TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
GIỚI THIỆU TRANG THƠ LÊ ÂN
GIỚI THIỆU TRANG THƠ LÊ ÂN
Đang bận rộn với công việc tù lu cuối năm, đột nhiên gặp thơ Lê Ân từ đại chỉ Quy Nhơn gửi đến. Đọc thơ Ân thấy một giọng thơ đầy nỗi niềm, đầy trăn trở với những lẽ đời, lẽ người... bèn ngỏ vài lới tâm sự. Lê Ân cho biết, anh tốt nghiệp Cao đẳng Sư phạm Nghĩa Bình, nhưng rồi không đi trọn được nghề dạy học. Anh hành nghề tự do, rồi thơ đến một cách tự nhiên, cứ như thể tiếng nói tự lòng mình với những vui buồn sẵn có. Bichkhe.org xin giới thiệu trang thơ Lê Ân cùng bạn đọc trong ngoài nước (Nhà thơ,TS Mai Bá Ấn)
TRONG CHÚNG TA
Trong chúng ta,
không ít kẻ ngồi chờ “bổng lộc” luồn tay.
Ai biết muôn hồn cốt uy linh
nơi đầu sóng cuối mây,
vẫn thao thức một nỗi niềm TỔ QUỐC!
Muôn người mẹ vẫn âm thầm
lau chùi từng ký ức tro than.
Vuốt mặt xoa đầu từng đứa con xa khuất.
Còn đó quê hương…
Oằn nhịp buồn đêm.
Trĩu nhịp buồn ngày.
Trong chúng ta,
không ít kẻ sẻn so, lụy thói giáo điều.
Tôn vinh nghĩa tình theo kiểu
văn bản thế thời, đẩy đưa bút mực.
Nhìn người cựu binh già
gánh hàng rong
quẩn quanh những nẻo đường nhậu nhẹt…
Góp từng đồng bạc còm
nuôi bầy con què quặt.
Hàng vạn câu thơ tri ân
hóa bãi rác phố phường.
Trong chúng ta,
không ít kẻ từng cuốc rẫy đốt nương.
Vay điển tích Trần Khánh Dư
vỗ bụng trấn an
đời cơm rau nước suối.
Gặp thời, bấu víu cửa quan.
Hắt ly rượu suối nguồn, phủi màu quan tái.
Hờ hững với lương dân.
Mơ chiếc ấn đền Trần...
Trong chúng ta,
không ít kẻ lắm tiền say tiệc truyền thông.
Xoay xở nhập đồng, lên cơn hàn mặc.
Tâm linh hóa vài câu thơ
Kiểu thâm nghiêm ẩn mật.
Nhân danh khói hương, lừa gạt cội nguồn.
Ai biết những người lính già lặng thầm
vét từng đồng chế độ thương binh.
Dắt díu nhau về Trường Sơn
lục tìm nơi người bạn mình nằm lại.
Che từng ngọn trầm hương.
Vọng đêm mưa rừng, gọi hồn đồng đội...
Tiếng gọi ngàn trùng...
Vang khúc bi ca :
Văn ơi nằm ở nơi đâu*...
------------
*trong bài Nhớ Vũ Đình Văn
Của Hoàng Nhuận Cầm
ĐỒNG DAO NHỮNG GIẤC MƠ.
Có lần tôi thấy Thần Tài.
Ghé hồn tôi hỏi: Nhà ai tối đèn?
Tôi cười: Nhà thằng dân quèn.
Ngài cười, xoa cái bụng tiền… thở ra!
Có lần tôi thấy Hằng Nga.
Níu hồn tôi hỏi: Cuội là con ai?
Tôi cười nói đại : Liêu trai.
Nàng cười, đôi mắt công khai đòi tình !
Có lần tôi thấy Lưu Linh.
Gõ đầu tôi hỏi: Chân kinh chứa gì ?
Tôi cười, chỉ cọng cỏ thi.
Ông cười, hỏi mượn cái ly mu rùa !
Có lần tôi thấy người xưa.
Gõ hồn tôi hỏi: Thiếu - thừa gì không ?
Tôi cười, chỉ ngọn đèn chong.
Ngài cười, tặng túi cỏ bồng... rồi thăng !
Có lần tôi thấy Đường Tăng.
Ghé thăm tôi, hỏi : Duyên căn là gì ?
Tôi cười, nói khẽ vô vi.
Ngài cười, phủi chiếc điền y bạc màu !
Có lần tôi thấy Khổng Khâu.
Gõ đầu tôi, hỏi mấy câu thương hồ.
Tôi cười, bật niệm nam-mô.
Ngài cười, đôi mắt cơ đồ hoang mang !
Có lần tôi thấy thánh Trang.
Chặn đường tôi hỏi: Thiên đàng ở đâu ?
Tôi cười, chỉ sóng bể dâu.
Ngài cười, đôi mắt vô cầu chứa chan!
Có lần tôi thấy Ngọc Hoàng.
Gõ đầu tôi, hỏi: Địa đàng có chi ?
Tôi cười, khẽ nói: Sân si.
Ngài cười, trời- đất nhiều khi...một nòi !
Có lần tôi thấy Thiên lôi.
Chỉ mặt tôi hỏi : Mầy người hay ma ?
Tôi cười, bật thốt : Tui mà.
Ngài cười, ánh mắt rất là khả nghi !
Có lần tôi thấy Kiều nhi.
Ghé hồn tôi hỏi: Biết gì Tây Phương ?
Tôi cười, nói khẽ : Khói - sương.
Kiều cười, mắt dõi cố hương... ngậm ngùi !
Có lần tôi thấy lão Bùi.
Kéo tai tôi hỏi: Cút cui, thằng nào ?
Tôi cười, ngâm khúc tào lao.
Lão cười, nước mắt chiêm bao lăn dài !
Có lần tôi thấy Ức Trai.
Gõ hồn tôi hỏi: Cái ngai ai ngồi ?
Tôi cười, nhìn bóng mây trôi.
Ông cười, ngó chiếc ngai phơi lỗi lầm !
Có lần tôi thấy Tăng Sâm.
Gõ đầu tôi hỏi: Mày cầm chai chi ?
Tôi cười: Vô tửu bất tri...
Tăng cười theo kiểu hữu vi lụy đời !
Có lần tôi thấy hồn tôi.
Vỗ vai tôi hỏi: Xác ngồi chi đây ?
Tôi cười, nói khẽ: Ăn mày.
Hồn cười, bố thí nhúm mây linh phù !
Có lần tôi thấy Nguyễn Du.
Ghé hồn tôi hỏi: Thiên thu còn gì ?
Tôi cười, chỉ bóng thiên di.
Ông cười, đôi mắt tư nghì bơ vơ !
Có lần tôi thấy lão Tơ.
Gõ đầu tôi hỏi: Mày chờ đợi ai ?
Tôi cười: Xuân bất tái lai...
Lão cười, tặng sợi tơ gai màu hồng !
Có lần tôi thấy Ngộ Không.
Chận đường tôi hỏi: Tang bồng là sao ?
Tôi cười, múa võ cào cào.
Ngài cười, tặng mấy trái đào tiên non.
VÀI CÂU HỎI
Trước nhà bia tiến sĩ
Tôi cúi đầu khâm phục những học nhân.
Nhưng trong họ có mấy ai: vì dân vì nước?
Thầm hỏi đá bia...
Nghe tiếng thở dài rêu phong ngơ ngác!
Trước mỗi đền đài kim cổ.
Tôi phủi bụi trần ai.
Chỉ thấy tràng giang mồ hôi và nước mắt.
Ai đó hỏi: giá trị của muôn dân
Sao cứ muôn thuở dãi dầu?
Trước mỗi hiện vật từng lăn qua cơn cuộc bể dâu.
Tôi định vị tôi như là một hiện sinh phù phiếm.
Đối chứng và nghiệm suy
Thực- hư thân phận.
Hiện vật và tôi
Tồn tại để làm gì?
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.