Giọng đục khàn, khét đắng vì khói thuốc đang lưng lửng trong thanh quản, ông An nằm vắt chéo chân trên cái livăng (divan) cánh gián, nhâm nhi tách trà, bắt đầu kể tôi nghe về Tết Nguyên tiêu xưa - nay của người Hoa trên đất Sài Gòn.
Khi đọc những câu hỏi “Vì sao đã thống trị Việt Nam hơn ngàn năm mà cuối cùng Trung Quốc vẫn không thể đồng hóa Việt Nam?”. Hoặc “Người Việt Nam (tộc người Kinh) vì sao mà khó đồng hóa như vây?(1), nhiều người nghĩ chắc là ý kiến của những anh chàng người Việt nặng đầu óc dân tộc chủ nghĩa. Nhưng thật bất ngờ, những câu hỏi này và tương tự như vậy hiện là những chủ đề nóng của các diễn đàn tranh luận trên mạng Internet của người Trung Hoa, bằng tiếng Trung chứ không phải của người Việt.
Hằng năm vào dịp kỷ niệm ngày mất của hai chí sĩ yêu nước Trần Cao Vân và Thái Phiên (17.5.1916), chính quyền và nhân dân tỉnh Thừa Thiên-Huế, các nhà nghiên cứu lịch sử, bà con dòng tộc ở Quảng Nam, Đà Nẵng... vẫn thường xuyên đến dâng hương, tưởng niệm. Câu chuyện hai nhà yêu nước được an táng chung nấm mộ là chuyện hy hữu cảm động của lịch sử liên quan đến nhân vật thứ 3, đó là nữ đồng chí của họ trong phong trào Việt Nam Quang Phục Hội, bà Trương Thị Dương.
Nhiều người đã dành cho ông các tên hiệu kính trọng. Nào Người đi bộmùa xuân, Cuốc bộ vào trí giới, Học giả, Đạo sỹ già, nàoTrầm hương trong mạch gỗ,Người đào vàng mười rồiKỳ nhân trong làng nghiên cứu văn hoá dângian xứ Nghệ. Đã có hẳn cả một cuốn sách do Sở Văn hoá Thông tin Hà tĩnh ấn hành mừng ông hồi lên lão 75 với tên gọi Người đi bộ ba phần tư thế kỷ. Trong đó cũng thật nhiều những bài viết đầy ân tình, yêu mến tặng ông. Những bài viết, ngoài tình cảm và kỷ niệm nghề còn vẽ ra được chân dung một Thái Kim Đỉnh trong đời thường khá là hoàn chỉnh.
Nhìn lại những thành tựu nổi bật của sự nghiệp Đổi mới đất nước trong 30 năm qua, có lẽ không sợ sai khi khẳng định rằng năm 1987 đóng vai trò rất đặc biệt. Năm 1987 chính xác là thời điểm của tiếng nói trí thức-nghệ sĩ đã được lắng nghe, cộng hưởng và phần nào được hiện thực hóa, không chỉ mở ra nhiều cơ hội thúc đẩy sự phát triển đời sống văn hóa văn nghệ, mà còn góp phần tạo đà đi lên của các lĩnh vực khác.
Câu trả lời của tiến sĩ Gouldner là đúng thế. Là một người tả khuynh, ông có nhiều cảm xúc lẫn lộn với diễn biến này, bởi ông nghĩ giới tri thức có thể sẽ muốn đặt những quyền lợi của riêng mình lên trên quyền lợi của những nhóm ngoài lề mà họ thường tự nhận là đại diện.
Vladimir Soloviev (1853 – 1900) là một thiên tài triết học Nga. Cuộc đời ngắn ngủi nằm trọn ở nửa cuối thế kỷ XIX – là nửa thế kỷ sục sôi: Sự ra đời học thuyết Marx, Nietzsche tuyên bố “Thượng đế đã chết” trên nền tảng kiêu ngạo của khoa học kỹ thuật phát triển như vũ bão và giới tư bản châu Âu đã ních chật hầu bao trên sự khốn cùng của lao động cơ bắp.
Cây đại thụ của nền sử học Việt Nam hiện đại, nhà giáo mẫu mực, người Thầy lớn vô cùng thân yêu của hàng chục thế hệ học trò ngành Lịch sử không còn nữa! Do tuổi cao, sức yếu, Thầy đã vĩnh biệt chúng ta hồi 14 giờ 25 phút ngày 25 tháng 1 năm 2017, tức là ngày 28 tháng Chạp năm Bính Thân.
Châu Hữu Quang (周有光, Zhou Youguang) tên thật là Châu Diệu Bình (周耀平), sinh năm 1906 trong một gia đình khá giả nhưng trải qua ba lần khuynh gia bại sản: vào thời nhà Thanh, sau đó là trong Thế chiến lần thứ hai và cuối cùng là trong Cách mạng văn hóa.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.