• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Châu Phương
 
Lộc Tinh Hoa

$title

Lời: Bích Khê
Nhạc: Châu Phương

Bài hát được sáng tác kỷ niệm 110 năm sinh của nhà thơ Bích Khê - thiên tài lỗi lạc của nền thi ca Việt Nam dựa trên hai thi phẩm độc đáo - ăn mày và duy tân của nhà thơ. Trong Phật Giáo, Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát thường hóa thân thành người ăn mày - ngửa tay thử lòng đối phương hòng giúp họ tự hiển lộ cái ngã chấp hay lẽ sống trong họ. Lần này đối tượng là nhóm người tự coi mình trí thức bất mãn, tìm những thú vui giải sầu nhằm tiến nhập thiên đường giả tạo của sự giải thoát. Bích Khê đã nhập vai ăn mày để xin tận hưởng những thú vui ấy và để chắc rằng người trí thức đã thực sự dấn thân cho lý tưởng, lòng từ bi và cái đẹp sâu thẳm mỗi con người hay chỉ là đóng khung bản thân trong cái tôi bùng nổ nhưng chật hẹp? Bài hát như một lời kinh chú của Văn Thù thông qua Bích Khê để lại cho hậu thế. Chắc hẳn rằng người tu tập hay thích hưởng thụ, sa đọa hay thánh thiện đều tìm thấy mình trong ca khúc. " Ta nhịp nhàng ý nhị nhịp theo ta, lời nối lời bố thí Lộc Tinh Hoa " đó có thể là thông điệp của tác giả cho những ai sẵn sàng ăn mày những giá trị lớn lao mà chỉ cần cho đi lòng từ bi.

LỜI BÀI HÁT NGUYÊN TÁC

Thì ăn mày! Thì ăn mày! Ăn mày...
Hồn ta đau quá là ta ngửa tay
Lạy tứ hướng xin khắp và thiên hạ:
Nắng có nhạc chớp đầy hơi hương lạ
Nấc âm thanh chết lịm giữa triền miên
Gió mang thư bay cho đến cung thềm
Thổi chữ gấm bằng khí điên cuồng vọng;
Và trăng bỗng ngây khờ đến nổi sóng
Xuống không gian như bể sóng kim cương;
Cho ta xin trong một tối du dương
Muôn thớ đàn run trên da thịt tuyết.
Đàn và thơ kết thành dây tinh huyết
Có nguồn thương trào vọt miếng phong cầm:
Cho ta xin ý điệu của tình câm.
Là giãi hết bi huyền nương bóng tối...
Hay trộ cười trên làn môi hấp hối;
Còn đây! Còn đây! Tiếng rượu hú ma
Tứ thuốc phiện thu nhập khí mồ: hoa;

Ta nhịp nhàng ý nhị nhịp theo ta
Lời nối lời bố thí lộc Tinh hoa
Của Âm điệu, mơ màng run lẩy bẩy
Một hỗn hợp đẹp xô bồ say dậy
Bằng cảm tình, bằng hình ảnh yêu thương
Và mới mẻ - trên viễn cổ Đông phương!
(Ai có nghe sức tiềm tàng bí mật?)

Ừ, Tội chi ta không vào địa ngục
Đặng xin nốt ngọc oan ương thề thốt,
Giam chung thân mà sáng quá thiên đường;
Đặng ngủ nhờ một đêm với Xuân Hương...
Baudelaire! Người và Vua Thi Sĩ!
Cho xin trụm bao nhiêu mùi thi vị,
Phà hơi lên, truyền nhiễm thấu trần ai...
Phà hơi lên, truyền nhiễm thấu trần ai...

Cho ta xin ý điệu của tình câm.
Là giãi hết bi huyền nương bóng tối...
Hay trộ cười trên làn môi hấp hối;
Còn đây! Còn đây! Tiếng rượu hú ma
Tứ thuốc phiện thu nhập khí mồ: hoa;
Phà hơi lên, truyền nhiễm thấu trần ai...

 

DUY TÂN - BÍCH KHÊ

Đường kiến trúc nhịp nhàng theo điệu mới
Của lời thơ lóng đẹp. Hạt châu trong
Hạt châu trong ngời nhỏ giọt vô lòng
Tràn âm hưởng như chiều thu sóng nắng.
Trong vòm xanh. Màu cưới màu, bình lặng,
Gây phương phi: chiếu sáng ngả sang mờ
Vì hình dung những sắc mát, non, tơ,
Như mặt trời mọc qua khóm liễu, một
Hoàng hôn. Ôi đàn môi, chim báu tới:
Chữ biến hình ảnh mới, lúc trong ngâm
Chữ điêu khắc, tỉa nghệ thuật sầu câm,
Đầy thẩm mỹ như một pho thần tượng.
Lúc trong ngâm, giữa kho vàng mộng tưởng,
Múa song song khiêu vũ dưới đêm hồng
(Những con cừu tim trẻ mướt như lông
Nên da thịt lên làn sa lụa mỏng,
Mỗi con cừu bốc lên men hy vọng...)
Thơ nhịp nhàng ý nhị nhịp theo Thơ.
Tôi cắn vào trái bổ vỏ xanh mơ
Tìm chất quý thơm tinh mùi khoái lạc
Bằng hơi mộng, trong hàm răng, tản mác
Mộng?
            Thiên tài?
                         Trên hỗn độn khoả thân
Đẹp tỉ mỉ, hỡi Rung động truyền thần
Ròng âm nhạc của lòng trai ấp mái
Người hoạ điệu với thiên nhiên, ân ái
Buồn, và xanh trờị (Tôi trôi với bờ
Êm biếc - khóc với thu: lời úa ngô
Vàng... khi cách biệt - giữa hồn xây mộ -
Tình hôm qua - dài hôm nay thương nhớ,
Im lặng nhìn bông ý, lặng lờ lên
Những dáng hình thanh khí...) Giữa mông mênh,
Đường nhiếp ảnh, sắc khua màu - Tiếng thở
Hỡi hội hoạ, đến muôn đời nức nở.

Ta nhịp nhàng ý nhị nhịp theo ta
Lời nối lời bố thí lộc Tinh hoa
Của Âm điệu, mơ màng run lẩy bẩy
Một hỗn hợp đẹp xô bồ say dậy
Bằng cảm tình, bằng hình ảnh yêu thương
Và mới mẻ - trên viễn cổ Đông phương!
(Ai có nghe sức tiềm tàng bí mật?)
Thơ loã thể! - Giai nhân tuần trăng mật,
Nữ thần ơi! Ta nô lệ bên người!

 

ĂN MÀY - BÍCH KHÊ

Thì ăn mày! Thì ăn mày! Ăn mày...
Hồn ta đau quá là ta ngửa tay
Lạy tứ hướng xin khắp và thiên hạ:
Nắng có nhạc chớp đầy hơi hương lạ
Nấc âm thanh chết lịm giữa triền miên
Gió mang thư bay cho đến cung thềm
Thổi chữ gấm bằng khí điên cuồng vọng;
Và trăng bỗng ngây khờ đến nổi sóng
Xuống không gian như bể sóng kim cương;
Cho ta xin trong một tối du dương
Muôn thớ đàn run trên da thịt tuyết.
Đàn và thơ kết thành dây tinh huyết
Có nguồn thương trào vọt miếng phong cầm:
Cho ta xin ý điệu của tình câm.
Là giãi hết bi huyền nương bóng tối...
Hay trộ cười trên làn môi hấp hối;
Còn đây! Còn đây! Tiếng rượu hú ma
Tứ thuốc phiện thu nhập khí mồ: hoa;
Ừ, Tội chi ta không vào địa ngục
Đặng xin nốt ngọc oan ương thề thốt,
Giam chung thân mà sáng quá thiên đường;
Đặng ngủ nhờ một đêm với Xuân Hương...
Baudelaire! Người và Vua Thi Sĩ!
Cho xin trụm bao nhiêu mùi thi vị,
Phà hơi lên, truyền nhiễm thấu trần ai...


Bài viết khác

· Lộc Tinh Hoa
· Nghê Thường
· Miền Tiêu Tương
· Tỳ Bà | Thơ: Bích Khê | Nguyễn Anh Tân đàn hát
· Tỳ Bà (Phổ nhạc: Phạm Duy - Tiếng hát: Tố Mai)
· Mùa Xa Vắng
· Về Thu Xà (Phổ nhạc: Châu Phương - Thơ: Bích Khê)
· Tỳ Bà (Phổ nhạc: Phạm Duy - Trình bày: Tạ Thị Nga)
· Nghê Thường (Phổ nhạc: Phạm Duy - Trình bày: Duy Quang)
· Đôi Mắt Ấy (Phổ nhạc: Châu Phương)
· Miền Chiêm Bao (Phổ nhạc: Châu Phương - Phối khí: Việt Tú)
· Giọt Châu Thu (Phổ nhạc: Châu Phương - Hòa âm: Việt Tú)
· Tỳ Bà (Phổ nhạc: Nguyễn Duy Việt - Trình bày: Trần Thanh)
· Thi Vị (Hòa âm: Duy Cường - Trình bày: Phạm Duy featuring Teresa Mai)
· Thu Về Trên Thôn Vỹ (Phổ nhạc: Châu Phương - Hòa âm: Văn Toản - Thơ: Bích Khê, Hàn Mặc Tử)
· LỜI DẪN
· Sầu Lãng Tử (Phổ nhạc: Phạm Duy - Trình bày: Tuấn Ngọc)
· Tôi Chết Rồi Tiếng Nói Như Châu (Phổ nhạc: Phạm Duy - Trình bày: Duy Quang)
· Một Cõi Trời (Phổ nhạc: Phạm Duy - Trình bày: Thu Vàng)
· Mơ Tiên (Phổ nhạc: Phạm Duy - Trình bày: Thụy Long)

Tin tức mới
♦ CẢM THỨC CHIẾN TRANH VÀ NGƯỜI LÍNH TRONG THƠ MIỀN NAM 1954 - 1975 (03/03/2026)
♦ LẦN THEO DẤU CHÂN 'NHỮNG CON NGỰA THỒ VĂN CHƯƠNG' XỨ QUẢNG  (03/03/2026)
♦ TẢN MẠN VỀ PHẨM GIÁ THƠ CA - Tiệu luận ĐẶNG HUY GIANG (03/03/2026)
♦ ĐÊM THƠ NGUYÊN TIÊU BÍNH NGỌ 2026 TẠI XÃ TAM MỸ: 'TRƯỚC BIỂN LỚN: QUÊ HƯƠNG - TIẾNG THƠ, NHỊP SÔNG' (03/03/2026)
♦ NGÀY THƠ VIỆT NAM TẠI TP HỒ CHÍ MINH: 'TIẾNG GỌI ĐÔ THỊ MỚI' (03/03/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1907134
Trong thang Trong tháng: 177607
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 83933
Truc tuyen Trực tuyến: 4

...

...

Designed by VietNetNam