TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
NHẠC SĨ NGUYỄN TRỌNG TẠO VỖ… ĐÀN
NHẠC SĨ NGUYỄN TRỌNG TẠO VỖ… ĐÀN
thanh thảo
Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo là một người đa tài. Không chỉ sáng tác thơ, anh còn tác giả của nhiều ca khúc rất nổi tiếng, mà gần đây nhất là ca khúc “ Sông quê” lời thơ Lê Huy Mậu đã được Nguyễn Trọng Tạo phổ nhạc và trở thành ca khúc ăn khách nhất khắp trong nam ngoài bắc. Tôi đã chứng kiến nhiều cuộc nhậu, thực khách sau khi đã ngà ngà men bia rượu lại hò nhau hát tập đoàn ca khúc này, và hát rất xúc cảm.
Nguyễn Trọng Tạo với Tượng thằng cu đái
Nhiều nữ ca sĩ của ta cũng đã thành công với ca khúc này, và đó cũng là một trong những ca khúc được hát nhiều nhất trong các cuộc thi ca nhạc.
Nhưng nếu ai đã chơi với Nguyễn Trọng Tạo thì đều có ngạc nhiên này: mỗi khi Tạo cao hứng ôm đàn ghi-ta để hát một ca khúc nào đó của mình, anh không vê các ngón tay vào dây đàn như các tay chơi ghi-ta bình thường khác, mà dùng cả bàn tay…vỗ vào mặt thùng đàn, tạo nên những nhịp “bùm bùm”. Ai không biết cứ nghĩ nhạc sĩ Tạo chơi ghi-ta theo kiểu mô-đéc, nhưng ai đã biết anh thì không mấy ngạc nhiên. Chả là, nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo không biết…chơi đàn. Anh chỉ vỗ vỗ vào thùng đàn lấy nhịp. Vậy thôi. “Cứ…bùm bụp thế mà làm nên…ca khúc”, mà toàn là những ca khúc hay, mới chết chứ! Nếu ai hỏi vì sao nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo không biết chơi đàn mà vẫn sáng tác được những ca khúc hay, anh sẽ nói: Thì con chim có biết chơi…đàn đâu mà nó hót hay đến thế! Đúng là Nguyễn Trọng Tạo sáng tác ca khúc một cách hồn nhiên như…chim hót.Như người chỉ cần biết chữ là làm được thơ, thậm chí thơ hay. Trong sáng tạo nghệ thuật, sự học và rành các kỹ năng là cần thiết, nhưng không phải là tất cả. Một kỹ sư có thể không dám chạm tay vào bảng điều khiển điện tử nếu không học qua và nắm được nguyên tắc điều hành. Nhưng một nhà thơ hay một nhạc sĩ sáng tác ca khúc (dĩ nhiên chỉ trong lĩnh vực ca khúc thôi) thì chỉ cần biết…chữ, và biết nhạc lý ở mức sơ cấp, là đã sáng tác được tác phẩm. Nhiều lúc ngồi nhìn nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo hào hứng vỗ vỗ vào thùng đàn, như vỗ cái chi chi đầy cảm giác và cảm xúc…cũng thấy buồn cười thế nào. Nhưng chả sao! Miễn là những tác phẩm được nhạc sĩ sáng tác đi vào lòng người, sống được với thời gian, thì những chuyện lẻ tẻ và “nhỏ như con thỏ” như chuyện…chơi đàn, sẽ lập tức được bỏ qua. Nhiều nhạc sĩ khác khi biết Nguyễn Trọng Tạo không biết chơi đàn, đã tỏ ý chê bai và…cười. Nhưng trong nghệ thuật, tác phẩm mới là cái sau cùng, là cái đáng giá nhất. Nguyễn Trọng Tạo đã có những ca khúc sau khi viết 30 năm vẫn được người ta hát một cách hào hứng, như “ Làng quan họ quê tôi”, thì tôi nghĩ, anh cũng chẳng phải bỏ tiền ra học thêm vài khoá đàn ghi-ta làm gì cho nó…tốn. Cứ vỗ vỗ vào thùng đàn mà có ca khúc hay, vẫn hơn là chơi được nhiều nhạc cụ mà lại sáng tác ca khúc…dở. Kể, lập luận như tôi cũng hơi bị…liều, nhưng một khi ta chấp nhận đời có những ngoại lệ, thì ta cũng chẳng nên lấy chuyện nhạc sĩ không biết chơi đàn làm điều!
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.