TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
HẦU HẾT NHỮNG BÀI THƠ VIẾT TRONG MỘT NĂM
HẦU HẾT NHỮNG BÀI THƠ VIẾT TRONG MỘT NĂM
thanh thảo
lời thưa
Tôi trở lại Bến Tre vào một ngày cuối năm 2010. Cầu Rạch Miễu đã thông xe từ lâu, dù có đi mới thấy bề ngang của cây cầu này quá hẹp, nó khiến chùm dây văng hai bên cầu như bó lại, vừa thiếu thẩm mỹ vừa thiếu cân xứng. Cầu Hàm Luông cũng đã xong, cây cầu rộng rãi thông thoáng (có lẽ rút kinh nghiệm cầu Rạch Miễu), và giữa hai cây cầu là một con đường thẳng đẹp với dải phân cách trồng hoa và cây cảnh. Bến Tre khác quá, so với cách đây hai năm khi tôi về. Nhưng Bến Tre vẫn thế, với những vườn dừa xanh đẫm và con đường làng nhỏ hẹp. Bến Tre vẫn thế, với ông lão nhà văn Trang Thế Hy ngày một già yếu mặc quần xà lỏn ngồi giữa sân lúi húi với mớ dây ống nước bằng nhựa. Ông lão là một thứ đặc sản của Bến Tre, giống như kẹo dừa bà Hai Tỏ. Bến Tre vẫn thế, trong tôi, khi tôi nhận từ lão nhà văn Trang Thế Hy tập thơ mỏng in song ngữ Việt-Anh. Bài thơ này bắt đầu từ tập thơ ấy và tác giả của nó.
Nhà thơ Trang Thế Hy
HẦU HẾT NHỮNG BÀI THƠ VIẾT TRONG MỘT NĂM
tặng nhà thơ Trang Thế Hy
giống chùm hoa rau muống
tim tím linh cảm
những bài thơ viết trong một năm
chảy đùng đục con kênh trước nhà
vườn dừa lão tiếng tắc kè quá khứ
đong đưa chùm quả nắng
người minh triết mặc quần xà lỏn hai chân như hai cây sậy sẽ sàng
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.