TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Thi hữu
CHÙM THƠ VỀ HOA CỦA PHÙNG VĂN KHAI
CHÙM THƠ VỀ HOA CỦA PHÙNG VĂN KHAI
NGUỒN: Vanvn- Cập nhật ngày: 17 Tháng 1, 2026 lúc 08:20
Tôi từng chủ trương viết một chùm thơ về các loài hoa mà chưa thực hiện được. Bỗng một chiều mưa nơi triền sông Đuống trước những vạt cúc mỏng manh trong mưa gió bỗng như chợt ngộ ra vẻ đẹp dâng hiến của hoa cúc trong đời sống ngày thường. Hoa cúc đã cho chúng ta những bài học đáng kể để ta mạnh mẽ hơn.
Hoa cúc trên bàn làm việc của vợ chồng Phùng Văn Khai
Thơ về hoa cúc
I.
Dâng hương thăm thẳm đình, đền
Tàn hoa em gửi phận mình nơi đâu?
Phận mình xanh những mùa sau?
Hay về biển rộng, sông sâu, thung ngàn?
II.
Mùa thu vàng cúc phố phường
Hoa in ngực áo thân thương dập dìu
Con đường ta đã từng yêu
Có còn hương cúc ít nhiều trong anh?
III.
Một mình bên đóa cúc xanh
Nhớ về cúc trắng thiên thanh nỗi buồn
Mong chi về những ngọn nguồn
Lặng nhìn hoa cúc dâng hương bốn mùa.
IV.
Vạt sông hoa cúc dầm mưa
Thương đàn bướm nhỏ gió lùa ngả nghiêng
Đình, đền, chùa, miếu thiêng liêng
Thơm từ hương cúc nơi triền sông mưa.
Tranh của họa sĩ Nguyễn Thị Tâm
Cảm thức trước hoa sen
Trong một tập thơ trước đó của mình, tôi từng có tới bảy bài thơ về sen. Sen luôn là một chủ đề hấp dẫn thơ ca, hội họa, điêu khắc cũng là chiều sâu triết lý nhân sinh về đời người, về vũ trụ. Tôi luôn muốn kéo hoa sen xuống thật gần với những câu chuyện gắn với con người nhưng cũng phải tùy duyên…
I.
Ao đình thi thức với hoa sen
Thức được trăm năm bỗng ngủ quên
Một hôm chuyển kiếp ta tỉnh dậy
Ngan ngát hương sen lá động thềm.
II.
Bùn đen cũng kiếp người thôi nhỉ
Sen trắng thì sao mắc lỗi lầm?
Núi đứng im, tự do mặc núi
Sen – bùn thơm mây nước phân vân.
III.
Sen nở, sen tàn mà chi nhỉ
Mùa đến, mùa đi cỏ xanh trời
Sen khuất, mặt bùn im lặng quá
Ta bỗng hai hàng nước mắt rơi.
IV.
Trà sen gói đượm lá sen già
Cành sen vun lửa nước u oa
Mặt người rạng rỡ bên hồ biếc
Ai biết cho ai một chén trà.
Chợt mùi hương bưởi
Đã mấy tháng liền mới có dịp trở về ngôi nhà chôn rau cắt rốn. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn mà sao trong sâu thẳm tâm tư rất xốn xang. Kỳ diệu thay, mùi hương hoa từ cây bưởi trước sân nhà như đánh thức bao suy nghĩ về con người và đời sống. Cuộc sống luôn tiếp tục với sự thần kỳ và vĩ đại của nó. Mỗi chúng ta, may mắn thay được góp mặt cũng là càng ý thức sâu sắc sự sống của chính mình và hãy có trách nhiệm hơn với cuộc đời, với chính chúng ta.
I.
Vẫn mùi hương bưởi đấy thôi
Mấy mươi năm vẫn riêng mùi hương xưa
Tường rêu, sách cũ, rèm thưa
Chờ ta lác đác sao thưa cuối trời.
II.
Vẫn mùi hương bưởi đấy thôi
Mẹ già tóc bạc đêm ngồi đếm sao
Ta tìm chức trọng quyền cao
Biết chăng hương bưởi cao xanh đợi người.
III.
Mà hương thăm thẳm đất trời
Đợi ta núi lở sông bồi thơm hương
Tìm gì trong chốn văn chương
Nhớ chăng hương bưởi ngọn nguồn đợi ta?
IV.
Thật gần, hương bưởi thơm xa
Kết chùm quả ngọt gửi ta chân trời
Hương hoa như muốn nhắn lời
Mà thôi im lặng cho người phương xa…
Nhà thơ Phùng Văn Khai và mẹ – một người yêu thơ và cũng làm thơ
Hương huệ thơm Bến Nhà Rồng
Tôi đã nhiều lần đọc truyện ký Theo dấu chân Người của nhà văn Trình Quang Phú. Lần nào cũng vẹn nguyên cảm xúc trước mối tình của Bác Hồ với Út Huệ khi chia tay trên Bến Nhà Rồng.
Đã trên 100 năm (1911-2025) mà cuộc chia tay ấy vẫn như cứa vào trái tim hậu thế.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.