TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
CHÙM THƠ 4 TÁC GIẢ
CHÙM THƠ 4 TÁC GIẢ
MẶT TRỜI YÊU THƯƠNG THEO NẮNG LÊN
Y Phương
(Viết nhân ngày Thương binh Liệt sĩ 27/7)
NGƯỜI...
Mãi mãi
Mười tám
Hai mươi
Ba tư...
Tuổi
NGƯỜI...
Như núi non
Sông suối
Một đời
Trong veo
Xanh ngắt
NGƯỜI...
Là NGƯỜI nhất
Hiến trọn đời mình cho ĐẤT NƯỚC
ĐẤT NƯỚC oa oa nhịp điệu thanh bình
NGƯỜI...
Lẫn vào trời
Vào hoa tươi
Vào má thơm
Vào môi ngọt
Vào mỗi ngày mở mắt
Mặt trời yêu thương theo nắng lên.
TRONG CHIỀU NGHĨA TRANG
Nguyễn Quang Thiều
Mẹ ơi mẹ về đi, chiều phủ kín hết rồi
Sông ngửa mặt lên trời thở từng hơi trắng
Ai gọi đò bơ phờ bến vắng
Mẹ về đi, gió lạnh, cỏ đầy sương
Mẹ run run thắp những nén hương
Cắm trước từng bia mộ
Kia khói lên, khói lên lặng lẽ
Những con đường cát trắng của làng quê
Hồn những chàng trai giờ ở đâu xa
Nhìn thấy khói mà về với mẹ
Chim khách góc vườn mười mấy năm nói dối
Cau mười mấy năm trời vô ý trổ buồng đôi
Các anh về với mẹ một đêm thôi
Cho đèn khuya đỡ giật mình phụt tắt
Cho nồi cơm thêm một lần đầy đặn
Cho đũa trong nhà một bữa được so thêm
Các anh về không hóa được thành người
Thì xin hóa ngọn lửa cười trong bếp
Hóa chú cá con dưới ao nhà đợi mẹ
Hóa thạch sùng thưa lời mẹ trong mơ
Chiều phủ kín hết rồi, gió lạnh đổ từng cơn
Trăm mắt hương trăm mắt người hoe đỏ
Trong hoàng hôn hàng trăm bia mộ
Cùng dâng hương lặng lẽ đến bên người.
1984
DÁNG QUỲ
Văn Công Hùng
Trước cuộc bia kỷ niệm Quân đoàn
bạn tôi trang nghiêm thắp nhang
khấn đồng đội
trước khi say cùng gào lên và hát
chân nhang im lìm cứa ngang niềm vui
Nghĩa trang Ayun Pa
mộ chí đè lên mộ chí
viên đạn xuyên qua cuộc đời rất trẻ
trước giờ chiến thắng chỉ vài giây
Từ mọi miền đất nước các anh về đây
nuôi cỏ mềm quấn tượng đài cao vút
và trời xanh cứ như là không có thật
cứ như là vô tận cõi bình yên
Nghĩa trang Pleiku
ông bố vượt trên ngàn cây số vào đào trộm xác con để mang về gần họ hàng xóm mạc
tưởng chúng tôi là người gác nghĩa trang ông quỳ xuống lạy và hối lộ bao thuốc Zet
“các anh ơi tha cho cháu nó về!...”
Những chiếc xe du lịch loáng qua
xe cup loáng qua
ông bố già quỳ như tượng
tay ông lạy rạch ngang trời như chớp giật
nước mắt không còn để ông khóc cùng tôi
Bạn ơi tượng đài kia thiếu dáng quỳ hôm ấy
để thêm một lần ta hiểu giá chiến tranh...
TẢN MẠN VỀ NHỮNG BÀ MẸ ANH HÙNG
(Trích Phác thảo những lời ru)
Lương Ngọc An
Nếu như bà nội của con được gọi là Bà mẹ Anh hùng
Nghĩa là ngày hôm qua cha đã không về nữa
Nghĩa là ngày hôm nay sẽ không có một đứa trẻ là con vừa ra đời sau cánh cửa
Nên cha viết khúc ca này tặng những Bà mẹ Anh hùng…
*
Thưa Mẹ, vâng
Đó là cái danh hiệu Anh hùng duy nhất trên đời này không ai mong ước
Đó là cái danh hiệu vinh quang duy nhất không ai phấn đấu
Danh hiệu đó, Mẹ đã đổi bằng một thứ quý hơn cả máu
Đó là máu những đứa con…
Có hồn nhiên đến bạc bẽo quá hay không khi cất lời tụng ca
những Bà mẹ Anh hùng?...
Hình như những tấm huân chương kia lấp lánh hơn bên nền tóc bạc
Hình như những sự tung hô kia rạng rỡ hơn giữa những gương mặt nhàu như ruộng hạn
Và hình như những vinh quang trên ngực đã vít cong cả tấm lưng gày…
*
Run run con nắm bàn tay
Không đành nắm chặt, xương gày dễ đau
Không chia với Mẹ một câu
Chia vui sợ tủi, chia sầu sợ oan…
*
Ngày con ở nhà
Đứt tay Mẹ xót
Ngày con lên đường
(đã đành vì nước)
Nghẹn ngào lệ nuốt
Yên lòng người đi
Chỉ có đêm khuya
Mới hay Mẹ khóc
Lại lo con vấp
Cắn răng âm thầm
.....
Năm năm, mười năm
Đứa này, đứa nữa…
…..
*
Những đứa con ra đi không trở lại
Gia tài của Mẹ dần thêm những bát hương
Những núm nhau chôn ở góc vườn
Mẹ lặng lẽ vun dần thành nấm…
Chiến tranh đã bắt Mẹ trở thành anh hùng như thế
Nên con không thể phân biệt được sự khác nhau giữa nụ cười và tiếng khóc đậu trên gương mặt Mẹ hôm nay
Hai tiếng Anh hùng trước Mẹ nhỏ nhoi sao…
*
Nếu bà nội con cũng là một Bà mẹ Anh hùng
Có nghĩa là ngày hôm qua cha đã nằm lại ven rừng cùng những đứa con của Mẹ
Và có nghĩa là ngày hôm nay sẽ không ra đời con trẻ
Nên cha viết một khúc ca không thán từ
Dâng Mẹ
Thay con…
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.