TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
NHỮNG CÂU THƠ THÁNG CHÍN CỦA BÙI KIM ANH
NHỮNG CÂU THƠ THÁNG CHÍN CỦA BÙI KIM ANH
Nhà thơ Bùi Kim Anh chia sẻ: “Tôi là một…bà già chăm chỉ. Mặc cho có lúc mình đã bị lãng quên.” Đúng như vậy, mỗi ngày, bạn đọc thường gặp qua trang viết hình ảnh một người đàn bà chăm chỉ lao động chữ nghĩa: sáng tác, bình thơ, viết chân dung những số phận thiệt thòi… “Những câu thơ tháng Chín” vừa được tác giả chọn và gửi đến, xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.
cơn mưa cuối hạ
se lạnh
chơm chớm thu
*
rời chợ vào nhà
bông cúc
vàng tươi nỗi nhớ
*
ta ngồi với ta
ti vi nói
cốc cà phê dần cạn
*
người đàn gom mỗi ngày
niềm yêu nhớ
xâu chuỗi hạt
*
người đàn bà trên phố chật
chiếc làn đi chợ
rau xếp dưới hoa tươi
*
người đàn bà làm thơ
buồn
gió lật từng trang
*
mùa hè dài
oi bức dài
thả mưa ướt đẫm mùa thu
*
căn phòng áp mái tôn
nhà hàng xóm
tiếng mưa âm thanh nhạc gõ
*
người đàn bà không ngủ
mưa quá
tiếng mưa nút chặt âm vần
*
trên tường con thạch sùng
cộc lốc
trườn đi tìm mẩu đuôi
*
trên màn hình chương trình hài
diễn viên phồng mũi
tắt ti vi
*
đèn đường hắt sáng đêm
không có ma xó
chiếc chổi dựng nơi xó cửa
*
giấc mơ ngủ muộn
không màu
tia nắng dọi trắng loá
*
chú mèo đi chơi khuya
bên thềm
ngủ quên trời sáng
*
thơ viết trong thao thức
đánh mất
ý tưởng khi bình minh
Tháng 9 - người đàn bà gom mỗi ngày
1/9
đời người khi có khi không
một khi không có
là không có gì
khi có
mà lại mất đi
thì không
thì có
nghĩa chi mà buồn
8/9
Thôi thì trời đã qua đêm
Còn mưa chi nữa tội thêm con đường
Thôi thì trời đã chẳng thương
Trút ngăn cách tội một phương nhọc nhằn
Qua rằm trời đã hết trăng
Một lời nhớ hẹn một năm lại chờ
Tình chẳng đẹp như câu thơ
Bởi trời mưa nắng thẫn thờ người ơi
Tháng 7 ngày sắp hết rồi
Thương như mưa cứ rũ trời đổ cơn
13/9
Hà Nội ơi mùa thu
những vòm cây xanh lá
vì sao anh lại tả
mùa thu vàng lá rơi
mùa thu vừa mới tới
đã kịp mát mẻ đâu
sao mùa đông đã vội
se nỗi niềm mất rồi
chờ anh như thu vậy
đôi ba lá vàng bay
có thu nào đầy lá
chớm đông về không hay
28/9
qua sông về cánh đồng làng
câu thơ được bước sang ngang qua đò
lắng một ngày những âu lo
tránh một ngày những sẻn so thói đời
cánh cò trắng lạc đâu rồi
lúa đang chín giữa đồng người đợi ta
câu lục bát cứ ngân nga
mặc phố bụi mặc đường xa mặc lòng
hỏi rằng có nhớ nhau không
nay về phố nhớ dòng sông nhớ người
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.