• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Thi tập
 
NGUYỄN ĐÌNH CHÍNH VÀ... THƠ

NGUYỄN ĐÌNH CHÍNH VÀ... THƠ



Bickhe.Org số trước đã đăng bài phỏng vấn nhà văn Nguyễn Đình Chính với nhan đề: "Làm con Nguyễn Đình Thi đâu phải dễ". Dù sao... ai cũng có cảm giác cái bóng to lớn của "Nhà văn cha" đã một phần "che khuất" ông "Nhà văn con"... Nhưng thôi, chuyện văn chương ngựa chạy đường dài, ai lường trước được. Có điều "cha nào con nấy", cha tài con cũng tài. Có khi, do điều kiện lịch sử thời của "cha" chưa cho phép "cha " thể hiện hết lòng mình, trong không khí đổi mới và hội nhập này, khi người cha đã đi vào bất tử ở cõi vĩnh hằng, thì "ông con" lại có cơ hội phát tiết tinh anh để nói hộ "cha" những điều "cha " chưa nói hết! Thực ra, văn của Nguyễn Đình Chính  xưa nay và gần đây với "Đêm thánh nhân" và "Ngày hoàng đạo" bằng bút pháp huyền ảo và truyền kỳ cũng không phải là loại văn bình thường... Bây giờ, từ cái rét tê cuối năm của Hà Nội, Nguyễn Đình Chính gửi vào cho Bichkhe.org một chùm thơ... Xem cái cách thử nghiệm "Tân hình thức" rồi tự "cài đặt sang Thơ tự do" trong bài "Lá thư mùa xuân gửi đi" và hai khúc đối thoại sau đó, ta nhận ra, rõ ràng thơ Nguyễn Đình Chính cũng không thuộc loại... bình thường... Những câu thơ này, mới, lạ và thật nhiều day dứt:

khi con nai tác gọi bầy 

sáng tinh mơ một trời hoang tưởng

lang thang trong rừng

đi tìm những câu thơ 

những câu thơ ảo giác 

 

đã cạn kiệt rồi

đời thi sĩ 

anh chỉ còn một giọt nước mắt 

bỏng như giọt lửa và

ngạc nhiên

tặng em

Mời các bạn thưởng lãm cùng Bichkhe.org (Mai Bá Ấn)      

 

 

Nguyễn Đình Chính 
 
 
 THƠ TÂN HÌNH THỨC 

Lá  thư mùa xuân gửi đi 

Anh rất muốn bày tỏ  tình yêu trong

những ngày anh còn  đang sống, da thịt

anh vẫn còn nồng say những cơn gió 

bãi sông và tóc anh vẫn chưa bay

hết mùi khói những đêm nhẩy lửa trong

rừng, hơi thở anh vẫn còn thơm mùi  

thơm quyến rũ. Tình yêu  ơi cơn mê 

dài ảo giác chỉ  hiển hiện khi em

chạy tới ngã vào đời anh, khi em  

chạy tới không còn một manh vải che

thân, khi em chạy tới rót cho anh

một ly cốt nhắc  đầy tràn và khi  

em ngồi xuống dịu dàng quay mặt đi

âu yếm nói rất khẽ rằng em yêu

anh vô chừng anh ơi. Chúng ta như 

hai đôi đũa ngọc nằm trong mâm vàng

chúng ta không còn nhiều  thời gian

bởi vì hình như ở đâu đó tai 

hoạ đang nhe răng gầm thét đuổi theo

bởi vì hình như  ở đâu đó nỗi 

buồn đang âm thầm giang bẫy rình mò  

và bởi vì không chỉ có mình anh

mà cả em cũng đã bắt đầu lờ 

mờ nhìn thấy có thật một thế giới 

tuởng như không có  thật mà lại đầy

quyến rũ đang vẫy gọi ta vậy thì

còn do dự gì  nữa hỡi em yêu  

hãy yêu nhau khi mùa xuân vẫn còn 

gõ cửa rủ ta về  một miền  kí 

ức xa xưa lang thang trên con đường   

vắng vẻ cỏ  mượt bên đường thân thiện 

mời ta ngồi xuống trò chuyện với chú 

bê đang nhởn nhơ đùa nghịch. Cơn gió  

vô duyên và những hạt mưa vắng chủ

xin đừng vật mình vật mẩy hãy bay

về đây cùng ta ngồi bên bếp lửa 

tay trong tay nhớ về  một người bạn 

tốt đang cô đơn trôi dạt xứ người   

 

23 giờ  56 phut ngày 31 tháng 12 năm 2009 

-----------------------

Cài đặt sang thể  THƠ TỰ DO 

Lá thư mùa xuân gửi đi 

Anh rất muốn bày tỏ  tình yêu 

trong những ngày anh còn  đang sống

da thịt anh vẫn còn nồng say những cơn gió bãi sông

tóc anh vẫn chưa bay hết mùi khói những đêm nhẩy lửa trong rừng

và hơi thở  anh vẫn còn thơm mùi thơm quyến rũ. 

Tình yêu ơi cơn mê  dài ảo giác 

chỉ hiển hiện khi em chạy tới ngã vào đời anh,

khi em chạy tới không còn một manh vải che thân,

khi em chạy tới rót cho anh một ly cốt nhắc đầy tràn

và khi em ngồi xuống dịu dàng quay mặt đi

âu yếm nói rất khẽ rằng em yêu anh vô chừng anh ơi. . 

Chúng ta như hai  đôi đũa ngọc nằm trong mâm vàng

chúng ta không còn nhiều  thời gian

bởi vì hình như ở đâu đó 

tai hoạ đang nhe răng gầm thét đuổi theo

bởi vì hình như ở đâu đó

nỗi buồn đang âm thầm giang bẫy rình mò 

và bởi vì không chỉ có mình anh

mà cả em cũng đã bắt đầu lờ mờ nhìn thấy 

có thật một thế  giới tuởng như không có thật 

mà lại đầy quyến rũ đang vẫy gọi ta  

vậy thì còn do dự  gì nữa hỡi em yêu

hãy yêu nhau khi mùa xuân vẫn còn  gõ cửa 

rủ ta về  một miền  kí  ức xa xưa 

lang thang trên con đường  vắng vẻ 

cỏ mượt bên đường thân thiện mời ta ngồi xuống

trò chuyện với chú  bê đang nhởn nhơ đùa nghịch.  

Cơn gió vô duyên và những hạt mưa vắng chủ

xin đừng vật mình vật mẩy 

hãy bay về đây

cùng ta ngồi bên bếp lửa

tay trong tay

nhớ về một người bạn tốt

đang cô đơn trôi dạt xứ người  

N.Đ.C 
 

 

 Kính vỡ 

       (đối thoại 1)

 

đêm nay anh dẫm lên những mảnh kính vỡ 

 

em thật tuyệt vời 

êm dịu và ghê rợn cơn khát tình yêu

 

kính vỡ 

 

em nháy mắt cười

nụ cười tháng giêng bay đầy kí ức trôi dạt đâu đây

hãy ngả vào anh thêm một lần 

băng qua nỗi muộn sầu  ứa máu

 

mắt anh trải thảm vàng ánh nhìn mê mải

nâng đỡ thân thể  em

 

những mảnh vụn nụ hôn

êm dịu và 

ghê rợn 

 

kính vỡ

 

Mặc kệ 

 

      (đối thoại 2)

 

Anh cứ ngả vào em

 

mặc kệ 

 

cho dù em rắc  đầy mảnh gương tình yêu sắc nhọn chết người .

 

mặc kệ.

 

khi con nai tác gọi bầy 

sáng tinh mơ một trời hoang tưởng

lang thang trong rừng

đi tìm những câu thơ 

những câu thơ ảo giác 

 

đã cạn kiệt rồi

đời thi sĩ 

anh chỉ còn một giọt nước mắt 

bỏng như giọt lửa và

ngạc nhiên

tặng em

 

dù em  rắc  đầy mảnh gương tình yêu sắc nhọn

 

chết người

 

mặc kệ 

 

4-12-2009



Tin tức mới
♦ CHÙM THƠ LÊ VI THỦY - THƠM NỤ HÔN BƯỚM TRẮNG (20/02/2026)
♦ BẤT NGỜ... ĐỖ NGỌC YÊN (20/02/2026)
♦ HÃY SỐNG NHƯ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT - MỘT NHAN ĐỀ ĐỘC ĐÁO (20/02/2026)
♦ NỖI NHỚ TẾT NHÀ QUA NHỮNG TRANG VIỆT NGỮ Ở HẢI NGOẠI (20/02/2026)
♦ TRUYỆN NGẮN HỒ LOAN VÀ HAI PHƯƠNG THỨC XÂY DỰNG NHÂN VẬT - Tiểu luận MAI BÁ ẤN (18/02/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1895682
Trong thang Trong tháng: 172474
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 83333
Truc tuyen Trực tuyến: 7

...

...

Designed by VietNetNam