• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Diễn đàn lý luận
 
TRANG THƠ CỦA MỘT CHÀNG SINH VIÊN BẤT HẠNH

TRANG THƠ CỦA MỘT CHÀNG SINH VIÊN BẤT HẠNH



Số trước, tôi đã giới thiệu cùng bạn đọc 1 truyện ngắn như là một chân dung khái quát của Ngô Quang Thi. Công bình mà nói, tạng của Thi là tạng thơ chứ không phải truyện. Có vốn tri thức học vấn của một sinh viên Bách Khoa lại có những chiêm nghiệm ngậm ngùi về triết lý nhân sinh bởi những bất hạnh cuộc đời. Thơ thi có nét lạ trong ngôn từ bởi góc cảm nhận cuộc đời không lấy hiện thực làm chính mà lấy nỗi đau tâm hồn để cảm, để ngộ... Dẫu chưa tìm ra sự đốn ngộ khả dĩ nhưng cũng là một hướng đi. Đọc thơ Thi, tôi có cảm giác giữa hình thức nghệ thuật và ý tưởng cần đạt đến chưa gặp được sự ăn khớp, vì thế, đôi lúc Thi có những câu, đoạn thật hay, lại thi thoảng rơi vào một số câu, đoạn hơi sáo mòn. Cần vượt tới để đốn ngộ một điều gì đó trong nỗi lòng và khát vọng của Thi... Thi nhé . Bichkhe.org xin giới thiệu nỗi lòng của Thi qua thơ để bạn đọc xa gần sẻ chia và thông cảm về nỗi bất hạnh của một con người (Mai Bá Ấn)

 

TRANG THƠ NGÔ QUANG THI

             

    MỞ LÒNG 

            Khi qua sông rộng

            Lòng bỗng nhớ  nhà 

            Thuyền không một bóng

            Ta làm mây qua

      Như  loài bươm bướm

      Ta đi vòng vòng

      Bướm vô tích sự

      Lòng ta thong dong

            Tiếng gà  xóm, ngõ 

            Giục bước đường về

            Thương ơi nho nhỏ 

            Trăng tỏ  bờ đê

      Mùa thu vàng võ 

      Chim hót líu lo

      Bóng ta in rõ 

      Chênh vênh mặt hồ

            Tuổi thơ mày hỡi 

            Yêu một đóa hồng

            Để không thấy lạnh

            Giữa một mùa đông

      Tuổi thơ đi mất 

      Quê  xa có buồn 

      Xin làm sông nước

      Mênh mông về nguồn 
 
 
 

      GHẾ  ĐÁ 

      Ngồi bên ghế đá hai người

      Lòng xuân phơi phới nụ cười hoa niên

      Tơ  trời dệt nắng công viên 

      Vấn vương từng sợi tóc huyền xanh mơ

      Hoa cười nở nụ duyên thơ

      Cho sông xanh nhé lượn lờ  trôi xa

      Chim hồng gọi gió về tha

      Mây lên rừng thẩm dựng nhà suối chơi

      Áo em khép cánh mây trời

      Hồ trong văn vắt: -Mộng đời pha lê

      Lơi ru gió núi đi về 

      Hương tình ngây ngất chiều tê  cúi đầu!

      Tóc xanh vắt mộng về đâu…,

      Trông viền mây biếc bắc cầu Ngưu Lang

      Thu dời tạm biệt nhân gian

      Cớ  sao còn để lá vàng tương tư?!

      Phượng về mở bút tâm thư

      Tiếng ve nức nở tạ từ  trường ơi!

      Mưa chiều nắng sớm đôi nơi

      Buồn tha ý khách chân dời phố qua

      Tình yêu vỗ cánh bay xa

      Chừ trên ghế đá bóng tà huy rơi! 

 

            GỬI

      Tình yêu anh gửi vào cây

      Cây không kết trái 

      Cây thở dài ngoằn ngoèn những bản trầm ca

 

      Tình yêu anh gửi vào hoa

      Hoa vô thường, hư thực

      Hương sắc trở lòng

      Cánh rủ trôi song

 

      Tình yêu anh gửi vào chiều

      Chiều bâng khuâng hoài cổ

      Em vô tình qua phố 

      Dẫm lên bóng hoàng hôn

 

      Tình yêu anh gửi vào đêm

      Đêm huyễn mộng

      Giật thót tiếng gà 

      Xua làn sương bạc

      Xua đìu hiu bay xa

      Rờ  rỡ trăng

      Ngộ  ra

      Nẻo về

 

 
 

                                  QUÁN VẮNG

      Từng giọt cà phê 

      Nhỏ  đều

      Quán vắng

      Hòa vào đêm

      Nỗi nhớ 

      Đậm đặc

      Nồng nàn

      Ta ngồi đợi

      Em…

      Trăng tàn 

      Ta còn đợi

      Đôi bàn tay siết chặt

      Mà  ấm áp

      Nguồn yêu 

 

      HOA VÔ DIỆT 

      Có  một dòng sông

            Đi tìm nguồn cội

      Ngược nước cuốn trôi

            Nguyện chẳng xao lòng 

      Vượt bao thác ghành

            Đời mấy bể dâu

                  Mà  đi đến đâu

                        Chỉ  toàn ảo ảnh

      Dòng sông gục chết 

            Hóa bãi cỏ  xanh

                  Ước nguyện xưa thành

                        Hiển hoa vô  diệt 

 

       

     MƯA TRÊN PHỐ  CỔ  

      Ngồi bên quán cóc Hội An

      Mưa rơi thánh thót giọt đàn ngân nga

      Lời rằng gió sớm về tha

      “Nỗi buồn hoa phượng” vang xa học đường

      Bay vào nỗi nhớ thân thương

      Lời chim xanh mát phố phường em qua

      Chiều nay phố cổ mưa sa

      Tưởng tà áo trắng về qua lối này

      Vàng thu về rụng lá bay

      Lời ca phố hát vạn ngày trầm tư

      Từ  em vội gửi cánh thư

      Con oanh cất tiếng tạ từ  phượng sang

      Mưa rơi từng hạt ẩn tàng

      Phải chăng tiếng hát cung đàn ngày xưa! 

 

    
 

      NHƯ  MỘT GIẤC MƠ QUA

      Chiều tiễn đưa không gian chừng níu lại

      Mây trôi đi làm viễn xứ  nơi nào

      Anh trở về hai hàng cây lặng lẽ 

      Hai hàng cây thương dáng nắng trên cao

            Chim không ở về miền xuôi hứa hẹn

            Trời tháng ba mây  ấp ủ trên đồi

            Chừ  ngồi đây nghe lòng hương nội cỏ

            Tiếng gà  thưa trong ngõ vắng xa xôi

      Trên gò cao gió vẫn thổi từng lời

      Vào lòng cát chút tình xưa biển mặn

      Anh nghe nghìn năm chợt về phẳng lặng

      Trên tóc em mùa nắng hạ hong vàng

            Chiều thẩn thơ  một mình trên đồi cát 

            Chân bước về  tình nặng những nông sâu

            Xuôi lòng anh một mùa hoa đỏ phượng

            Trên cành cao chim hót  đến ngàn sau

      Con chim nhỏ bỗng về đây ngủ  đậu

      Giữa du thường màu áo đếm du ca

      Chim không nói một lời chi ước hẹn

      Cho lòng anh hương cỏ dại tháng ba

            Anh ngồi im trên  đồi cao đợi nắng

            Nước vô  tình trôi mãi bến sông xa

            Chim thiếp ngủ  bên bờ mây thấp thoáng

            Chiều dần trôi như  một giấc mơ qua 

     ------------------------------------------------------------------------

       



Tin tức khác

· NHÀ THƠ ĐẶNG ĐÌNH HƯNG - MỘT CUỘC CÁCH TÂN THƠ ÂM THẦM - Tiểu luận NGUYỄN THỤY KHA
· 40 NĂM TÌM CON GÁI CHO CHA
· NƠI YÊN NGHỈ CỦA VỊ VUA 'HỒI HƯƠNG' SAU 46 NĂM Ở THANH HÓA
· VÀM CHÀ LÀ - MIỀN KÝ ỨC TUỔI THƠ CỦA LUẬT SƯ, CHỦ TỊCH NGUYỄN HỮU THỌ
· MỘT CƠN MƯA RẤT NHẸ TRÊN VAI TRỊNH CÔNG SƠN
· TẾT TRONG VĂN HỌC NAM BỘ HIỆN ĐẠI - KÝ ỨC BẢN ĐỊA TRƯỚC DÒNG CHẢY THỜI ĐẠI
· NGUYỄN BÍNH - NGƯỜI GỌI HỒN QUÊ - Tiểu luận HỮU THỈNH
· BỘN BỀ CUỘC SỐNG TRONG THƠ PHAN HOÀNG
· BẤT NGỜ... ĐỖ NGỌC YÊN
· HÃY SỐNG NHƯ NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT - MỘT NHAN ĐỀ ĐỘC ĐÁO
· NỖI NHỚ TẾT NHÀ QUA NHỮNG TRANG VIỆT NGỮ Ở HẢI NGOẠI
· TRUYỆN NGẮN HỒ LOAN VÀ HAI PHƯƠNG THỨC XÂY DỰNG NHÂN VẬT - Tiểu luận MAI BÁ ẤN
· PHẠM NGỌC CẢNH VÀ TÂM TÌNH MỘT NHÀ THƠ MẶC ÁO LÍNH
· CUỘC CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI PHÍA BẮC - THẮNG LỢI VÀ BÀI HỌC LỊCH SỬ
· TRUYỆN NGẮN NĂM 2025 - MỘT NĂM ĐƯỢC MÙA - Tiểu luận HOÀI NAM
· DẤU XƯA NHẤT LINH
· NHÀ THƠ ĐỖ TRỌNG KHƠI - TỪ THÂN PHẬN GIỚI HẠN ĐẾN CÕI VÔ HẠN THI CA
· KÝ ỨC VỀ NGƯỜI LÃNH ĐẠO KIÊN ĐỊNH, CÓ TẦM NHÌN VƯỢT THỜI GIAN
· NGUYỄN HẢI YẾN - NGƯỜI MỞ RỘNG CÕI TRẦN GIAN - Tiểu luận MAI TIẾN NGHỊ
· NHỮNG HƯỚNG TIẾP CẬN MỚI TRONG TẬP SÁCH 'VĂN HỌC CỔ VIỆT NAM VÀ TRUNG HOA'

Tin tức mới
♦ BÍCH KHÊ - ĐỈNH NÚI LẠ (28/02/2026)
♦ NHÀ THƠ ĐẶNG ĐÌNH HƯNG - MỘT CUỘC CÁCH TÂN THƠ ÂM THẦM - Tiểu luận NGUYỄN THỤY KHA (28/02/2026)
♦ 40 NĂM TÌM CON GÁI CHO CHA (28/02/2026)
♦ NƠI YÊN NGHỈ CỦA VỊ VUA 'HỒI HƯƠNG' SAU 46 NĂM Ở THANH HÓA (28/02/2026)
♦ CHÙM THƠ PHẠM TIẾN TRIỀU - THƠ VỌNG TRONG HANG NÚI (26/02/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1905843
Trong thang Trong tháng: 176316
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 83933
Truc tuyen Trực tuyến: 5

...

...

Designed by VietNetNam