TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
CHÙM THƠ CỦA FAN TUẤN ANH
CHÙM THƠ CỦA FAN TUẤN ANH
Đoản khúc số 148 Anh không biết làm thế nào để màn đêm phía ngoài kia bớt âm u
Giống như anh không thể làm cách nào tô màu đen lên mái tóc trắng
của cha theo thời gian sờn bạc
Anh không biết làm gì để tắt đi chiếc loa rè mỗi chiều về vẫn ê a
tiếng hát
Hay bảo chuông báo thức đừng ầm ĩ nữa mỗi lần em vẫn ngủ say
Chúng đã được lập trình theo thời gian, bóng đêm, sự già nua
của cha, những bài hát vô nghĩa hay tiếng chuông báo thức
Chúng ta đang sống trong một thế giới đã được lập trình
Sự lập trình tất nhiên và sự lập trình ngẫu nhiên, lập trình nhân tạo
và lập trình tạo hóa
Anh thiết lập nên quy trình chết của anh, em lập trình nên hạnh phúc
của em và tình yêu lập trình chúng ta đi về phía vắng nhau, không cùng nhau vĩnh viễn
Những giọt nước dưới vòi đang lặng lẽ nhỏ giọt dưới đêm sâu
Có lẽ, chiếc vòi đang nhỏ lệ khóc cho anh, khi không còn ai vì anh
mà chờ thức, không còn ai khóc vì anh và cũng có thể khóc cho anh
Dẫu sao, phía trong những chiếc vòi cũng chỉ mang bản mệnh
nước mắt mà thôi
Nhiều năm qua anh vẫn hạnh phúc mỗi lần nước không chảy ra
từ những chiếc vòi
Khoảng khắc hiếm hoi mà bùn lầy hoặc người ta cắt nước
Hạnh phúc ngắn ngủi và phi lí như những chiếc vòi cắt nước đôi lần
Em đã từ lâu cắt bỏ những chiếc vòi yêu thương anh
Anh đang tiến hóa thành ai, bản thể anh nhiều năm qua không
đối diện với chính mình đang biến dạng như thế nào
Một nhà thơ sẽ trở thành gì khi thơ của anh ta đã chết?
Những niềm vui ngắn ngủi như một cơn gió thoảng qua có đủ đẩy
những chiếc thuyền buồm xuyên đại dương?
Anh đang để tang cho thơ, cho một nhà thơ và cho những người đang
chết ngay cả khi còn sống
Thơ không còn cứu rỗi một cuộc chiến nào, thơ không còn đại diện cho một giai cấp nào,
giờ đây thơ cũng không còn cứu rỗi cho cá nhân anh
Tại sao anh vẫn khắc khoải trong đêm mong em chờ thức?
Tại sao anh vẫn còn những đoản khúc khi vốn dĩ anh hiểu nó chỉ còn
là những thi hài ướp xác?
Tại sao những người khẳng khái đấu tranh khi họ đã về hưu hoặc
những người xấu chỉ xấu khi họ đã hết quyền hành?
Tại sao sự tung hê và những lời búa rìu lại dễ dàng bật ra chỉ từ
cùng một cái miệng?
Tại sao chúng ta - loài người lại dã man dùng vũ khí hạt nhân để đi
đòi hỏi và ra giá cho những hòa bình?
Tại sao tình yêu không phải là chính tình yêu?
Đoản khúc số 151
Tôi đi tìm những con nhân mã dưới đáy hồ sâu
Ngày xưa, em đã bảo dưới đáy hồ sâu trên đỉnh núi cao có
những con nhân mã
Những ai gặp được chúng sẽ học được cách yêu thương loài người
Những thi sĩ cả tin như tôi suốt đời đi tìm chúng
Nhưng rồi những con nhân mã đã ra đi, em cũng ra đi, còn tôi thì
suốt đời chìm xuống đáy hồ sâu tuyệt vọng
Tôi đã mơ giấc mơ về thành Madrid
Tượng nữ thần Cibeles hào quanh vĩ đại mỉm cười
Chúng ta đã dành cả cuộc đời cho những giấc mơ không tìm thấy
Lấy những chiến thắng của người khác, vinh quang của kẻ khác,
cúp vàng C1 của thế giới làm niềm vui cho chính mình
Bởi nếu không, chúng ta thực sự đang sở hữu điều gì?
Có những hạnh phúc và khổ đau là định mệnh
Dân tộc tôi sau chiến tranh phải vay niềm vui và hạnh phúc
từ những trận bóng đá ở bên ngoài
Nếu không, chúng ta sẽ hâm mộ ai? Becamex Bình Dương? FLC Thanh Hóa
hay những đội bóng Sài Gòn thay hai tên trong một mùa,
hoặc chuyển từ Hà Nội vào Sài Gòn trong một đêm
Nỗi buồn của chúng ta, mang tên nỗi buồn không bản sắc
Chiều xuống đi bộ một mình trong làn cây xanh um tùm sát hồ lớn
dưới núi cao
Nhìn những đàn chim bay tự do cùng ráng chiều đang lắng
Tại sao khi tôi đến lũ chim lại hoảng hốt bay đi? Nói như Nguyễn Thế
Hoàng Linh trong khi tôi chẳng làm gì?
Những loài chim có thể nói được tiếng người, những loài chim có
cánh bay, những loài chim sống tự do
Tôi có là gì, khi không hiểu tiếng đồng loại mình, không thể bay
và tôi ở dưới này, gánh trên đầu trĩu vai kiếp người giới hạn
Đáng lẽ chúng ta phải sợ hãi khi nhìn thấy tự do và đôi cánh
của những loài chim
Cuối mùa hạ rồi…
Trong giấc mơ tôi đã thấy những con nhân mã dưới hồ sâu, thấy em
đã đến thành Madrid, đã thấy những con chim tiến hóa thành người
Tôi đã khóc
Những kí ức dai dẳng và xót xa
Chúng ta sẽ đau khi biết rằng tất cả những mất mát đã trải qua
là một điều có thật
Và điều giữ lại tình yêu này trên mặt đất
Chỉ giản đơn là có một ai đó đang đợi chúng ta quay về
Đợi chờ tôi phía sau những đam mê, có em đứng dịu hiền,
và trái tim bằng cổ tích.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.