TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
CHÙM THƠ NHIỀU TÁC GIẢ
CHÙM THƠ NHIỀU TÁC GIẢ
LÊ CẢNH NHẠC Ở đảo Sơn Ca Quả bàng vuông xanh non màu lá
Mơn mởn thơm mùi nắng Sơn Ca
Hoa giấy đỏ dưới trời nắng cháy
Chim líu lo rót mật trước hiên nhà
Mái chùa cong veo chiều cổ tích
Tiếng cầu kinh bịn rịn níu hồn tôi
Khát từng giọt mưa mùa khô trên đảo
Cây vẫn mướt xanh vẫy gọi chim trời
Anh lính trẻ đứng canh chim làm tổ
Tiếng chim rơi nòng súng ngỡ sáo diều
Đảo Sơn Ca vẫn bốn mùa lảnh lót
Chim và người xây cột mốc tiền tiêu.
ĐỖ HÀN Hai nửa Cuối đông em về
Mang nỗi nhớ…
Con đường nào
Cũng
Khúc khuỷu chia ba…
Xuân nay nắng sớm dồn chật phố
Ngỡ ngàng…
Nghe anh hát Thánh ca…
THANH THẢO Lửa Bạn ngồi xích lại gần tôi
là khi ngọn lửa bồi hồi trong đêm
rừng khuya dường ấm hẳn lên
cây xòe tay lá hơ trên sắc hồng
những ngôi sao thở phập phồng
nghe gió chuyển. Biết trời trong lắm rồi
Bạn ngồi xích lại gần tôi
xóa đi bóng tối ngăn đôi chúng mình
mắt nhìn còn ánh lung linh
là ngàn cây góp củi cành nuôi cho
Rừng ơi thức đã bao giờ
lắng như bóng mẹ canh chờ giấc con
trời cao gió thổi chon von
lửa soi cây xích gần hơn với mình
lửa thiêu cháy những vô tình
nơi xa lạ nhất đã thành thân quen
Bằng lăng giữ ngọn lửa bền
vàng như trái chín lửa dền bốc cao
săng đen lách tách ngàn sao
chấp cha chấp chới bay vào áo đêm
Cây rừng trăm thứ trăm tên
mỗi cây cháy ngọn lửa riêng của mình.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.