TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
LÂM THỊ MỸ DẠ…HÁT
LÂM THỊ MỸ DẠ…HÁT
thanh thảo
Nghe nói Mỹ Dạ vừa cho in một đĩa CD những ca khúc do chính chị sáng tác. Mừng cho chị! Tôi không hề ngạc nhiên, vì sao Mỹ Dạ không hề biết nhạc lý lại có thể sáng tác ca khúc, sau khi đọc một bài phỏng vấn trung tướng-nhà văn Hữu Ước về những ca khúc của ông. Hữu Ước thú thật rằng ông không biết nhạc lý, nhưng vẫn sáng tác được nhờ có…nhạc cảm, và ông cứ tự hát những giai điệu chợt đến trong đầu mình vào…máy ghi âm. Sau đó nhờ nhạc sĩ chuyên nghiệp (có học nhạc lý) ký âm hộ. Mỹ Dạ cũng làm y như Hữu Ước đã làm, và đó là một kinh nghiệm hay, để có thể trong thời gian tới chương trình “Bài hát Việt” không lo thiếu bài hát hay. Đúng là sáng tác ca khúc, qui trình rất gần với sáng tác một bài thơ.
Album nhạc đầu tay của Lâm Thị Mỹ Dạ
Ở phương Tây, nhạc sĩ sáng tác ca khúc thường “cặp đôi” với một nhà thơ chuyên làm lời cho mình. Ở ta thì do tính tự lập tự cường cao nên nhạc sĩ hầu hết tự viết lời cho ca khúc của mình. Vì thế mới xuất hiện nhiều ca khúc có lời lẽ khá…ngô nghê, lục cục như ăn cơm gặp sạn. Mỹ Dạ là nhà thơ nổi tiếng. Nhưng từ lúc quen biết chị, tôi còn biết Mỹ Dạ là người rất ham…hát. Khi ngồi vui, chén thù chén tạc với anh em, nhất là đồng nghiệp, chị Dạ hứng lên có thể hát hết bài này sang bài khác, từ nhạc Việt qua nhạc Nga. Giọng chị Dạ khá hay, và chị hát rất có hồn, rất có cảm hứng, đúng như khi chị làm thơ. Tôi đã có lần uống bia với Mỹ Dạ tại số 4 Lý Nam Đế (tạp chí Văn nghệ quân đội). Dạo đó mới thoát bao cấp, nên còn nghèo. Bia uống không phải loại “số 1 thế giới” mà chỉ là bia Tàu mang nhãn “Vạn Lực”. Sẵn có “nhà tài trợ” là một đồng nghiệp tận Đất Mũi hay “đất gì đó gần…mũi”, chúng tôi uống từ 9 giờ sáng tới chiều tối, tới tối, rồi uống xuyên đêm luôn! Khi màn đêm buông xuống “phố lính” Lý Nam Đế, thì cũng là lúc mà tất cả chúng tôi đều…lâng lâng. Chợt Mỹ Dạ cất tiếng…hát. Tất cả chúng tôi hát hòa theo. Và cứ thế, “Nhạc đỏ xuyên màn đêm” như một quảng cáo âm nhạc bây giờ mô tả. Chúng tôi hát toàn nhạc cách mạng, “nhạc đỏ”, và hát hết sức say sưa. Sau khi hát đã nhạc Việt, Mỹ Dạ lại hát sang nhạc Nga, và tất cả chúng tôi đều hưởng ứng hát theo, những ca khúc Nga đã quá quen thuộc với chúng tôi khi còn ngồi trên ghế nhà trường, và sau này, là trong chiến trường. Thú thật, chưa bao giờ tôi được hát xuyên đêm như thế, say sưa hào hứng như thế! Tất cả đều khởi lên từ Mỹ Dạ. Không phải nhạc sĩ nào ở xứ ta cũng hát “marathon” được như chúng tôi đâu nhé! Bia càng uống, hát càng khỏe. Mà lại hát toàn nhạc đỏ, vì tôi có kinh nghiệm, khi uống bia mà hát những bài bolero ẻo lả thì chóng say lắm! Ngược lại, nếu hát nhạc cách mạng, thì càng hát càng…uống, không bao giờ say. Hôm đó, chúng tôi đã hát suốt đêm, uống suốt đêm, mà không ai say cả. Nhạc đỏ quả thật rất kỳ diệu! Cũng từ hôm ấy, tôi luôn có cảm giác, tới một lúc nào đó, Mỹ Dạ sẽ…sáng tác nhạc. “Lúc nào đó” đã tới! CD nhạc của Mỹ Dạ, nếu ai chưa nghe thì liên hệ trực tiếp với chị để được…mua. Hoặc được biếu không gì đó. Hay ra phết đấy!
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.