• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Thi hữu
 
TRANG THƠ THI HỮU QUẢNG NGÃI

TRANG THƠ THI HỮU QUẢNG NGÃI



PHẠM ĐƯƠNG

 

Nhà thơ

 

bỏ lại mọi toan tính phía sau lưng
anh có giờ thứ hai lăm khuya khoắt
giờ thứ hai lăm ngọt nhạt
giờ thứ hai lăm bồn chồn
hai mươi bốn giờ qua nhìn anh bằng đôi mắt khác
một tên khùng trong bóng đêm
một gã rồ trước nến

rời mặt đất
anh bơi trong khoảng lặng trước mặt
không thời gian
trắng không gian
mở hết tầng sóng để bắt tín hiệu
từ cõi âm cõi dương
từ nơi xa chỗ gần lúc mờ khi tỏ
những tiếng va đập vô nghĩa
cũng khiến anh thành người mắc nợ
cô đơn đi biển một mình

gọi chữ về như gọi đàn chim mải chơi quên tối
đôi khi
chữ bỏ đi và chim về núi
nhà thơ gặp lại bóng mình
có lúc
chữ ở lại
gặp một lặng thinh
bóng biến mất khi ngọn đèn phụt tắt
ấy là lúc
những dòng nham thạch
dâng lên

ấy là khi
thơ đã trả anh trở về mặt đất
để bắt đầu chuyện áo cơm từ giờ thứ nhất…

 

Chị Thùy Trâm

 

chắc chị không nghĩ
sau những hiệp chính
dài đến ba mươi lăm năm
mình vẫn còn kịp cứu một bàn thua
cho những cầu thủ từng mặc áo đội tuyển
nhiều người trong số họ
giờ không muốn đá bóng
chỉ thích bán độ
và nhận huy chương

khó mà tin được
đám cháy ngày ấy
ba mươi lăm năm sau
vẫn còn ngút khói

trước nấm đất bị chìm khuất dưới ngàn cây
từng rơi vào quên lãng
tất cả những cao dày
đều thấy mình nhỏ lại.

NGUYỄN GIÀU

 

Dấu thời gian

 

Đời người đeo đuổi nợ vương mang

Năm tháng trôi qua vẫn ngỡ ngàng

Tâm trí mở mang tăng kiến thức

Tài danh vun đắp đặng vinh quang

Cầu mong gia phúc bền con cháu

Ước muốn nghĩa tình trọng thế gian

Vui thú đoàn viên lòng sảng khoái

Tuổi cao trọn hưởng lộc huy hoàng.

 

 

Chờ

 

Một sớm xuân về mưa nhẹ rơi

Tiếng chim reo hót, nhạc ru lời

Tách trà óng ánh trông như ngọc

Chấm bút thơ xuân, ý tỏ ngời.

 

Vui cảnh đoàn viên đến giờ

Lúa vàng trĩu hạt mượt nhung tơ

Ve sầu núp tán cây xanh biếc

Réo gọi râm ran lá ngẩn ngơ!

 

Thu về man mát mây ươm khói

Tiếng cuốc đêm khuya gió lạc vần

Bến đợi thuyền neo bờ tối sớm

Ngóng chờ mòn mỏi khách sang sông.

 

Vọng phu hóa đá đến hao mòn

Gió giật triều dâng bế sóng con

Nhắn nhủ cùng ai người viễn xứ

Tháng năm chờ đợi, mỏi chân mòn.

 

Góp thu lỗi hẹn kẻ không nhà

Biền biệt bao năm đã cách xa

Mây trắng bồng bềnh sang sắc tím

Bâng khuâng nhớ mẹ tuổi về già.

                                                                                                  

HOÀI HÀ

 

Viếng mộ Tướng Giáp

 

Khi nằm xuống

Vẫn chọn vùng mắt bão

Ông lại về đất mẹ miền Trung

Quảng Bình ơi! Bốn mùa nắng gió

Trong lửa bom

Mẹ Suốt hóa anh hùng

 

Quê ông như đời ông

Chưa một ngày yên tĩnh

Bão tố, đạn bom sờn vai áo lính

Vẫn bừng tươi rạng rỡ một nụ cười!...

 

Ông mang theo về cảm giác bình yên

Đảo yến ngàn năm mơ trong lời ru sóng

Ngoài xa kia có tin biển động

Trầm mặc núi xa dáng Phật ngồi thiền

 

Mộ ông trên đồi cao

Mờ trong khói hương trầm siêu thoát

Nhẫm đọc câu thơ từ thời đi học

… “Lừng lẫy Điện Biên, chấn động địa cầu…”

 

Bâng khuâng chiều Đông sân trường cũ

                         

Ngày thầy đến

Cây bồ đề chỉ cao hơn tầm với

Ngày thầy đi, bóng đã rợp sân trường

Tán lá linh thiêng

pho tượng Đức Thánh Trần ngẫm ngợi

Hàng long não xù xì vết sẹo gió sương

 

Nhiều gương mặt lướt qua…

nửa quen, nửa nhớ

Ngỡ ngàng hội trường,

nửa lạ, nửa quen

Hình như có những đàn chim đã bay xa… xa lắm!

Hình như đồng nghiệp cũ nhiều người đã đi xa… rất xa!

 

Cũ mới thực hư như đi trong mộng

Lứa học trò hôm nay lạ lẫm

Chẳng biết ai là ai…

Bước ra từ cõi hư vô

Pho tượng mỉm cười với người tri kỷ cũ

Bảng lãng sân trường

chiều cuối Đông

nắng xiên mái ngói

Thầy bước đi

chiếc bóng lẻ đổ dài.

 

HỒNG HÀ

 

Đợi

 

Dẫu mùa đông bên em là rất thực

Có mưa bụi ngậm ngùi và có cả heo may

Có lá khô rừng xạc xào nơi phố nhỏ chiều nay

Và quán xưa vẫn đợi người chưa kịp đến

Giọt đắng cà phê rơi và giọt đời hòa quyện

Giá lạnh cao nguyên về tê tái những vần thơ

Anh ở đâu - Ai đợi đến ngẩn ngơ!

Chiều phố nhỏ, em chờ anh em nhé

Dẫu mệnh trời chia đôi lối rẽ

Anh mãi đợi chờ, em bé của lòng anh!

 

Bến nhớ

 

Em đưa anh về một miền quê

Nơi đó có hòn cù lao mồ côi giữa dòng sông

                          bốn mùa nước ròng nước lớn,

Mùi ngai ngái nơi cửa sông và biển

Cứ mặn nồng, da diết đến bâng khuâng!

Con thuyền trôi, rặng dừa nhớ bến sông

Xanh tít tắp, lòng ta không chịu nổi

Chiếc cần cẩu, xúc cát làm chi lắm

Để dòng sông, lòng ta thêm xiết đến vô cùng!

Nơi giao hòa giữa trời  nước mênh mông

Anh không hiểu vì sao lòng ta rơi nước mắt?!

... Và chiều nay nơi đây bàn tay ta nắm chặt

Bến sông này tràn đầy thương nhớ, vậy nghe em!

 

 

ĐẶNG PHÚ HÀ

                  

Luận người

 

Cây sống lâu gỗ tốt

Người lắm biết nhờ suy

Ai lắm đi nhiều thấy

Ai có đấy tỏ tường

Người có đạo nghĩa biết thương

Có hoa, có sắc có hương phô bày.

 

Người có nghĩ nhớ dai

Người biết sai người tốt

Ai biết dốt thêm hay

Ai có tài nhờ học

Người mà có lộc, có danh

Cây tốt đất lánh - người tốt nhờ chăm.

 

Người thức đêm

 

Đêm xua tan nắng ngày gay gắt

Đêm im ắng ngủ giấc ngon say

Đêm giúp người ngày mai thêm lực

Đêm cũng là để thức lắm ai

 

Người thức đêm loay hoay trăn trở

Ngồi trong đêm lọc dở, gạn hay

Như công ai mò kim đáy bể

Khi được kim mới thể an lòng

 

Ngày là cho ánh sáng để trông

Đêm vắng lặng cho lòng suy ngẫm

Nhờ có đêm xét điều không lẫn

Của về đêm thành phẩm về đời.



Tin tức khác

· CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM: KỲ 7. CÁC XÓM THUỘC LÀNG PHÚ QUÝ - XÓM BẾN CỦA TÔI - Hồi ức MAI BÁ ẤN
· THƠ 1-2-3 VŨ THANH THỦY - KÈN TRỐNG TIỄN VONG LOANG CẢ CÁNH ĐỒNG
· CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM: KỲ 6: ĐẦM BA SƠN - Hồi ức MAI BÁ ẤN
· CHÙM THƠ TRẦM THỤY DU - TÔI NGỒI LẠI VỚI MÙA THU QUẢNG NGÃI
· CHÙM THƠ TRẦM THỤY DU - TÔI NGỒI LẠI VỚI MÙA THU QUẢNG NGÃI
· CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM: KỲ 5. CHÙA PHÚ SƠN - Hồi ức MAI BÁ ẤN
· KẺ LẠ - Tạp bút NGUYỄN NGỌC TƯ
· CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM: KỲ 4. CHÙA TIỀN NHƠN - Hồi ức MAI BÁ ẤN
· CHÙM THƠ LỤC BÁT CỦA NGUYỄN THANH MỪNG
· QUA NHỮNG THÁO CHUÔNG NINH BÌNH
· CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM: KỲ 3. CẦU BÀ GIÀY -Hồi ức MAI BÁ ẤN
· CHÙM THƠ NGUYỄN DĂNG TRÌNH - NGỰA HOANG RUỔI VÓ ĐĂNG TRÌNH
· CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM - KỲ 2. ĐẦM ÔNG HOÀNH VÀ ĐẬP TRÀ TÂY - Hồi ức MAI BÁ ẤN
· CHÙM THƠ NGUYỄN HUYỀN THẠCH - TRƯỚC HIÊN NHÀ CHIỀU NAY TÔI ĐỨNG NGẮM
· CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM: KỲ 1: BẾN SÔNG TRẦU - Hồi ức MAI BÁ ẤN
· CHÙM THƠ BÙI VĂN CANG - BẢNG ĐEN NỀ NẾP, GHẾ BÀN SO LE
· CHÙM THƠ NGUYỄN NGỌC TRẠCH - TU HÚ THƯƠNG CÁ CHUỒN GỌI NẮNG
· NGƯỜI GỌI MÌNH LÀ CỎ - Tản văn TRẦN TUẤN
· CHÙM THƠ TRẦN THOẠI NGUYÊN - TÔI PHỤNG HIẾN TRÁI TIM TÔI TƯƠI ĐỎ
· TIẾNG CHIM VỊT KÊU - Truyện ngắn TRẦN HOÀI HÀ

Tin tức mới
♦ CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM: KỲ 7. CÁC XÓM THUỘC LÀNG PHÚ QUÝ - XÓM BẾN CỦA TÔI - Hồi ức MAI BÁ ẤN (19/09/2026)
♦ THƠ 1-2-3 VŨ THANH THỦY - KÈN TRỐNG TIỄN VONG LOANG CẢ CÁNH ĐỒNG (19/09/2026)
♦ THỦ TƯỚNG VÕ VĂN KIỆT - KIẾN TRÚC SƯ KHAI PHÁ ĐỒNG THÁP MƯỜI (19/09/2026)
♦ DU TỬ LÊ - NGƯỜI DÂNG HIẾN TRỌN ĐỜI CHO THI CA -Tiểu luận NGUYỄN THỤY KHA (19/09/2026)
♦ CHUYỆN LÀNG CHUYỆN XÓM: KỲ 6: ĐẦM BA SƠN - Hồi ức MAI BÁ ẤN (16/09/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 2291324
Trong thang Trong tháng: 234706
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 145380
Truc tuyen Trực tuyến: 23

...

...

Designed by VietNetNam