• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Diễn đàn lý luận
 
CHÙM THƠ TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG

CHÙM THƠ TRƯƠNG ĐÌNH PHƯỢNG



NẾU TÔI CHẾT, XIN NGƯỜI HÃY HÁT 


Không có
Cơn mơ nào hạ sinh sự thật( vĩnh hằng)
Chỉ có nỗi đau( của tôi của em, hoặc của mọi người)
Là hiện hữu/ như bữa cơm/hàng ngày...
Nhiều phen
Tôi/ dẫu chỉ là hạt cát/
Ước vọng trở thành chiếc chổi thần
Quét sạch bóng đêm (thứ màu tăm tối)
Án ngự trên bức tranh cuộc người
Để (vĩnh cửu)
Tỏa sáng một mùa xuân thánh khiết: mùa xuân không có tội lỗi
Không tranh giành địa vị, hư danh
!!và tôi tin, khi đó: không còn máu oan và lệ oán!!!
Cũng như cỏ (thứ cỏ tầm thường trong khu vườn của người nghèo)
Tôi chờ đợi/da diết/ chân thành
Những giọt sương ban mai: bình minh của những giấc mơ
Soi bóng, khuôn mặt, mọi giác quan !/ hạnh phúc
Không có cơn mơ nào_hạ sinh_sự thật /vĩnh_hằng!
2
Chúa ban cho loài người hơi thở
Tình yêu
Và ngài (cố ý hay vô tình)
Đã gieo mầm tội ác, thù hận
Để
Hạn chế
Sự ức hợp của đám đông
Nhưng
Trần gian (dẫu mỗi ngày mỗi chật
)
Vẫn thừa thãi chỗ chứa( không cần sắp xếp)
Cho lừa dối và cả tin...???
3
Khi tôi/ và trái tim : trái tim tràn trề ngọn lửa yêu đời
Vụt tắt
Em có đi theo đoàn người/ lạc phách trên dòng phố đông vui
Tiễn đưa một phế phẩm của chúa/như mọi thứ hết thời hạn sử dụng
Vào căn hầm lãng quên!?!
Nếu có
Xin em hãy rũ bỏ(nếu cần thiết)/những suy nghĩ (nếu từng có) về lỗi lầm của tôi
Và an nhiên (nếu được) : hãy hát một bài hát rộn rã
Đừng nhỏ những giọt lệ (dẫu chân thật)
Cho phút sau cùng (ai cũng một lần)
Tôi được thấy /khuôn mặt đời/ vô niệm!

 

THẢM SÁT

 

 

Cắt
Cuống họng và
Treo lên trước
Cửa
Tội ác
Bay như diều gặp
Gió
Chiếc radio
Rè rè
Văng tục vào
Những bán cầu xì
Hơi
Xám!
Biển nằm phanh
Chờ sự hiếp
Dâm tập
Thể
Sự tung hô
Rập khuôn đóng
Đinh thập ác
Đất 
Oằn mình
Nước bầm dập 
Mấy ngàn năm như chó 
Bị bóp mõm
Người đàn 
Bà băng
Huyết
Lũ con vỗ tay
Cười

!


 

NGÀY HÉO

 

 

 

Ngày cơn/mưa
Không 
Ướt mắt
Em . Nỗi
Buồn!
Chiếc
Lá ...
Không tên
Tuổi mình. Héo úa
Vườn hoang
Kìa ai
Ai 
Nhặt xác. Hoa tàn
Tạ nhớ thuở 
Môi xanh ngời
!!
Phố 
Đeo tang/má đông lạnh
Lùng đêm phong lối
Đi về
Chếnh choáng men
Cay chừng như rụng 
Khớp nhạc hoài
Vọng
Những gam đèn mờ 
Thức
Đôi chân đếm mòn kiếp mình
Nào đã hết tuổi tháng năm..

 

 

 
Trương Đình Phượng
vanchuongviet.orgNgày đăng: 16.09.2016
 


Tin tức khác

· VÀM CHÀ LÀ - MIỀN KÝ ỨC TUỔI THƠ CỦA LUẬT SƯ, CHỦ TỊCH NGUYỄN HỮU THỌ
· MỘT CƠN MƯA RẤT NHẸ TRÊN VAI TRỊNH CÔNG SƠN
· TẾT TRONG VĂN HỌC NAM BỘ HIỆN ĐẠI - KÝ ỨC BẢN ĐỊA TRƯỚC DÒNG CHẢY THỜI ĐẠI
· NGUYỄN BÍNH - NGƯỜI GỌI HỒN QUÊ - Tiểu luận HỮU THỈNH
· BỘN BỀ CUỘC SỐNG TRONG THƠ PHAN HOÀNG
· BẤT NGỜ... ĐỖ NGỌC YÊN
· HÃY SỐNG NHƯ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT - MỘT NHAN ĐỀ ĐỘC ĐÁO
· NỖI NHỚ TẾT NHÀ QUA NHỮNG TRANG VIỆT NGỮ Ở HẢI NGOẠI
· TRUYỆN NGẮN HỒ LOAN VÀ HAI PHƯƠNG THỨC XÂY DỰNG NHÂN VẬT - Tiểu luận MAI BÁ ẤN
· PHẠM NGỌC CẢNH VÀ TÂM TÌNH MỘT NHÀ THƠ MẶC ÁO LÍNH
· CUỘC CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC - THẮNG LỢI VÀ BÀI HỌC LỊCH SỬ
· TRUYỆN NGẮN NĂM 2025 - MỘT NĂM ĐƯỢC MÙA - Tiểu luận HOÀI NAM
· DẤU XƯA NHẤT LINH
· NHÀ THƠ ĐỖ TRỌNG KHƠI - TỪ THÂN PHẬN GIỚI HẠN ĐẾN CÕI VÔ HẠN THI CA
· KÝ ỨC VỀ NGƯỜI LÃNH ĐẠO KIÊN ĐỊNH, CÓ TẦM NHÌN VƯỢT THỜI GIAN
· NGUYỄN HẢI YẾN - NGƯỜI MỞ RỘNG CÕI TRẦN GIAN - Tiểu luận MAI TIẾN NGHỊ
· NHỮNG HƯỚNG TIẾP CẬN MỚI TRONG TẬP SÁCH 'VĂN HỌC CỔ VIỆT NAM VÀ TRUNG HOA'
· TRẠNG BÙNG PHÙNG KHẮC KHOAN - CUỘC ĐỜI VÀ SỰ NGHIỆP - Tiểu luận HỮU THỈNH
· NHÀ VĂN VŨ TRỌNG PHỤNG - TÀI NĂNG LỚN, ĐAU ĐỚN LẮM
· TƯỢNG ĐÀI CỦA VĂN HỌC HIỆN ĐẠI SÉC

Tin tức mới
♦ CHÙM THƠ PHẠM TIẾN TRIỀU - THƠ VỌNG TRONG HANG NÚI (26/02/2026)
♦ VÀM CHÀ LÀ - MIỀN KÝ ỨC TUỔI THƠ CỦA LUẬT SƯ, CHỦ TỊCH NGUYỄN HỮU THỌ (26/02/2026)
♦ MỘT CƠN MƯA RẤT NHẸ TRÊN VAI TRỊNH CÔNG SƠN (26/02/2026)
♦ TẾT TRONG VĂN HỌC NAM BỘ HIỆN ĐẠI - KÝ ỨC BẢN ĐỊA TRƯỚC DÒNG CHẢY THỜI ĐẠI (26/02/2026)
♦ CHÙM THƠ HÀ PHI PHƯỢNG - LỘC NÕN GỌI XUÂN RÂM RAN TRÊN NHỮNG CUNG ĐƯỜNG (23/02/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1900413
Trong thang Trong tháng: 172474
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 83933
Truc tuyen Trực tuyến: 14

...

...

Designed by VietNetNam