TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Thi hữu
TRANG THƠ THI HỮU QUẢNG NGÃI
TRANG THƠ THI HỮU QUẢNG NGÃI
PHẠM ĐƯƠNG
Nhà thơ
bỏ lại mọi toan tính phía sau lưng
anh có giờ thứ hai lăm khuya khoắt
giờ thứ hai lăm ngọt nhạt
giờ thứ hai lăm bồn chồn
hai mươi bốn giờ qua nhìn anh bằng đôi mắt khác
một tên khùng trong bóng đêm
một gã rồ trước nến
rời mặt đất
anh bơi trong khoảng lặng trước mặt
không thời gian
trắng không gian
mở hết tầng sóng để bắt tín hiệu
từ cõi âm cõi dương
từ nơi xa chỗ gần lúc mờ khi tỏ
những tiếng va đập vô nghĩa
cũng khiến anh thành người mắc nợ
cô đơn đi biển một mình
gọi chữ về như gọi đàn chim mải chơi quên tối
đôi khi
chữ bỏ đi và chim về núi
nhà thơ gặp lại bóng mình
có lúc
chữ ở lại
gặp một lặng thinh
bóng biến mất khi ngọn đèn phụt tắt
ấy là lúc
những dòng nham thạch
dâng lên
ấy là khi
thơ đã trả anh trở về mặt đất
để bắt đầu chuyện áo cơm từ giờ thứ nhất…
Chị Thùy Trâm
chắc chị không nghĩ
sau những hiệp chính
dài đến ba mươi lăm năm
mình vẫn còn kịp cứu một bàn thua
cho những cầu thủ từng mặc áo đội tuyển
nhiều người trong số họ
giờ không muốn đá bóng
chỉ thích bán độ
và nhận huy chương
khó mà tin được
đám cháy ngày ấy
ba mươi lăm năm sau
vẫn còn ngút khói
trước nấm đất bị chìm khuất dưới ngàn cây
từng rơi vào quên lãng
tất cả những cao dày
đều thấy mình nhỏ lại.
NGUYỄN GIÀU
Dấu thời gian
Đời người đeo đuổi nợ vương mang
Năm tháng trôi qua vẫn ngỡ ngàng
Tâm trí mở mang tăng kiến thức
Tài danh vun đắp đặng vinh quang
Cầu mong gia phúc bền con cháu
Ước muốn nghĩa tình trọng thế gian
Vui thú đoàn viên lòng sảng khoái
Tuổi cao trọn hưởng lộc huy hoàng.
Chờ
Một sớm xuân về mưa nhẹ rơi
Tiếng chim reo hót, nhạc ru lời
Tách trà óng ánh trông như ngọc
Chấm bút thơ xuân, ý tỏ ngời.
Vui cảnh đoàn viên đến giờ
Lúa vàng trĩu hạt mượt nhung tơ
Ve sầu núp tán cây xanh biếc
Réo gọi râm ran lá ngẩn ngơ!
Thu về man mát mây ươm khói
Tiếng cuốc đêm khuya gió lạc vần
Bến đợi thuyền neo bờ tối sớm
Ngóng chờ mòn mỏi khách sang sông.
Vọng phu hóa đá đến hao mòn
Gió giật triều dâng bế sóng con
Nhắn nhủ cùng ai người viễn xứ
Tháng năm chờ đợi, mỏi chân mòn.
Góp thu lỗi hẹn kẻ không nhà
Biền biệt bao năm đã cách xa
Mây trắng bồng bềnh sang sắc tím
Bâng khuâng nhớ mẹ tuổi về già.
HOÀI HÀ
Viếng mộ Tướng Giáp
Khi nằm xuống
Vẫn chọn vùng mắt bão
Ông lại về đất mẹ miền Trung
Quảng Bình ơi! Bốn mùa nắng gió
Trong lửa bom
Mẹ Suốt hóa anh hùng
Quê ông như đời ông
Chưa một ngày yên tĩnh
Bão tố, đạn bom sờn vai áo lính
Vẫn bừng tươi rạng rỡ một nụ cười!...
Ông mang theo về cảm giác bình yên
Đảo yến ngàn năm mơ trong lời ru sóng
Ngoài xa kia có tin biển động
Trầm mặc núi xa dáng Phật ngồi thiền
Mộ ông trên đồi cao
Mờ trong khói hương trầm siêu thoát
Nhẫm đọc câu thơ từ thời đi học
… “Lừng lẫy Điện Biên, chấn động địa cầu…”
Bâng khuâng chiều Đông sân trường cũ
Ngày thầy đến
Cây bồ đề chỉ cao hơn tầm với
Ngày thầy đi, bóng đã rợp sân trường
Tán lá linh thiêng
pho tượng Đức Thánh Trần ngẫm ngợi
Hàng long não xù xì vết sẹo gió sương
Nhiều gương mặt lướt qua…
nửa quen, nửa nhớ
Ngỡ ngàng hội trường,
nửa lạ, nửa quen
Hình như có những đàn chim đã bay xa… xa lắm!
Hình như đồng nghiệp cũ nhiều người đã đi xa… rất xa!
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.