TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
QUA ẤP BẮC
QUA ẤP BẮC
Và 39 năm trước…
Vào năm 1972-“Mùa hè đỏ lửa”- tôi may mắn được hành quân qua Ấp Bắc-một địa danh tôi đã thuộc lòng từ trong sử sách, bấy giờ mới tận mắt chứng kiến, được tận mặt cảm nhận. Hoá ra, Ấp Bắc cũng chẳng có gì khác hàng trăm ấp quê Nam Bộ mà tôi đã đi qua. Nhưng đó là Ấp Bắc. Và tôi viết được bài thơ nhỏ này. Đã 39 năm trôi qua. Xin đưa lại hầu bạn đọc. Và một chút lòng thành nhớ về Ấp Bắc, nơi tôi đã một lần qua.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.