Sen hóa thân từ gỗ/ Mộc mạc chốn vô thường/ Sen bất sinh bất diệt/ Với đời chẳng đưa hương// Càng lâu hoa càng thẫm/ Sắc theo màu thời gian/ Niết bàn dâng sen ngẫm/ Ngộ nhục dục cõi hoang.
Những chân trời mơ ước// Có thể đó là mùa thu rực vàng đỉnh núi/ Hay mùa xuân xanh biếc đảo khơi// Bao miền xa đợi dấu chân người/ Bao hành trình mênh mang tưởng tượng/ Mong con thoả đường bay, có lòng mẹ theo cùng.
Việc làm thơ của Nguyễn Bình Phương như một sự bừng lóe của linh giác. Mỗi lần cầm bút viết là khám phá cái thế giới lạ lùng, huyền bí như thế giới của giấc mơ. Mà làm thơ, như anh, chính là đang theo đuổi những giấc mơ. Như bước vào một cảnh giới kỳ lạ, với cách nhìn, cảnh cảm và cách nghĩ khác, xa lạ với hầu hết mọi người.
Ông từng là giáo viên, thợ hớt tóc, biên tập viên ở Chi nhánh các Nhà xuất bản Đồng Nai, Mỹ Thuật và Tạp chí Đương Thời. Vào lúc 9h30 sáng ngày 03.02.2025 (nhằm 14.10 năm Ất Tỵ), ông đột ngột lìa bỏ trần gian sau một cơn đột quỵ ở tuổi 72.
Vậy mà phải ba mươi năm sau, lời hẹn ngày nào mới được thực hiện. Trong hành trình tìm về ký ức ấy, những câu văn của Thạch Lam tiếp tục ngân vang trong tâm trí tôi, bồi hồi, xao xuyến.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.