TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
CHÙM THƠ CỦA TRẦN NGỌC MỸ
CHÙM THƠ CỦA TRẦN NGỌC MỸ
VÀI LỜI CÙNG CON
Một ngày nào đó
Có thể mẹ thành bà già lạc hậu trước con
Thế giới mỗi ngày rất khác
Thế kỷ vội vã
Cuộc đời hối hả
Máy tính thông minh chẳng biết khiêm nhường
Một ngày nào đó
Có thể mẹ lạc giữa con đường
Khi con tim miết mải say mê thứ con cho rằng “vớ vẩn”
Mẹ yêu gió, yêu mây, yêu bầu trời xanh rộng
Yêu ánh trăng rắc bạc mái nhà
Yêu câu chuyện cổ thiết tha
Những thứ với con chẳng có gì quan trọng
Một ngày nào đó
Có thể câu thơ của mẹ sẽ lạc lõng
Giữa thế giới sôi sục tiền, vàng
Những ngôi nhà tâm hồn sẽ chết
Hoa giã cánh chẳng có ai đau
Một ngày nào,
Có thể lắm, về sau
Con giống như bao người trong vòng quay thời cuộc
Quên đi quá khứ một thời
Nhưng con ơi
Nếu không có mây, có gió, có bầu trời xanh rộng
Không có ánh trăng đêm ấp ôm mái nhà
Và câu chuyện hôm nay của mẹ cha
Con như cây non
Biết cắm rễ vào đâu mà khôn lớn…
TRỐN TÌM
Mẹ tìm
Bé trốn nơi đâu
Líu lo giọng hát giữa bầu trời xanh
Miệng cười tỏa nắng long lanh
Môi xinh chúm chím
An lành nụ thơm
Mẹ tìm
Mỗi sớm chiều hôm
Mặt trời êm ấm
Vòng ôm tròn đầy
Mười ngón xinh xắn
Bé này
Như búp măng mọc
Đợi ngày mai sau
Bàn tay xoa dịu nỗi đau
Bàn tay nâng đỡ áo nâu mẹ già…
Mẹ tìm quanh quẩn
Bé à
Lòng vòng ý nghĩ sao mà xa xôi
Bé giờ vẫn ngủ trong nôi
Ngon lành mơ giấc
cây chồi, nở hoa
Mẹ tìm ánh mắt thiết tha
Mặt trời bé nhỏ
Hóa ra trong lòng…
CON BIẾT KHÔNG…
Con biết không
hạnh phúc của mẹ
khúc hát đưa nôi ru ấm mái nhà
như mùa xuân kết trái nở hoa
bước chân mẹ nguôi vơi mỏi mệt
Con biết không
giấc mơ hiện hữu của mẹ
chỉ một nụ cười của con
đẩy lùi tiếng sóng biển gầm
xua đi bão giông chớp giật
ám ảnh tan biến..
bàn tay thon bé xíu
nâng mẹ qua thác núi gập ghềnh
Con biết không
khi nỗi buồn rụng xuống mẹ
khi ưu tư dệt trắng đêm dài
khi chán nản ngập ngụa trên con chữ
cuộc đời chênh vênh, xô xát, rã rời…
mẹ bám víu vào con
ôi mặt trời bé nhỏ của mẹ
ánh sáng đầy sức mạnh cứu rỗi
đôi mắt của nguồn sống mới
mẹ lại được sinh ra…
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.