TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang
Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi
Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu
Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông.
Diễn đàn lý luận
THƠ TRONG LỄ HỘI TRĂNG TRÒN CỦA TRẦN QUỐC TOÀN
THƠ TRONG LỄ HỘI TRĂNG TRÒN CỦA TRẦN QUỐC TOÀN
Nhân dịp tết Trung thu, nhà thơ Trần Quốc Toàn gửi tới 10 vầng trăng viết cho các em thiếu nhi. Nhà thơ Trần Quốc Toàn là một trong những người dành rất nhiều tâm sức, thời gian cho những trang viết về thiếu nhi, ông là một trong số 7 ủy viên ban Văn học thiếu nhi mới được tái thành lập của Hội Nhà văn Việt Nam.
Đội lân mầm non
DUNG DĂNG MIỆNG CƯỜI
Năm nay năm nhuận
Mùa thu dài ghê
Một hàng ông Địa
Đi tìm thiếu nhi.
Giấu cái bụng bự
Chỉ khoe miệng cười
Địa xếp hàng một
Lên ba gác ngồi.
Mỗi ông Địa dắt
Một lân nhi đồng
Lí la lí lắc
Xe đi lòng vòng.
Ông Địa vừa cười
Vừa coi đèn đỏ
Xe qua ngã tư
Rẽ vào hẻm nhỏ
Đưa tết trung thu
Đến từng căn hộ!
Còn chưa phá cỗ
Trung thu đã vui
Là nhờ ông địa
Dung dăng miệng cười...
MÙA THU MẸ
Bắt đầu từ đêm dài
Mẹ ngồi khâu lặng lẽ
Lần lần đường chỉ may
Mùa thu về nhè nhẹ.
Tay mẹ thêu tên trường
Hiện dần trên ngực áo
Mẹ biến áo anh nhường
Cho em thành áo mới.
Mẹ lượm mụn vải thường
Thêm hoa thành túi gấm
Con đựng cây viết vàng
Rạo rực bầu mực tím
Thu tựu trường xốn xang.
Mẹ ngồi khâu lặng lẽ
Lần lần đường chỉ may
Mùa thu đến nhè nhẹ
Đầy trời gió heo may…
TRUNG THU BẢY NÚI
Bụi mờ đường nhỏ
Đỏ tóc cây xanh
Nhấp nhô Bảy Núi
Như đuôi con lân.
Nắng căng mặt trống
Vó ngựa khua ròn
Mặt trời tô son
Như mặt ông địa.
Đường vào chiều thu
Lắc lư nhạc ngựa
Đôi bánh xe lăn
Rập rờn cây múa.
Nào nhanh lên nữa
Cuối đường gió reo
Trăng tròn đã treo
Miếng đường thốt nốt.
BỐN PHÍA MÚA LÂN
Ông giẳng ông giăng
Xuống chơi với tôi
Có nồi mười bánh
Có gánh bưởi đào
Có ao múa rối
Có cối cốm Vòng.
Trái hồng sáu tai
Mười hai ông địa
Bốn phía múa lân
Ngàn chân dung dẻ.
Có trẻ đội mão
Có báo đón tết
Có kết đèn sao
Có khao tiệc ngọt
Có rót rượu dâng
Ông giẳng ông giăng...
CHƠI ĐẨY CÂY ĐÊM TRUNG THU
Tùng!
Tùng!
Vang vọng lại
Từ ngày xửa ngày xưa
Nhổ tre Đằng Ngà ấy
Lấy lại non sông này!
Mấy nghìn năm cất giữ
Vạn tháng, ức triệu ngày
Vẫn còn tre Thánh Dóng
Bạn nhi đồng cầm tay.
Trống thúc!
Nào chơi thử
Đẩy cây hết sức mình
Đất lún bàn chân trụ
Trăng trên trời rung rinh!
CHUYỆN THẬT ĐÊM RẰM
Tháng nào cũng gặp
Đâu lâu lắc gì
Chị Hằng rối mắt
Quên phắt lối đi!
Trải nhựa phẳng lì
Những con đường nhỏ
Đám rước sáng bừng
Hẻm xưa thành phố.
Lung linh đâu nữa
Hồ ao lấp rồi
Một nghìn cửa sổ
Biết ô nào soi?
Đi chưa hết nơi
Không chân mà mỏi
Chị Hằng muốn rơi
Đêm rằm súyt…tối!
May thôi là may
Bác cần cẩu tháp
Kịp đưa cánh tay
Đỡ chị Hằng sáng.
ĐÁM RƯỚC TRONG HẺM SÂU
Reng reng đèn chạy
Trong lon sữa bò
Lòng đèn lửa cháy
Miệng tròn lời ca.
Thơm thơm đèn dây
Xâu nghìn hạt bưởi
Ai lượm hương cây
Thắp rền đêm hội.
Rộn ràng trống gõ
Vào xoong vào nồi
Trung thu hẻm nhỏ
Vui lên tận trời.
Chị Hằng nghe tỏ
Tìm vào hẻm chơi
Chen trăm cao ốc
Mệt toát mồ hôi.
ĐÈN ÔNG SAO NĂM NAY
Thu năm ngoái, đèn sao
Ba má mua cho đấy
Đèn sao thu năm nay
Mình đan lấy, phất lấy!
Nghe ba má bảo nhau
- Nó lớn lên trông thấy!
Nhìn ông trăng trên cao
Vẫn bé bằng năm ngoái.
ĐI HỌC SỚM
Học sinh Đồng Tháp Mười
Đi học sớm nhất nước
Trống khai trường thúc rồi
Mùa thu còn xa lắc!
Như là đi học võ
Vít cong sào tầm vông
Một con xuồng ba lá
Mấy nam sinh khinh công!
Xuồng nữ sinh tàng hình
Giữa một rừng điên điển
Vàng vương miện trên đầu
Những hoa khôi hiển hiện…
Thu sang, nghỉ hè chung
Với trăng rằm tháng Tám.
Chị Hằng chạy nước lên
Nổi như cái phao tắm!
TRĂNG TRONG DINH THỐNG NHẤT
Đúng giờ, chú cảnh vệ
Trân trọng đẩy cửa dinh
Mời đội quân trảy hội
Bắt đầu cuộc diễu binh.
Bốn bề thu bát ngát
Có núi cao rừng già
Khăn hồng áo trắng…
Thoắt!
Thành cò lả cò la.
Ngày vui trăng cũng mọc
Tròn xoe một vườn xanh
Không đa già! Non cỏ
Trăng rộng như sân banh!
Ồ kia! Mâm ngũ quả
Lớn bằng cái xe hơi
Chắc phải cần cẩu tháp
Mới đủ sức dâng mời!
Lân ư ? Ồ chuyện nhỏ
Không phải một mà mười!
Mười ông múa tập thể
Xếp hàng một cong đuôi.
Tươi như phong bao đỏ!
Hát! Hát rung trần nhà!
Vỗ tay! Nghìn đứa trẻ
Thành một dàn đồng ca!
Hát rồi, theo dòng sử
Lên coi phủ Đầu Rồng *
Ngồi vào ghế tổng thống
Lần lượt từng nhi đồng!
(*) Dinh Thống Nhất tại thành phố Hồ Chí Minh có thời kì là phủ Đầu Rồng của chế độ cũ.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.