TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
TRANG THƠ BÈ BẠN TIỄN TRẦM THỤY DU
TRANG THƠ BÈ BẠN TIỄN TRẦM THỤY DU
Trầm Thụy Du (1955-2016)
THẢO NGUYÊN
Em về cõi Phật thảnh thơi
Thơ - Văn em góp cho đời thêm xanh
Nén nhang với chút lòng thành
A Di Đà Phật an lành hồn thiêng.
LÊ SINH DÂN
KHÓC BẠN
Mới ngày nào
còn cụng ly!
Mà giờ bạn đã ra đi xa rồi... Tiếc thương bạn quá đi thôi! Cuộc đời tan hợp để rồi hợp tan... Thắp bạn một nén tâm nhang Về bên kia núi đêm tàn cuộc vui...
TRẦN THỊ CỔ TÍCH
TIỄN BẠN
bạn vừa bước sang cõi khác
tháng năm phượng đỏ mắt người con don một thời phiêu dạt nay mang tiếng "hể" (*) về trời Quảng Ngãi chiều mây trắng xóa bời bời đưa tiễn bạn tôi... -------
Ghi chú: (*) "Trên bước đường lang bạt tha phương Lòng chợt ấm mỗi khi nghe tiếng “Hể!” Chỉ một tiếng sao mà thương đến thế Bởi biết mình đã gặp đồng hương." (Trích từ: QUẢNG NGÃI CỦA TÔI - Thơ Trầm Thụy Du)
TRẦN ĐÌNH QUANG
NHỚ TRẦM THỤY DU
Anh đã vĩnh biệt rồi Hết còn phút giây dìu em xuống suối Nghe điệu Xà ru, ngắm ánh trăng rừng Tiếng chiêng ngân bỗng tắt nửa chừng Chiêng buồn quá, em không lên rừng nữa Đêm rừng thiêng, sao mà thiêng quá Đưa anh đi vội vã Để lại bao tiếc thương Đôi mắt người con gái Hrê Còn đó bao vấn vương Anh đi về bên kia bờ sông đầy mây trắng Linh hồn anh phiêu bạt ánh trăng tàn.
HỒ NGHĨA PHƯƠNG
1. TIỄN BẠN
Ngày tháng năm bầu trời sẩm tối
Tiếng ve buồn não ruột tâm can
Cây bằng lăng đứng im băng giá
Một linh hồn... lặng lẽ ra đi
Tuổi sáu hai "tình thơ" lai láng
Âm cảnh nào rơi xuống vai anh
Có còn không ảo mờ nhân ảnh
Cõi đi về... nước mắt trào tuôn
"Vĩ cầm xanh" nắng bể mưa nguồn
"Khúc hoài niệm" người về chốn cũ
"Thắp lên miền nhớ" nào ngờ sau cuối
Gió trưa hè lạc chốn hư vô
Người ra đi... bao giờ trở lại?
Ngọn nến vàng hiu hắt vong linh
Phút tiễn đưa rưng rưng nước mắt
Bạn yên lòng ngủ giấc nghìn thu.
12 giờ 20 ngày 26/5/2016
* "..." tên ba tập thơ của nt Trầm Thụy Du.
2. VỀ NƠI XA KHUẤT
Bạn trôi đến cõi vô hình
Tháng năm rộn rã ve tình tang thôi Gió vờn về phía triền đồi Câu kinh nhật tụng xa rồi còn đâu Tứ thơ chợt tím gam màu Nghe như nghẹn đắng qua cầu vội đi Vinh ơi, chưa nói câu gì? Mà sao biền biệt thầm thì đơn côi Tờ bạc vàng rơi khắp nơi Con đường hun hút bời bời cỏ cây Tùng tùng... trống giục đâu đây Di quan về chốn trời mây dặm dài Bạn đi nào kể một mai Ngày hè vọng tiếng thở dài... ngàn năm. 16h, ngày 28/5/2016
MAI BÁ ẤN
DU TIÊN
Đã rời kiếp cát bụi lầm
Bạn bè gạt lệ âm thầm tiễn đưa
Trời chiều Quảng Ngãi không mưa
Mà mây mà gió như vừa qua đây
Rượu trần anh đã nhấm say
Hồn thơ cũng đã đong đầy nhân gian
Thơ anh mang cõi mơ màng
Ủ hương trong cốc rượu tràn bờ môi
Anh về bên ấy xa xôi
Bờ mê bến lú mù khơi muôn trùng
Đường về Truông Ổi mịt mùng
Thơ không “trôi uổng” giữa vùng u mê*
Thôi thì thanh thản anh về
Du tiên một bước… hề! Trầm Thụy Du…
---------
* "Rồi nhắm mắt xuôi tay về Truông Ổi/ Trôi uổng đời theo nhịp trống di quan " (Trầm Thụy Du)
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.