Như muôn loài, "yêu" cũng là cách để hổ duy trì nòi giống. Thế nhưng, cách yêu của vị chúa tể rừng xanh này cũng thật độc đáo. Nhân năm Dần xin nói chuyện yêu đương của các "Chúa tể sơn lâm"
Bị chôn khi chưa chết là một trong những điều kinh hoàng nhất của mọi sự sợ hãi. Edgar Allan Poe từng viết về điều này và đây cũng là chủ đề của vô số những bộ phim kinh dị. Tuy nhiên, thật ngạc nhiên là trong đời thực, sự lầm lẫn kinh khủng này xảy ra nhiều hơn những gì mọi người vẫn nghĩ.
Phong Tục thờ Táo Quân phải có từ rất lâu, trước cả khi dân tộc Hán bị xâm nhập văn hóa mắc quần của các dân tộc phái Bắc này và còn giữ đến bây giờ. Và điều này như tôi đã phân tích ở trên: Nó phải có trước thời Vua Hùng Vương Thứ VI quyết định dùng bánh Chưng bánh dầy vào lễ Tết của dân tộc Việt. Còn nếu như thời Hùng Vương chỉ ra đời vào Thiên Niên kỷ thứ nhất trước CN và Tết Việt Nam là văn hóa Hán là chủ nhân đích thực của văn hóa Đông phương thì ông Táo Việt đã mặc quần như bức tranh dân gian sáng tác về sau này mà bạn đọc đã nhìn thấy ở trên.
TT - Cách đây 80 năm, cuộc khởi nghĩa Yên Bái (9-2-1930) đã làm rúng động nhà cầm quyền thực dân, tạo nên những tiếng vang lớn không chỉ ở VN mà ngay trong lòng nước Pháp. Xã hội Pháp đã nhìn sự kiện Yên Bái như thế nào? Các tài liệu do những người Pháp viết về sự kiện này cho thấy hai thái độ đối nghịch hoàn toàn.
Hổ - “Chúa sơn lâm”, còn được gọi là “cọp”, “hùm”, “ông ba mươi”... là động vật có vú thuộc họ Mèo (Felidae), là một loại thú dữ ăn thịt sống. Tuy nhiên, đối với y học Đông phương thì hổ có thể cung cấp nhiều phương thuốc quí hiếm như thuốc bổ dưỡng, tăng cường sinh lực, và chữa các loại bệnh về sinh lý.
Rất nhiều người quan niệm rằng tục cúng ông Táo là của người Hán du nhập vào văn hóa Việt. Thậm chí nó được các học giả nói một cách rất nghiêm túc. Nhưng nhà nghiên cứu Nguyễn Vũ Tuấn Anh lại có quan điểm hoàn toàn ngược lại.
Là dân miền Trung - nơi mà tiếng nói quá dân dã và thô mộc (được đánh giá là nói... dở nhất nước), nhưng riêng cái sự phân biệt giữa các âm "r" và "d", "tr" và "ch", "s" và "x" thì người quê tôi nói rất chuẩn so với "giọng chuẩn Hà Nội". Tôi cũng đã từng đau đầu về cái zụ sai mà cứ tưởng mình đúng của "kiểu giọng chuẩn" này khi chấm bài cho sinh viên. Có điều đau hơn nữa, là lớp trẻ miền Trung hiện nay, do sách giáo khoa, do nghe đài, đóc báo... mà cũng bắt đầu tiêm nhiễm... nói sai các âm để "đúng với giọng chuẩn". Bichkhe.org giới thiệu bài thơ mỉa mai theo kiểu Tân hình thức của Nguyễn Cảnh Nguyên để đọc cho vui và... đau (Mai Bá Ấn)
Đâu rồi gốc cây của thành phố mượt mà xanh này, khúc quanh của những con phố hẹp nhưng rất sạch và thoáng của Boston bây giờ, ngày ấy đã chứng kiến chàng thanh niên Á Đông Nguyễn Tất Thành lần đầu đặt chân đến Boston mà tài sản vô hình chỉ đựng vỏn vẹn trong lòng hai bàn tay trắng. Những sải chân của anh chắc phải ngập ngừng khi đặt chân đến cái tiền sảnh của Omni này?
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.