• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
 
ĐÀO TRỌNG KHÁNH - THƠ VÀ ĐIỆN ẢNH

ĐÀO TRỌNG KHÁNH - THƠ VÀ ĐIỆN ẢNH



                                                                     thanh thảo

Nghệ  sĩ nhân dân Đào Trọng Khánh là một gương mặt sáng rỡ ràng trong làng điện ảnh-tài liệu của Việt Nam. Là người chuyên viết lời bình của những phim tài liệu nghệ thuật nổi tiếng như “ Hà Nội trong mắt ai”, “Chuyện tử tế”, “ Năm mươi khoảnh khắc cuộc đời”…Đào Trọng Khánh với lời bình phim vừa tinh tế vừa sâu xa vừa thẳng thắn của mình đã chinh phục người xem không chỉ ở Việt Nam. Những thành công lớn trong điện ảnh của Đào Trọng Khánh bắt nguồn từ đâu ? Theo tôi, nó có được chính vì Đào Trọng Khánh “xuất thân” là một nhà thơ, một nhà thơ với những bài thơ đằm thắm, xúc động và khá hiện đại từ những năm chống Mỹ ở Hải Phòng. Bấy giờ, bút danh thơ của anh là Đào Nguyễn. Tôi vẫn còn nhớ, sau hơn 40 năm, mấy câu thơ rất hay của Đào Nguyễn, trong một bài thơ mà tôi đã quên tên, viết về Hải Phòng, in trên báo Văn Nghệ và sau đó in trong “Tuyển tập thơ 3 năm chống Mỹ” do NXB Văn Học ấn hành, vào khoảng năm 1967:

               …“ Thượng Lý tiễn người đi mây trắng ngang trời

                      Nơi tay em ôm là nơi đạn quân thù bắn tới

                      Em vẫn nhìn xanh ngát tận xa khơi…”

Viết về  Hải Phòng đúng vào thời điểm bom Mỹ thả  ngày đêm xuống thành phố Cảng như thế, viết bằng giọng âu yếm yêu thương riêng tư và mơ  mộng như thế, giữa lúc thơ miền Bắc vẫn nghiêng về cái chung, những tình cảm công dân chung như  thế,  thì nhà thơ ấy không phải thường! Tôi cũng không ngờ, sau hòa bình một số năm, lại được đọc “thơ” Đào Nguyễn-bấy giờ đã lấy tên thật Đào Trọng Khánh-qua những thước phim tài liệu, qua lời bình đầy chất thơ, một chất thơ vừa chắt lọc vừa thô tháp của đời sống. Nhà thơ, thật nhà thơ, thì khi họ chuyển sang sáng tác những thể loại khác, họ có thế mạnh mà những người không phải nhà thơ khó có được. Đó là sự nhạy cảm, chiều sâu của tư duy hình tượng, những bất ngờ của liên tưởng…Mang những thế mạnh của thơ vào phim tài liệu nghệ thuật thì quả là…đắc đạo. Phim của Đào Trọng Khánh, nhất là khi anh đồng tác giả với đạo diễn Trần Văn Thủy, đã vừa sắc sảo vừa nhân hậu, vừa thời sự vừa ẩn chứa những thông điệp sâu xa, vừa dành cho tất cả mọi người vừa như nhắn nhủ với những người trí thức về tư cách và trách nhiệm của “kẻ sĩ” thời nay. Tôi nghĩ, Đào Trọng Khánh chính là một kẻ sĩ đất Bắc Hà, một kẻ sĩ hiện đại, một người phát ngôn có thẩm quyền từ chính nghệ thuật phim tài liệu, là người luôn hồn nhiên và uyên bác, luôn hết mình qua từng lời bình, từng thước phim. Và tôi lại thấy, xuyên qua hình ảnh của nhà đạo diễn điện ảnh ấy hình bóng một nhà thơ của “Trường phái thơ Hải Phòng” từ những năm chống Mỹ đã xa lắc. Nhiều năm qua, Đào Trọng Khánh tuy tuổi đã cao vẫn miệt mài làm việc, miệt mài đi, miệt mài cảm nhận. Dù tận đáy sâu của lòng mình, Đào Trọng Khánh nén một nỗi đau mà những ai đã quen anh, chơi với anh đều xót xa chia sẻ. Cuộc đời, số phận vẫn không công bằng như vậy với người có tâm và có tài. Nhưng hôm rồi, qua điện thoại, Đào Trọng Khánh vẫn chỉ nói với tôi về…Thơ. Anh yêu thơ bằng một tình yêu dâng hiến và không cần đền đáp. Anh nói: rồi cũng chỉ còn thơ thôi ông ạ! Chúng ta dù rất lâu không gặp nhau thì vẫn mãi mãi còn trong nhau những câu thơ, những câu thơ “tình trong một khắc mà thành thiên thu” ( Arvers) và cả thiên thu dồn chứa trong những câu thơ như đóng đinh vào tâm hồn mình. Tôi yêu Đào Trọng Khánh, một phần chính vì anh yêu Thơ đến như vậy! 

 

Kỳ tới: "Cái gốc" của Nguyễn Thành Long



Tin tức mới
♦ THƠ BÍCH KHÊ MỚI HƠN THƠ HÀN MẶC TỬ, VÌ SAO? - Tiểu luận THANH THẢO (04/01/2026)
♦ KHUYNH HƯỚNG TÂM LINH TRONG THƠ BÍCH KHÊ - Tiểu luận TRẦN BẢO ĐỊNH (04/01/2026)
♦ BÍCH KHÊ - MỘT TRĂM NĂM: TẬP TƯ LIỆU ĐẦY ĐỦ NHÂN KỶ NIỆM 100 NĂM SINH BÍCH KHÊ (1916 - 2016)  ()
♦ NHỮNG BÀI THƠ, ĐOẠN THƠ HAY NHẤT CỦA NHÀ THƠ THANH THẢO (03/01/2026)
♦ CHÙM THƠ PHẠM PHƯƠNG LAN - TRỘN NHỚ VÀO ĐÊM ĐỢI CHỜ (03/01/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1850466
Trong thang Trong tháng: 172474
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 76190
Truc tuyen Trực tuyến: 4

...

...

Designed by VietNetNam