• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Diễn đàn lý luận
 
LỤC BÁT NGUYỄN QUANG THIỀU

LỤC BÁT NGUYỄN QUANG THIỀU



Người chơi đàn bầu ở làng Chùa

 

Cài khuy

               Xõa tóc

                            Cúi đầu

Ngập tràn trời đất nỗi sầu thế gian

Phận người hay phận cây đàn

Một dây cô độc dậy ngàn tiếng đau

 

Khúc xưa gãy mấy nhịp cầu

Khúc nay trút tóc trên đầu biệt ly

Ôm đàn gạt lệ người đi

Trăn năm còn lại chút gì cố hương

 

Mang thân trôi dạt dặm trường

Soi gương thì khóc, đập gương lại cười

Đêm đêm ngồi tựa bóng người

Buồn rung một khúc vọng mười kiếp sau.

 

Có một người...

 

Có một người biết vợ tôi

Kể dăm câu chuyện để rồi ...như quên

Nắng chiều bỗng tắt một bên

Và mưa, mưa tím mấy thềm tôi qua

 

Vợ tôi giờ ở rất xa

Vắng chồng ngủ sớm gối hoa biếng nhìn

Thạch sùng tặc lưỡi rồi im

Vợ tôi giật tỉnh hoảng tìm vòng tay

 

Có người nói chuyện chiều nay

Rồi đi ra cửa tóc bay vô tình

Cho tôi một thoáng giật mình

Những đêm xa vợ sân đình đầy trăng

 

Có người về lối mưa giăng

Hàng cây tình tự nói bằng lá rơi

Một thời cỏ đắng và tôi

Như tình nhân đã rối bời chân đê

 

Có người với một lời thề

Gói trăm nước mắt đi về...ngày xưa.

 

Bây giờ đang cuối mùa đông

 

Bây giờ đang cuối mùa đông

Làng bao cô gái lấy chồng đi xa

Chút chiều hoe nắng ngõ nhà

Tôi đi tôi đứng để mà vu vơ

 

Bây giờ lấm tấm lộc mơ

Lưa thưa lộc khế, lơ thơ lộc đào

Tình tôi có chút lộc nào

Nẩy xanh qua tiếng thét gào bão mưa

 

Bây giờ cải đã thành dưa

Làng bao cô gái cũng vừa lớn lên

Ra đường gặp tiếng xưng em

Đêm về tôi với ngọn đèn nhìn nhau

 

Thế rồi ngày tháng qua mau

Lại nghe pháo nổ ở sau ngõ mình

Chồng em có ở xóm đình

Để tôi tránh lối rập rình đón dâu

 

Bây giờ chưa biếc ngàn dâu

Cho con tằm nhả tơ màu nắng sông

Thế rồi lại đến cuối đông

Làng bao cô gái lấy chồng...còn tôi.

 

Mưa thu

Tưởng nhớ 5 năm ngày mẹ mất

 

Khẽ khàng tỉnh giấc trong đêm

Mưa thu trải lạnh trên thềm. Hoa ngâu

Âm thầm nở cuối đêm sâu

Mùi hương thanh tiết về đâu hỡi người

Tôi đi qua khóc, qua cười

Mang theo cả một tháng Mười mẹ tôi

 

Mẹ tôi giờ đã chân trời

Gửi vầng mây tía về trôi qua làng

Mưa thu gieo những hạt vàng

Trong tôi nở một mùa màng nhớ thương

Năm năm là mấy đêm trường

Đứa con mất mẹ lạc đường gió mây

 

Vườn xưa, cây cũ còn đây

Người xưa bóng vẫn héo gầy ngàn thu

Một ngày mắt đổ sương mù

Và tôi thành một tử tù trong mưa.

Nguồn: vanvn.net



Tin tức khác

· NHÀ THƠ ĐẶNG ĐÌNH HƯNG - MỘT CUỘC CÁCH TÂN THƠ ÂM THẦM - Tiểu luận NGUYỄN THỤY KHA
· 40 NĂM TÌM CON GÁI CHO CHA
· NƠI YÊN NGHỈ CỦA VỊ VUA 'HỒI HƯƠNG' SAU 46 NĂM Ở THANH HÓA
· VÀM CHÀ LÀ - MIỀN KÝ ỨC TUỔI THƠ CỦA LUẬT SƯ, CHỦ TỊCH NGUYỄN HỮU THỌ
· MỘT CƠN MƯA RẤT NHẸ TRÊN VAI TRỊNH CÔNG SƠN
· TẾT TRONG VĂN HỌC NAM BỘ HIỆN ĐẠI - KÝ ỨC BẢN ĐỊA TRƯỚC DÒNG CHẢY THỜI ĐẠI
· NGUYỄN BÍNH - NGƯỜI GỌI HỒN QUÊ - Tiểu luận HỮU THỈNH
· BỘN BỀ CUỘC SỐNG TRONG THƠ PHAN HOÀNG
· BẤT NGỜ... ĐỖ NGỌC YÊN
· HÃY SỐNG NHƯ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT - MỘT NHAN ĐỀ ĐỘC ĐÁO
· NỖI NHỚ TẾT NHÀ QUA NHỮNG TRANG VIỆT NGỮ Ở HẢI NGOẠI
· TRUYỆN NGẮN HỒ LOAN VÀ HAI PHƯƠNG THỨC XÂY DỰNG NHÂN VẬT - Tiểu luận MAI BÁ ẤN
· PHẠM NGỌC CẢNH VÀ TÂM TÌNH MỘT NHÀ THƠ MẶC ÁO LÍNH
· CUỘC CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC - THẮNG LỢI VÀ BÀI HỌC LỊCH SỬ
· TRUYỆN NGẮN NĂM 2025 - MỘT NĂM ĐƯỢC MÙA - Tiểu luận HOÀI NAM
· DẤU XƯA NHẤT LINH
· NHÀ THƠ ĐỖ TRỌNG KHƠI - TỪ THÂN PHẬN GIỚI HẠN ĐẾN CÕI VÔ HẠN THI CA
· KÝ ỨC VỀ NGƯỜI LÃNH ĐẠO KIÊN ĐỊNH, CÓ TẦM NHÌN VƯỢT THỜI GIAN
· NGUYỄN HẢI YẾN - NGƯỜI MỞ RỘNG CÕI TRẦN GIAN - Tiểu luận MAI TIẾN NGHỊ
· NHỮNG HƯỚNG TIẾP CẬN MỚI TRONG TẬP SÁCH 'VĂN HỌC CỔ VIỆT NAM VÀ TRUNG HOA'

Tin tức mới
♦ BÍCH KHÊ - ĐỈNH NÚI LẠ (28/02/2026)
♦ NHÀ THƠ ĐẶNG ĐÌNH HƯNG - MỘT CUỘC CÁCH TÂN THƠ ÂM THẦM - Tiểu luận NGUYỄN THỤY KHA (28/02/2026)
♦ 40 NĂM TÌM CON GÁI CHO CHA (28/02/2026)
♦ NƠI YÊN NGHỈ CỦA VỊ VUA 'HỒI HƯƠNG' SAU 46 NĂM Ở THANH HÓA (28/02/2026)
♦ CHÙM THƠ PHẠM TIẾN TRIỀU - THƠ VỌNG TRONG HANG NÚI (26/02/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1905703
Trong thang Trong tháng: 176176
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 83933
Truc tuyen Trực tuyến: 3

...

...

Designed by VietNetNam