TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Châu Phương
Miền Tiêu Tương
$title
Lời: Bích Khê
Nhạc: Hùng Fermando
Nhạc và Lệ là một sợi tơ xuyên suốt trong tinh thần thơ và mỹ học của Bích Khê
LỜI BÀI HÁT
NGUYÊN TÁC
Đêm qua nằm chơi thơ Bích Khê
Cung điệu giai âm đến say mê
Hồn bay cao vút vờn sông núi
Trông rộng giang sơn một đất trời
Đây Nga Mi nhạc vờn lên cảnh
Đây Động đình gương sáng tiên rồng
Còn em đấy khoe dáng trong trăng
Rướn toà tháp uốn nghê thường điệu ngọc
Mắt châu pha đậu một mùa sơn ải
Qua giông tố đoạn trường điêu linh...
Em sừng sững bộ khuôn vàng thước ngọc
Để thành xây sương khói đến ngây đời
Để hồn tôi chới với giữa biển khơi
Dào dạt vào rồi dào dạt tuôn ra...
Trưa qua nằm im nghe võng đưa
Nụ trầm đưa hương đến say sưa
Tim trong nghĩ ngút miền thanh khí
Âm giọng ai trong dáng mỹ miều
Đây Tiêu Tương chiều còn nghiêng ngả
Đây Tầm Dương bến đã xa thuyền
Còn ai đó trong bóng chim quyên
Rướn trong gió chốn quê nhà mịt mờ
Dáng trăng treo nhạc gầy yên ả
Trong tiếng sáo điệu lạc mai hoa
Em thôn thức giọng oanh vàng diễm lệ
Để hồn tôi chấp chới với cung đàn
Để tràn lan lấp lánh ánh trăng sao
Dào dạt tựa muôn hàng lệ băng giao...
Đêm qua nằm chơi thơ Bích Khê
Cung điệu giai âm đến say mê
Hồn bay cao vút vờn sông núi
Trông rộng giang sơn một đất trời
Đây Nga Mi nhạc vờn lên cảnh
Đây Động đình gương sáng tiên rồng
Còn em đấy khoe dáng trong trăng
Rướn toà tháp uốn nghê thường điệu ngọc
Mắt châu pha đậu một mùa sơn ải
Qua giông tố đoạn trường điêu linh...
Em sừng sững bộ khuôn vàng thước ngọc
Để thành xây sương khói đến ngây đời
Để hồn tôi chới với giữa biển khơi
Dào dạt vào rồi dào dạt tuôn ra...
Trưa qua nằm im nghe võng đưa
Nụ trầm đưa hương đến say sưa
Tim trong nghĩ ngút miền thanh khí
Âm giọng ai trong dáng mỹ miều
Đây Tiêu Tương chiều còn nghiêng ngả
Đây Tầm Dương bến đã xa thuyền
Còn ai đó trong bóng chim quyên
Rướn trong gió chốn quê nhà mịt mờ
Dáng trăng treo nhạc gầy yên ả
Trong tiếng sáo điệu lạc mai hoa
Em thôn thức giọng oanh vàng diễm lệ
Để hồn tôi chấp chới với cung đàn
Để tràn lan lấp lánh ánh trăng sao
Dào dạt tựa muôn hàng lệ băng giao...
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.