TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Tin văn
NHÀ VĂN, NHÀ THƠ MƯỜNG MÁN QUA ĐỜI Ở TUỔI 79
NHÀ VĂN, NHÀ THƠ MƯỜNG MÁN QUA ĐỜI Ở TUỔI 79
NGUỒN: Vanvn- Cập nhật ngày: 29 Tháng 1, 2026 lúc 07:32
Nhà văn, họa sĩ, nhà biên kịch Mường Mán đã từ trần vào lúc 17h45 ngày 28.1.2026 (nhằm ngày 10 tháng Chạp năm Ất Tỵ), hưởng thọ 79 tuổi. Linh cữu của ông được quàn tại số 78/21/14 Nguyễn Văn Khối, phường Thông Tây Hội, TP.HCM. Lễ nhập quan bắt đầu từ 6h00 ngày 29.1, lễ động quan lúc 6h00 ngày 31.1. Sau đó, linh cữu được hỏa táng tại Trung tâm Hỏa táng Bình Hưng Hòa, TP.HCM.
Nhà văn Mường Mán (1947 – 2026)
Nhà văn Mường Mán tên thật Trần Văn Quảng sinh ngày 20.5.1947, quê ở làng An Truyền, tức làng Chuồn, huyện Phú Vang, tỉnh Thừa Thiên – Huế, nay là thành phố Huế. Ông xuất thân làm báo, từng sống ở Cần Thơ, TPHCM. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam và Hội Điện ảnh Việt Nam.
Mường Mán là một cây bút đa năng. Bút danh Mường Mán xuất hiện lần đầu với hai bài thơ ngắn là Thiếu thời và Mùa hạ mới trên Tạp chí Văn năm 1965 ở Sài Gòn, nhưng sự nghiệp văn chương chính của ông là sáng tác văn xuôi với nhiều tập truyện ngắn, truyện dài và tiểu thuyết đã được xuất bản như: Lá tương tư, Thương nhớ người dưng, Bâng khuâng như bướm, Khóc nữa đi sớm mai, Hồng Hạ, Kiều Dũng, Ngon hơn trái cấm, Tuần trăng mê hoặc, Mùa thu tóc rối, Bèo nước long đong, Muối trăm năm, Cạn chén tình… Ông còn có 2 tập thơ Vọng (1995), Dịu khúc (2008) và biên kịch nhiều bộ phim như: Người trong cuộc (1987), Tiếng đờn kìm (có tên là Chuyện Ngã Bảy, 1997), Gió qua miền tối sáng (1995), Trăng không mùa (1998), Duyên phận (2003)… Trong đó, tiểu thuyết Muối trăm năm được trao Giải thưởng Hội Nhà văn Việt Nam năm 2001.
Đồng thời, Mường Mán còn là họa sĩ vẽ tranh, thiết kế trình bày sách, vẽ minh họa cho sách báo, trong đó có tập san Áo Trắng. Từ năm 2007, ông dừng viết văn, tập trung vẽ tranh và dành thời gian cho gia đình, quản lý nhà hàng Ruốc.
Vì tuổi cao bệnh nặng, nhồi máu cơ tim, nhà văn họa sĩ, nhà biên kịch Mường Mán đã từ trần vào lúc 17h45 ngày 28.1.2026 (nhằm ngày 10 tháng Chạp năm Ất Tỵ), hưởng thọ 79 tuổi.
Hội Nhà văn Việt Nam và Ban Biên tập Vanvn.vn xin chia buồn sâu sắc với gia đình, người thân, bạn bè, đồng nghiệp của nhà văn Mường Mán.
VANVN
MỘT SỐ BÀI THƠ CỦA MƯỜNG MÁN
QUA MẤY NGÕ HOA
Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ... chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội!
Tay nhớ ai mà tay bối rối
Áo thương ai lồng lộng đôi tà
Đường về nhà qua mấy ngõ hoa
Chớ có liếc mắt nhìn ong bướm
Có chi mô mà chân luống cuống
Cứ tà tà ta bước song đôi
Đi một mình tim sẽ mồ côi
Tóc sẽ lệch đường ngôi không đẹp
Để tóc rối cần chi phải kẹp
Nắng sẽ chia nghìn sợi tơ huyền
Buộc hồn O vào những cánh chim
Bay lên đỉnh hồn anh ngủ đậu
Cứ mím môi rứa là rất xấu
O cười tươi duyên dáng vô cùng
Cho anh nhìn những hạt răng xinh
Anh sẽ đổi ngàn ngày thơ dại
Mi khẽ chớp nghĩa là sắp háy
Háy nguýt đi giận dỗi càng vui
Gót chân đưa bước mộng bồi hồi
Anh chợt thấy trần gian quá chật
Không ngó anh răng nhìn xuống đất
Đất có chi đẹp đẽ mô nờ
Theo nhau từ hôm nớ hôm tê
Anh hỏi mãi răng O không nói?
Tình im lặng tình cao vời vợi
Hay nói ra sợ dế giun cười
Sợ phố ghen đổ lá me rơi
Sợ chân bước sai hồi tim nhịp
Cứ khoan thai rồi ra cũng kịp
Vạn mùa Xuân chờ đón chung quanh
Vạn buổi chiều anh vẫn lang thang
Vẫn theo O giờ về tan học
Từ bốn cửa Đông Tây Nam Bắc
Đến bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông
Theo nhau về như sáo sang sông
Như chuồn chuồn có đôi có cặp
Chim chìa vôi chuyền cành múa hát
Trên hư không ve cưới mùa Hè
O có nghe suốt dọc đường về
Sỏi đá gọi tên người yêu dấu
Hoa tầm xuân tím hoang bờ dậu
Lòng anh buồn chi lạ rứa thê
Nón nghiêng vành nắng chết đê mê
Anh mê sảng theo chiều tắt chậm
Chiều đang say vì tình vừa ngấm
Hai hàng cây thương nhớ mặt trời
Chiều ni về O nhớ thương ai?
Chiều ni về chắc anh nhuốm bệnh
Thuyền xuôi giòng, ngẩn ngơ những bến
Anh như là phố đứng trông mưa
Anh như là quế nhớ trầm xưa
Sợ một mai O qua mất bóng
Một mai rồi tháng năm sẽ lớn
O nguôi quên những sáng trời hồng
O sẽ quên có một người mong
Một kẻ đứng dọc đường trông đợi
Còn nhớ chi ngôi trường con gái
Lớp học sầu khung cửa giờ chơi
Cặp sách quăng đâu đó mất rồi
Vì O bận tay bồng, tay bế
Chuyện hôm ni sẽ thành chuyện kể
Những lúc chiều đem nắng sang sông
O bâng khuâng nhè nhẹ hỏi lòng
Mình nhớ ai mà buồn chi lạ!
Chim vỗ cánh nắng phai rồi đó
Về đi thôi O nớ chiều rồi
Ngó làm chi mây trắng xa xôi
Mắt buồn quá chao ơi là tội!
QUA ĐÒ CỒN HẾN
riêng vầng trăng ai đã chia đôi
nửa mảnh theo em về bến khác
hay mải tương tư tận cuối trời?
1991
LÁ TƯƠNG TƯ
Sáng nay anh thấy mộng rất đầy
Mộng về theo những cánh me bay
Bay từ vai quên sang vai nhớ
Xanh cả hồn anh bé có hay?
Sáng nay anh thấy hai sao mai
Một trong mắt bé một trên trời
Tim vui anh thốt lên thành tiếng
Chợt thấy tình cười trong miệng ai
Sáng nay anh thấy mưa rất dài
Mưa từ quá khứ tới tương lai
Mưa trong cõi vắng anh ngồi đợi
Mưa ngập ngừng chân bé cõi ngoài
Sáng nay anh thấy một cánh diều
Mang tiếng cười ai vút lên cao
Anh vội xếp lòng thành đôi cánh
Ước được làm chim để bay theo
Sáng nay anh thấy một trời hương
Hương dâng lụt lội cả tâm hồn
Ô hay! mắt bé là thuyền giấy
Vừa chở Thu về đậu bến thương
Treo trong mắt bé một vầng trăng
Sáng từ mồng một đến đêm rằm
Soi đường tình ái cho anh tới
Dẫn lối cho hoa tìm đến ong
Quàng lên vai bé một giòng sông
Mênh mông non nước thuở tang bồng
Sông ru tóc ngủ sầu xa ngái
Sông chở phù sa ươm mắt trong
Vẽ lên trán bé những ngày mưa
Khăn quàng áo lụa dài rất thơ
Đôi bàn tay yếu như lá cỏ
Lùa xuống lòng anh lửa bốn mùa
Gắn trên môi bé một mặt trời
Đỏ chùm mộng chín tuổi đôi mươi
Cùng bâng khuâng nhớ năm mười bảy
Và nụ hôn tròn thơm ô mai
Thổi vào lòng bé một tiếng đàn
Anh nghe chầm chậm bước Xuân sang
Những đường tơ nõn rung như nắng
Thứ nắng không màu nhưng rất nhung
Lăn vào hồn bé một cỗ xe
Hai con ngựa trắng bước trong mê
Nhạc vàng khua rộn đôi vòng ngọc
Nhủ bé rằng anh sẽ trở về.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.