiêu biểu của con người tài hoa, sống lặng lẽ khiêm nhường, hết mình với bạn bè và công việc. Nhiều năm tôi được sống gần gũi với anh, làm việc cùng cơ quan tòa soạn Đương Thời, có thể nói Nguyễn Vân Thiên là con người vừa chuẩn mực, độ lượng vừa nhiệt thành, quyết đoán.

Ngoài những bạn bè gốc Quảng thân thiết như Nguyễn Tam Phù Sa, Võ Văn Pho, Nguyễn Hữu Thụy, Nguyễn Đông Phương, Nguyễn Lương Hiệu,… thì trước đây ở phường 18, quận Tân Phú có nhóm bạn Minh Thượng Thiên Hoàng cùng với Lê Nguyễn, Vũ Ngọc Giao, Nguyễn Hải Thảo,… hay cà phê sáng, lai rai tối với nhau.

Minh Thượng Thiên Hoàng là nhạc sĩ Trần Quang Minh và ba nhà thơ Đoàn Vị Thượng, Nguyễn Vân Thiên, Phan Hoàng. Anh Đoàn Vị Thượng vì bệnh nan y đã qua đời vào đầu năm 2021. Bây giờ tới lượt anh Nguyễn Vân Thiên bất ngờ ra đi sau khi vừa uống cà phê sáng với bạn bè. Thật đau xót khôn cùng!

Tiếc thương một tài hoa và nhân cách đáng quý, xin trân trọng giới thiệu chùm thơ Nguyễn Vân Thiên để tưởng nhớ và tiễn đưa nhà thơ về Nước Chúa theo đức tin của anh.

PHAN HOÀNG

 

Cây đòn gánh

 

Lưng cây đòn gánh mòn trơn

Lời tre khô nhắc công ơn mẹ già

 

Chợ chiều chợ sớm bôn ba

Hái gieo tất bật đồng xa đồng gần

Bán than mua muối tảo tần

Bao lần xuống biển bao lần lên non

 

Da xương bào cật tre mòn

Trăm năm mẹ gánh đời con qua đèo

Gánh yêu thương, gánh khổ nghèo

Gánh mơ ước lẫn gieo neo đi – về…

 

Gánh bình minh lội bến quê

Gánh hoàng hôn dọc chân đê bước dồn

Gánh trăng khuya giếng đầu thôn

Gánh than lửa chạy qua cồn cát trưa…

 

Một đời gánh nắng và mưa

Mòn vai mà mẹ vẫn chưa yên lòng

Một đời gióng đứt đòn cong

Vì ai vai lệch lưng còng? Mẹ ơi!

 

Mời trăng uống rượu

 

Bạn hiền vừa hiếm vừa xa

Đêm nay chỉ có trăng là gần thôi

Mời trăng rót rượu cùng tôi

Cùng tôi nâng chén cho môi ngọt mềm

 

Uống rồi xin được rót thêm

Mời trăng chén nữa cho đêm… cứ dài

Tình thân giờ biết còn ai

Ngoài trăng và bóng đổ dài bên hiên

Mời trăng đẹp – Mời trăng hiền

Treo lơ lửng – Sợ chi nghiêng đất trời.

 

Chờ đỏ mắt chẳng đến chơi

Chắc là bạn ngại buổi thời khó khăn

Thôi thì thôi thế còn trăng

Từ nay kết nghĩa “Kim bằng nguyệt nhân”

Rót cho đầy chén ta nâng

Đừng khép nép! Đừng ngại ngần! Trăng ơi!

Xin mời uống cạn xin mời

Dễ đâu kẻ đất người trời gặp nhau

Uống chung vui – Uống chia sầu

Uống cho đầy trăng khuyết

Uống cho cạn nỗi đau tình người

 

Sao trăng cứ lặng lẽ cười

Rượu tôi rót chính máu tươi tim này

Chén vàng trân trọng hai tay

Mời Trăng… gà gáy kìa ngày sắp lên

Uống cho quên tuổi quên tên

Chập chùng núi tuyết, bồng bềnh sông mây

Mời trăng rượu đó tình đây

Cạn sông vơi biển có say đâu mà!

Nhà thơ Nguyễn Vân Thiên. Ảnh: Trần Nhã Thụy

Cây đinh

 

Đôi bờ sông sâu

Ai qua cầu

Thương cây đinh vô danh

Âm thầm ghép ván (?)

 

Xem tranh khen tài người vẽ

Ai nhớ cây đinh nhỏ nhoi lặng lẽ

Ghép tranh treo tiếp nhận mặt trời (?)

 

Có cây đinh qua tay quỷ dữ

Treo đời Thánh Nhân lên thập tự

Lại được tôn thờ cùng với Thánh Nhân (!)

 

Giữa đôi bờ vô danh – thần tượng

Xin đóng đinh đời treo nửa câu thơ.

 

Gai tre

 

1.

Đuổi bắt đành thua cuộc bạn bè

giận đường làng sao cứ lắm gai tre

thương em quá chân dài đi cà nhắc

trêu nhau bật cười mà nước mắt rưng rưng

xanh nước sông quê – đò nắng trưa hè

tóc hai đứa vàng hoe

hái phượng bắt ve

tuổi học trò qua đi như lật từng trang vở

trái ổi chín cắn chung nghe ngọt hoài thương nhớ

 

2.

Tìm nhau một tối băng rào

gai tre cào vai em rách áo

em đứng khóc dưới trăng cho lòng tôi mưa bão

biết tuổi thơ bay xa theo những cánh diều

trò chơi cuối cùng: đuổi bắt tình yêu

 

3.

Mười mấy năm đi xa

nay trở về làng

thờ thẫn lang thang

giả vờ vô tư như người đi dạo

giật mình ai níu áo

ngoảnh lại nhìn sửng sốt: Nhánh gai tre!

 

Phấn trắng bảng đen

 

Đời hát về chúng tôi

Về chính mình chúng tôi tự hát

Rồi cũng phải tạm ngưng tiếng nhạc lời ca

Rồi cũng phải héo tàn dẫu triệu đoá hoa

Và còn lại là bảng đen phấn trắng

 

Đường đến trường nắng mưa thầm lặng

Sao mỗi ngày bỗng thấy xa hơn

Khẩu hiệu trên tường dần tróc nét sơn

Người giáo viên tự soi mình mỗi khi đến lớp

 

Lấn chen chợ đời đôi khi vai áo nhớp

Giữa bùn nhơ cố giữ sạch lòng sen

Dẫu một đời phấn trắng bảng đen

Cố nuôi lửa hồng trong tim, trời xanh trong mắt

 

Hiện thực – ước mơ: dòng sông sâu chia cắt

Dẫu nứa tre ta cũng cố bắc cầu

Càng yêu nghề lại càng thấy thương nhau

Càng yêu nghề lại càng thấy tim đau…

 

NGUYỄN VÂN THIÊN



Tin tức khác

· CHÙM THƠ ĐÀM CHU VĂN - MƯỢN TRĂNG ĐẦU THÁNG MƠ MÀNG NGƯỜI DƯNG
· CHÙM THƠ VỀ HOA CỦA PHÙNG VĂN KHAI
· CHÙM THƠ NGUYỄN XUÂN HÙNG - TRĂNG VẪN TRÊN CAO VỜI VỢI TỎA SÁNG
· THƠ ROSA JAMALI - TEHRAN ÔM ẤP TRONG VÒNG TAY TÔI
· THƠ NGUYỄN PHONG VIỆT - ĐỜI SỢ LẮM NHỮNG NGÀY IM TIẾNG GIÓ
· CHÙM THƠ NGUYỄN KHOA ĐIỀM - KHÔNG VIỆC GÌ PHẢI LẮM LỜI
· NHỮNG BÀI THƠ, ĐOẠN THƠ HAY NHẤT CỦA NHÀ THƠ THANH THẢO
· CHÙM THƠ PHẠM PHƯƠNG LAN - TRỘN NHỚ VÀO ĐÊM ĐỢI CHỜ
· CHÙM THƠ CỦA SƠN TRẦN Ở QUẢNG NGÃI
· CHÙM THƠ TRỊNH OANH LAN - CHẠM MÂY TRẮNG CẢ NGÀN NĂM HÚ GỌI
· THƠ VŨ THANH THỦY - MỘC MẠC CHỐN VÔ THƯỜNG
· CHÙM THƠ VŨ TRẦN ANH THƯ - NGÀN NĂM CHÂU THỔ MÊNH MANG SÓNG TÌNH
· THƠ BÙI THÚY - VỜ NGÂY THƠ TRƯỚC THĂM THẲM TRĂNG VÀNG
· THƠ HÀ PHI PHƯỢNG - BAO MIỀN XA ĐỢI DẤU CHÂN NGƯỜI
· THƠ NGUYỄN BÌNH PHƯƠNG - Tiểu luận của THIÊN SƠN
· CHÙM THƠ PHẠM PHƯƠNG LAN - TRỘN NHỚ VÀO ĐÊM ĐỢI CHỜ
· CHÙM THƠ THIẾU NHI CỦA THÈN HƯƠNG
· NHÀ THƠ NGUYỄN VÂN THIÊN ĐỘT NGỘT LÌA BỎ TRẦN GIAN
· CHÙM THƠ LÊ TIẾN VƯỢNG - BAO GIỜ RŨ ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU DẠI - KHÔN
· CÓ HẸN VỚI CẨM GIÀNG - Bút ký PHONG ĐIỆP

Tin tức mới
♦ CHÙM THƠ ĐÀM CHU VĂN - MƯỢN TRĂNG ĐẦU THÁNG MƠ MÀNG NGƯỜI DƯNG (23/01/2026)
♦ NHÀ THƠ LÊ HỒNG THIỆN VÀ LỤC BÁT TÌNH Ở TUỔI 84 - Tiểu luận NGUYỄN VIỆT CHIẾN (23/01/2026)
♦ THƠ CỦA MỘT NGƯỜI ĐÃ KHUẤT - PHÙNG KHẮC BẮC (23/01/2026)
♦ TỪ CAO BẰNG ĐẾN FONTAINEBLEAU - BÁC HỒ VÀ CUỘC TRỞ VỀ CỦA BỐN TRÍ THỨC VIỆT KIỀU  (23/01/2026)
♦ CHÙM THƠ VỀ HOA CỦA PHÙNG VĂN KHAI (19/01/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1866800
Trong thang Trong tháng: 172474
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 78126
Truc tuyen Trực tuyến: 5

...

...

Designed by VietNetNam