TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
THƠ LÊ NHƯ MỸ- TIẾNG LÒNG THÔN VỸ DẠ
THƠ LÊ NHƯ MỸ- TIẾNG LÒNG THÔN VỸ DẠ
Lê Như Mỹ (1974) có một chùm thơ gửi đến Bichkhe.org từ Vỹ Dạ thôn. Một tiếng thơ buồn như tiếng thở dài để giải tỏa những uẩn ức bên trong một nỗi lòng thầm kín. Đọc thơ Mỹ, tôi có cảm giác như đang đứng trước Hương giang... Lặng lờ trôi, êm đềm đó mà giữa lòng sâu ủ chứa muôn con sóng ngầm. Lời thơ giản dị, câu thơ truyền thống, song tiếng buồn vọng âm từ con chữ cứ như tiếng thở dài vọng đến từ một thôn Vỹ xa xưa... Xin chọn ba bài giới thiệu cùng bạn đọc (MBA)
Chỉ ta với trăng Hương tình vừa chớm nửa vời
Trăng kia ló dạng mây trời dần tan
Chưa tròn… dần đã khuyết tàn
Tim ta từ đó mênh mang tơ tình
Trăng ơi sao vội ẩn mình
Vì mây hay tại vì tình hỡi trăng
Đêm nay chong mắt với đèn
Không trăng, vũ trụ tối đen ngõ về
Một mình với một tái tê
Gởi hồn theo gió tìm về chút hương
Trên cao ngàn lệ trăng tuôn
Trần gian đẫm nước mắt buồn… tình phai
cõi hư vô
Tạo hóa sinh ra ta
Mang cho ta hạnh phúc
Mang cho ta xa hoa
Mang cho ta tình ái
Ta cứ ngỡ thiên đàng
Sống trong trời mộng tưởng
Rồi một ngày không xa
Đời của ta chấm hết
Vốn liếng của đời ta
Tan tành cùng mây khói
Tất cả là hư vô
Ta lênh đênh một cõi
Chốn thiên đàng đâu nữa
Mộng với mơ còn đâu
Chỉ còn là cõi thật
Chất ngất một cơn sầu
Bây giờ ta mới ngộ
Cõi đời là tạm vay
Vật chất là tạm bợ
Tình ái là con dao
Làm tim ta rỉ máu
Lưỡi dao xoáy tê lòng
Chỉ còn nơi ẩn náu
Là khung trời mùa đông
Thuyền đời
Tuổi vào đời như con thuyền xa bến
Trôi lênh đênh theo sóng nước mênh mông
Thuyền trôi đi trôi mãi với dòng sông
Đã trải qua biết bao nhiêu biến cố
Lắm nguy nan,cũng rất nhiều đau khổ
Bềnh bồng trôi trong bão lũ hiểm nghèo
Khi lên ghềnh, khi xuống thác cheo leo
Cứ chênh vênh bên bờ cuộc sống
Hết triều dâng trong cơn biển động
Đến mưa ngàn thác đổ chơi vơi
Thuyền lênh đênh như bèo dạt mây trôi
Trong mênh mông biết đâu là bờ bến
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.