TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
THU NGUYỄN - RƯNG RƯNG MỘT KHÚC GIAO MÙA -Tiểu luận MAI BÁ ẤN
THU NGUYỄN - RƯNG RƯNG MỘT KHÚC GIAO MÙA -Tiểu luận MAI BÁ ẤN
16/12/2022 07:42:50 PM
Người thơ ấy cùng những đóa hoa thơ ấy ghé vào vườn thơ vào một ngày chiều muộn. Những đóa hoa chiều lặng lẽ ánh lên một màu tim tím. Nhỏ nhẻ, buồn buồn, âm thầm tỏa hương dịu dàng, đủ kéo đến nhởn nhơ những cánh bướm đa tình ham cuộc rong chơi bởi hương hoa cuốn dụ.
Có lẽ đi qua lắm đa đoan chăng nên Khúc giao mùa thấm đẫm mùa Thu ngợp những lá vàng phai và rét mướt bên sông, những cơn gió bấc lạnh lùng kéo Đông về vây cả trời chiều bay bay vàng hoa cải!:
Em ngồi hong lại vườn thu cũ
Lá vàng ướt hết một chiều phai
Ngoài sông gió bấc mùa đông tới
Rét cả trời chiều hoa cải bay.
Trên lối đi về ngợp đầy hoa tím với những xưa cũ vừa hiu hắt ánh đèn khuya vừa nồng nàn góc phố nọ vẫn căm căm “gió lạnh đông lùa”:
Lối về nơi ấy nhiều hoa tím
Phố vẫn nồng nàn tựa phố xưa
Góc cũ đèn khuya mờ hiu hắt
Gió lạnh đông lùa song ướt mưa
(Đường khuya).
Chao ôi là Thu! Cũng chỉ một mùa trong bốn mùa của tự nhiên quy luật đó thôi, mà sao “gót sen” dạo bước trên “đồi cỏ hồng” vẫn cứ sợ “cỏ đau” dù đã “dặn chân mình” bước nhẹ? Cỏ hồng huyền thoại phất phơ trên “đồi gió” nghe vọng về từ xa xăm lắm! Chao ôi! là những Thu xa:
Có không anh một ngày thu xa xôi
Anh đưa em về thăm đồi cỏ hồng huyền thoại
Chiều gót sen em đi qua đồi gió
Dặn chân mình nhẹ nhàng đừng để cỏ nhuốm đau
(Đồi cỏ hồng).
Thu mà sao mưa nhiều thế Thu ơi! “Mưa gió tơi bời, đường xa ướt lạnh”, chắc là Thu đã chuyển sang Đông vắng bặt tất cả những cái của ngày xa xưa cũ:
Chiều thu mưa gió tơi bời
Đường xa ướt lạnh ai người đón đưa
Vắng người, vắng cả ngày xưa
Đường trần đôi ngã có chừa ai đâu
(Quán xưa).
Thu nhuốm lạnh lùng vì lá vàng rơi. Nhưng “rơi nhiều quá” nên lá vàng đã quyện bước chân ai vội mang đi chỉ còn lại Khúc giao mùa “mãi mất nhau” rồi:
Mùa thu đã đi về đâu
Lá vàng rơi... rơi nhiều quá!
Bước chân ai nào đi vội
Lạnh lùng để mãi mất nhau
(Mùa nhớ).
Có cảm giác, lúc được yêu, thơ Thu mới đứng được bên bờ của sự dịu dàng, đằm thắm pha một chút mênh mang bảng lảng của “thu vàng”:
Hãy gọi em thu vàng
Mùa thu em dịu dàng
Yêu anh, yêu nhiều lắm
Ôi mùa thu mênh mang!
(Thu vàng).
Còn khi lạc bước yêu, cũng là Thu mà Thu cứ buồn thiu với “bến vắng”, “lá vàng”, cỏ im, “mây ngơ ngẩn” và “trôi hồn” miên man “chiều xưa” trong “tóc úa sông gầy”:
Chiều thu qua bến vắng
Lá vàng về nơi đâu?
Cỏ mềm không lên tiếng
Mây ngẩn ngơ trên đầu
Thuyền ai neo bến đợi
Tóc úa vờn sông gầy
Em chiều xưa giặt áo
Trôi hồn tôi chốn đây
(Chiều qua bến vắng).
Thu của Thu là những mùa Thu đã chuyển mưa Đông, màu vàng của lá Thu đã úa ngập dưới chân ai bước qua bằng những “giọt buồn tháng năm” miên viễn:
Mùa thu mưa nhiều quá!
Lá úa rơi lặng thầm
Chiều vàng chân ai bước
Nghe giọt buồn tháng năm
(Thu mưa).
Đâu phải chỉ viết cho mình mới ngợp khúc Thu - Đông! Viết cho mẹ cũng bằng những giọt “nước mắt vơi đầy” rơi bên “ngôi nhà cũ” khi mẹ đã đi xa:
Mẹ đi ngôi nhà cũ
Chiều tàn vắng khói bay
Bát cơm hương gạo mới
Nước mắt vơi lại đầy
(Nhớ mẹ).
Viết cho anh cũng với “nước mắt rơi dài” trong cuộc “chia xa”:
Anh chỉ ước chiến tranh không còn nữa
Anh thay Ba chăm sóc Mẹ đã già
Nuôi đàn em thơ đói nghèo vật vã
Nước mắt rơi dài khi biết phải chia xa
(Lá xanh).
Về “lối cũ” hỏi người xưa, cây cũng “cúi đầu buồn bã” vì người xưa “đã xa xôi”:
Cây ơi, cho ta hỏi
Ánh mắt xưa đâu rồi?
Cây cúi đầu buồn bã
Người xưa đã xa xôi
(Lối cũ).
Cả tình yêu cũng “ngả nghiêng đôi cánh mỏi của con bướm vàng” tìm không được màu hoa một thời xa xưa mình đã từng nhởn nhơ tìm đến:
Chiều nay bên đồi em hát tình ca
Có những yêu thương chưa một lần được nói
Con bướm vàng ngả nghiêng đôi cánh mỏi
Tìm màu hoa nào giờ đã xa xôi
(Người hát tình ca).
Chênh vênh mùa nên chưa hết buồn Thu, câu thơ đã bắt đầu giao mùa sang Đông, này là khúc hát ru của ngày cuối Đông se lạnh:
Ngủ đi em
Đừng trăn trở giấc nồng
Gió lùa cửa
Trời cuối đông lạnh lắm.
Nhưng cái lạnh của mùa Đông đâu sắt se bằng cái “nhạt” của tình người:
Lòng người nhạt tình em thì sâu thẳm
Vòng tay người làm ấm nổi em đâu
(Khúc giao mùa).
Đã từng có một mùa Đông “mưa giăng giăng” trong quá nhiều thương nhớ cùng nỗi giận hờn vì “đông lạnh đem mưa” về dội xuống hồn ta:
Em về nghe nhớ thương nhiều quá!
Người ở phương nào ai hay chăng
Giận hờn đông lạnh đem mưa tới
Có một mùa đông mưa giăng giăng
(Có một mùa đông).
Nhưng khi bắt gặp tình yêu thì dù Đông có “giá rét đến bao lâu”, có “lạnh nhiều” đến ngần nào, trái tim mùa Đông cũng ấm lên đôi chút, dù chỉ là một “ấm áp” trong “cô đơn” của những cơn mơ:
Ngày đông về giá rét đến bao lâu
Ừ... giá rét cũng lạnh nhiều lắm đấy!
Có một mùa đông mơ người về bên ta mãi
Trái tim này ấm áp giữa cô đơn
(Mùa đông không lạnh).
Nói đến “sân ga” là ta nghenhững nỗi niềm chia xa, đơn chiếc, se buồn. Giữa ngày Đông thì dù có “sân ga” đời hay “sân ga” tình, so với mùa thường lại càng “sũng nước”, lạnh lùng; cho dù “trời không mưa” thì mắt người cũng “ướt đẫm bờ mi”:
Sân ga lạnh ngày đông như sũng nước
Trời không mưa sao ướt đẫm bờ mi
Tìm đâu bóng người thương ta thuở trước
Gió lạnh về tiễn bước một người đi
(Ga cuối).
Nỗi nhớ cứ kéo dài lê thê như từng sợi mưa Đông. Sông nước lở bồi biết có ai còn chờ đợi:
Mùa đông đã đi về đâu
Để mưa nối dài sợi nhớ
Con sông bên bồi bên lở
Bến nào người chờ đợi ta
(Mùa nhớ).
Và khi đi qua những chuyện buồn đã thuộc về quá khứ,những câu thơ lại tái tạo dĩ vãng , thắp lên trong thơ tình yêu quê hương bằng bức tranh thật đẹp:
Chính vì thế, không gian nghệ thuật thơ Thu Nguyễn thường là không gian quá vãng song trùng với thời gian xa xưa của những kỷ niệm nơi một miền quê cũ với những giấc mơ đẹp đẽ một thời:
Em về thăm mùa hoa cũ
Nắng tràn đồng cỏ tháng Ba
Hái một cành hoa tím dại
Em mơ áo cưới hoa cà
Giật mình cơn mơ tỉnh giấc
Chỉ còn riêng ta với ta
(Phiên khúc mùa xuân).
Quá khứ cứ hiện về với nỗi buồn sâu thẳm và những cô đơn của hiện tại não nề:
Hàng cây nào vắng gió nhớ rưng rưng
Nắng xào xạc hanh hao chùm lá biếc
Đường không anh cứ dài như biền biệt
Gió cũng buồn nên vẫn cứ heo may
(Ngày em đi).
Và cuối cùng, tình yêu trong thơ Thu Nguyễn là mải miết của sự cô đơn dài ra cùng những cơn đau:
Vĩnh biệt người yêu nhé!
Từ nay quên đời nhau
Ôi… tháng ngày lặng lẽ
Yêu người để rồi đau
(Chia xa).
Dù có cố động viên cũng chỉ động viên bằng những giọt nước mắt khóc lấy nỗi đau của chính lòng mình:
Nếu một ngày em buồn muốn khóc
Không có ai gần để dỗ dành
Em hãy khóc một lần cho hết
Nỗi buồn nào cũng sẽ qua nhanh
(Nếu).
Vì vậy, dù nổi bật lên trong Khúc giao mùa là một khúc Thu - Đông rưng rức nỗi buồn và ướt át những giọt lệ đau, nhưng về tổng thểthẩm mỹ trong thơ Thu Nguyễn là những ngọn gió thổi “buốt thịt da” suốt cả bốn mùa dù có đang là thơ ở “tháng Tư xanh”:
Anh sẽ về gặp lại tháng Tư xanh
Đưa em đi thăm làng Đông làng Hạ
Thảo nguyên xa xôi bạt ngàn sim trải lá
Gió thổi mùa nào cũng buốt thịt da
(Lời hẹn tháng tư).
Trong nỗi chênh vênh của Khúc giao mùa với những buồn nhớ miên man của lá vàng Thu và cái sụt sùi của dòng lệ Đông, hồn thơ Thu Nguyễn cứ mỏng mảnh giữa mông lung cô đơn nên đôi lúc quên mất mình là chủ thể. Có những bài thơ không biết Thu Nguyễn khóc cho mình hay khóc cho người, an ủi mình hay an ủi người, động viên mình hay động viên người, tiếng của lòng mình nói với tha nhân hay tiếng của tha nhân đang nói với chính mình. Ở đường ranh của những bí mật ấy, đôi lúc thơ Thu Nguyễn buột ra như một tình cờ trong những phút giây không kìm nén được:
Dẫu biết người đi là cách biệt
Nhớ thương mưa gió chẳng mang về
Mấy độ thu qua hồn lặng lẽ
Tim buồn khép lại những cơn mê
(Gửi người nơi ấy).
Điều đáng quý ở người đàn bà làm thơ này là thơ rất buồn nhưng không hề bi lụy, hồn thơ có rưng rưng đau một Khúc giao mùavới lắm mây lá vàng Thu và mưa gió sầu Đông, nhưng đằng sau màn mưa lạnh ấy, thơ vẫn ủ hồn người bằng hơi ấm của một thứ tình trong sáng. Đau cuộc dở dang nhưng thơ vẫn sáng lên niềm tin về sự vĩnh hằng của tình yêu chân thật:
Bên nhau rồi cây cỏ cũng làm thơ
Vắng một tý đã bơ vơ lay lất
Tình yêu đợi từ lâu không dễ gì vụt tắt
Tìm em một đời đâu dễ để xa anh
Trời đông lạnh lùng rồi cũng sẽ qua nhanh
Anh đưa em về miền yêu thương ngọt ngào nắng ấm
Mình nắm tay nhau mùa xuân về gần lắm!
Có vai anh kề phố lạ bỗng thành quen
(Miền yêu thương).
Với Thu Nguyễn, giọt thơ chính là những giọt nước mắt chắt lọc từ nỗi đau trần thế gửi đến cho đời những giọt tình yêu được hái từ một cõi mơ xa:
Ta buồn ta muốn làm thi sĩ
Gửi tặng cho đời mấy giọt thơ
Thơ chốn dương trần nhiều nước mắt
Ta gửi cho người ở cõi mơ
(Gửi người nơi ấy).
Xin được giới thiệu Khúc giao mùa - Tập thơ thứ hai của Thu Nguyễn đến với bạn đọc xa gần…
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.