• Trang chủ
  • Bích Khê
  • Tác phẩm
  • Thi hữu
  • Diễn đàn lý luận
  • Thơ phổ nhạc
  • Tư liệu
  • Tin văn
  • Bạn đọc
  • Liên kết website
  • Thi tập
  • Tự truyện
MENU
  • Thi tập
  • Tự truyện
Hỗ trợ - Tư vấn
Thông tin cần biết
TỲ BÀ
.......
Tôi qua tim nàng vay du dương 
Tôi mang lên lầu lên cung Thương 
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng 
Tình tang tôi nghe như tình lang 

Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi 
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi 
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi 
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi 

Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu 
Sao tôi không màng kêu: em yêu 
Trăng nay không nàng như trăng thiu 
Đêm nay không nàng như đêm hiu 

Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân 
Buồn sang cây tùng thăm đông quân 
Ô! Hay buồn vương cây ngô đồng 
Vàng rơi! vàng rơi: Thu mênh mông. 
 
Diễn đàn lý luận
 
THƠ TRONG LỄ HỘI TRĂNG TRÒN CỦA TRẦN QUỐC TOÀN

THƠ TRONG LỄ HỘI TRĂNG TRÒN CỦA TRẦN QUỐC TOÀN



Nhân dịp tết Trung thu, nhà thơ Trần Quốc Toàn gửi tới 10 vầng trăng viết cho các em thiếu nhi. Nhà thơ Trần Quốc Toàn là một trong những người dành rất nhiều tâm sức, thời gian cho những trang viết về thiếu nhi, ông là một trong số 7 ủy viên ban Văn học thiếu nhi mới được tái thành lập của Hội Nhà văn Việt Nam.

 

 

Đội lân mầm non

DUNG DĂNG MIỆNG CƯỜI

 

Năm nay năm nhuận                               

Mùa thu dài ghê                               

Một hàng ông Địa                               

Đi tìm thiếu nhi.

 

Giấu cái bụng bự                              

Chỉ khoe miệng cười                               

Địa xếp hàng một                               

Lên ba gác ngồi.

 

Mỗi ông Địa dắt                               

Một lân nhi đồng                               

Lí la lí lắc                               

Xe đi lòng vòng.

 

Ông Địa vừa cười                               

Vừa coi đèn đỏ                               

Xe qua ngã tư                                

Rẽ vào hẻm nhỏ                               

Đưa tết trung thu                               

Đến từng căn hộ!

 

Còn chưa phá cỗ                               

Trung thu đã vui                                

Là nhờ ông địa                               

Dung dăng miệng cười...

 

 

MÙA THU MẸ

 

Bắt đầu từ đêm dài

Mẹ ngồi khâu lặng lẽ

Lần lần đường chỉ may

Mùa thu về nhè nhẹ.

 

Tay mẹ thêu tên trường

Hiện dần trên ngực áo

Mẹ biến áo anh nhường

Cho em thành áo mới.

 

Mẹ lượm mụn vải thường

Thêm hoa thành túi gấm

Con đựng cây viết vàng

Rạo rực bầu mực tím

Thu tựu trường xốn xang.

 

Mẹ ngồi khâu lặng lẽ

Lần lần đường chỉ may

Mùa thu đến nhè nhẹ

Đầy trời gió heo may…

 

 

TRUNG THU BẢY NÚI

 

Bụi mờ đường nhỏ

Đỏ tóc cây xanh

Nhấp nhô Bảy Núi

Như đuôi con lân.

 

Nắng căng mặt trống

Vó ngựa khua ròn

Mặt trời tô son

Như mặt ông địa.

 

Đường vào chiều thu

Lắc lư nhạc ngựa

Đôi bánh xe lăn

Rập rờn cây múa.

 

Nào nhanh lên nữa

Cuối đường gió reo

Trăng tròn đã treo

Miếng đường thốt nốt.

 

 

BỐN PHÍA MÚA LÂN 

 

Ông giẳng ông giăng                         

Xuống chơi với tôi                         

Có nồi mười bánh                         

Có gánh bưởi đào                         

Có ao múa rối                          

Có cối cốm Vòng.                         

Trái hồng sáu tai                         

Mười hai ông địa                        

Bốn phía múa lân                         

Ngàn chân dung dẻ.                         

Có trẻ đội mão                          

Có báo đón tết                         

Có kết đèn sao                         

Có khao tiệc ngọt                         

Có rót rượu dâng                         

Ông giẳng ông giăng...

 

CHƠI ĐẨY CÂY ĐÊM TRUNG THU

 

Tùng!

          Tùng!

                     Vang vọng lại

Từ ngày xửa ngày xưa

Nhổ tre Đằng Ngà ấy

Lấy lại non sông này!

 

Mấy nghìn năm cất giữ

Vạn tháng, ức triệu ngày

Vẫn còn tre Thánh Dóng

Bạn nhi đồng cầm tay.

 

Trống thúc!

                   Nào chơi thử

Đẩy cây hết sức mình

Đất lún bàn chân trụ

Trăng trên trời rung rinh!

 

 

CHUYỆN THẬT ĐÊM RẰM

 

Tháng nào cũng gặp

Đâu lâu lắc gì

Chị Hằng rối mắt

Quên phắt lối đi!

 

Trải nhựa phẳng lì

Những con đường nhỏ

Đám rước sáng bừng

Hẻm xưa thành phố.

 

Lung linh đâu nữa

Hồ ao lấp rồi

Một nghìn cửa sổ

Biết ô nào soi?

 

Đi chưa hết nơi

Không chân mà mỏi

Chị Hằng muốn rơi

Đêm rằm súyt…tối!

 

May thôi là may

Bác cần cẩu tháp

Kịp đưa cánh tay

Đỡ chị Hằng sáng.

 

 

ĐÁM RƯỚC TRONG HẺM SÂU

 

Reng reng đèn chạy

Trong lon sữa bò

Lòng đèn lửa cháy

Miệng tròn lời ca.

 

Thơm thơm đèn dây

Xâu nghìn hạt bưởi

Ai lượm hương cây

Thắp rền đêm hội.

 

Rộn ràng trống gõ

Vào xoong vào nồi

Trung thu hẻm nhỏ

Vui lên tận trời.        

 

Chị Hằng nghe tỏ

Tìm vào hẻm chơi

Chen trăm cao ốc

Mệt toát mồ hôi.

 

 

ĐÈN ÔNG SAO NĂM NAY

 

Thu năm ngoái, đèn sao                         

Ba má mua cho đấy                         

Đèn sao thu năm nay                         

Mình đan lấy, phất lấy!

 

Nghe ba má bảo nhau                         

- Nó lớn lên trông thấy!                         

Nhìn ông trăng trên cao                          

Vẫn bé bằng năm ngoái.

 

 

ĐI HỌC SỚM

 

Học sinh Đồng Tháp Mười

Đi học sớm nhất nước

Trống khai trường thúc rồi

Mùa thu còn xa lắc!

 

Như là đi học võ

Vít cong sào tầm vông

Một con xuồng ba lá

Mấy nam sinh khinh công!

 

Xuồng nữ sinh tàng hình

Giữa một rừng điên điển

Vàng vương miện trên đầu

Những hoa khôi hiển hiện…

 

Thu sang, nghỉ hè chung

Với trăng rằm tháng Tám.

Chị Hằng chạy nước lên

Nổi như cái phao tắm!

 

 

TRĂNG TRONG DINH THỐNG NHẤT

 

Đúng giờ, chú cảnh vệ

Trân trọng đẩy cửa dinh

Mời đội quân trảy hội

Bắt đầu cuộc diễu binh.

 

Bốn bề thu bát ngát

Có núi cao rừng già

Khăn hồng áo trắng…

                             Thoắt!

Thành cò lả cò la.

 

Ngày vui trăng cũng mọc

Tròn xoe một vườn xanh

Không đa già! Non cỏ

Trăng rộng như sân banh!

 

Ồ kia! Mâm ngũ quả

Lớn bằng cái xe hơi

Chắc phải cần cẩu tháp

Mới đủ sức dâng mời!

 

Lân ư ? Ồ chuyện nhỏ

Không phải một mà mười!

Mười ông múa tập thể

Xếp hàng một cong đuôi.

 

Tươi như phong bao đỏ!

Hát! Hát rung trần nhà!

Vỗ tay! Nghìn đứa trẻ

Thành một dàn đồng ca!

 

Hát rồi, theo dòng sử

Lên coi phủ Đầu Rồng *

Ngồi vào ghế tổng thống

Lần lượt từng nhi đồng!

 

(*) Dinh Thống Nhất tại thành phố Hồ Chí Minh có thời kì là phủ Đầu Rồng của chế độ cũ.

 

 

EM TÔI CHIA BÁNH TRUNG THU

 

Em tôi đến là khôn                         

Hãy nghe nó nói chuyện:                         

- Má ơi đêm trăng tròn                         

Mình đừng ăn bánh khuyết!

 

Cái thằng to gan thiệt                         

Đã sún ba cái răng                         

Tính một mình nuốt hết                          

Nguyên một ông trăng rằm!

 

 

KỂ CHUYỆN TRĂNG RẰM

 

Một vầng trăng đã mọc

Trong quển sách lớp ba

Hồi nhỏ ba đã học

Ê a vầng trăng ngà.

 

Rồi ba lên lớp bốn

Trăng nhỏ phải ở nhà

Mấy mươi năm trăng đợi

Con của ba sinh ra.

 

Trăng tròn chờ trong sách

Không hao khuyết bao giờ

Nhưng!

           Ai xé trăng rách

Nhà người ấy tối mò!

Nào mở sách tập đọc

Tìm vầng trăng chữ o!

 

 

MÚA  LÂN

 

Ông trăng rằm tháng Tám                               

Nghe trống thúc nôn nao                              

Vội rẽ nước Đồng Tháp                              

Băng băng lên trời cao.

 

Coi con lân làm dữ                              

Múa hết răng, hết sừng                              

Mà thua anh bạn nhỏ                              

Vung ba đốt tầm vông!

 

 

Ông Địa ta khoái chi                              

Cười!                                        

Cười thôi là cười                              

Một miệng còn chưa đã                              

Cười luôn hai mang tai!                              

Có cái bụng trái bí                              

Chút xíu nữa thì rơi!

 

 

ĐÊM RƯỚC ĐÈN

 

Đêm rước đèn, mặt đất

Thêm dòng sông Ngân Hà

Khiến ông trăng hoa mắt

Lạc xuống ao nhà ta.

 

 

ĐU QUAY CÔNG VIÊN KỲ HÒA

 

Đu quay

               Đu quay

Tròn như vầng trăng

Suốt mười hai tháng

Vằng vặc trăng rằm .

 

 

Tung ta 

                 tung tăng

Bầy con nít tới

Con gái chị Hằng

Con trai chú Cuội

Bay lên trời rồi

Còn đưa tay vẫy:

- Thưa ba, thưa má

Lạy ông, lạy bà

Con đi xa

                    Nhớ

Ở lại coi nhà.                                      

 

Con lên Ngân Hà                                                         

Mời sao cụng trán

Chuếnh choa

           chuếnh choáng            

Xoay tít cung  mây.             

nguồn: vanvn.net



Tin tức khác

· NHÀ THƠ LÊ ĐẠT QUA CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI CON GÁI
· PHẨM GIÁ THƠ - PHẨM GIÁ CỦA SÁNG TẠO - PHẨM GIÁ CỦA NHÂN TÍNH
· ĐI TÌM ẨN NGỮ THƠ HOÀNG CẦM -Tiểu luận ĐỖ LAI THÚY
· SỰ RA ĐỜI CỦA NHÀ THƠ SIÊU VỊ TRONG THẾ GIỚI HẬU NHÂN BẢN
· LỜI KỂ CỦA CỰU BINH 38 NĂM VANG VỌNG LỜI THỀ GIỮ ĐẢO CỦA CỰU BINH GẠC MA
· THƠ TỐ HỮU VÀ SỰ HIỆN HỮU TRONG DI SẢN VĂN HỌC MIỀN NAM 1954 - 1975 - Tiểu luận TRẦN HOÀI ANH
· MỘT BÀI THƠ CỦA SỨ GIẢ ĐẠI VIỆT ĐƯỢC TRUNG QUỐC KHẮC VÀO BIA ĐÁ VẪN CÒN NGUYÊN VẸN
· NƯỚC NAM HÁN TỪNG ĐẠI BẠI TRƯỚC NGÔ QUYỀN DO AI THÀNH LẬP, TỒN TẠI BAO NHIÊU NĂM, CÓ MẤY VỊ HOÀNG ĐẾ?
· TRÊN CON ĐƯỜNG ĐẾN VỚI PHẨM GIÁ CỦA THƠ CA - Tiểu luận TRƯƠNG ĐĂNG DUNG
· HOA NỞ KHÔNG ĐỢI NGƯỜI CHO PHÉP -Tiểu luận NAM THI
· TIỂU LUẬN VŨ QUẦN PHƯƠNG - PHẨM GIÁ CỦA THƠ CA
· ĐOÀN PHÚ TỨ - ĐƯỜNG ĐỜI BAO NỖI
· 'MẬT MÃ' MỐI TÌNH PHẠM THÁI - QUỲNH NHƯ
· THI BÁ ĐƯỢC ĐỀ CỬ GIẢI NOBEL - TÀI NĂNG KHÔNG KÉM XUÂN DIỆU, HUY CẬN
· KHI MẶC KHÁCH VIẾT VỀ MẶC KHÁCH
· TIỂU LUẬN NGUYỄN KHOA ĐIỀM - PHẨM GIÁ CỦA THƠ CA
· CẢM THỨC CHIẾN TRANH VÀ NGƯỜI LÍNH TRONG THƠ MIỀN NAM 1954 - 1975
· LẦN THEO DẤU CHÂN 'NHỮNG CON NGỰA THỒ VĂN CHƯƠNG' XỨ QUẢNG
· TẢN MẠN VỀ PHẨM GIÁ THƠ CA - Tiệu luận ĐẶNG HUY GIANG
· NHỮNG PHẬN NGƯỜI TRONG TIỂU THUYẾT CỦA DƯƠNG HƯỚNG

Tin tức mới
♦ CHÙM THƠ TRẦN THỊ THÙY VI - NẾU CÓ KIẾP SAU XIN LÀM GIỌT SƯƠNG YÊU ĐIỀU BÌNH LẶNG (16/03/2026)
♦ NHÀ THƠ LÊ ĐẠT QUA CÂU CHUYỆN CỦA NGƯỜI CON GÁI (16/03/2026)
♦ PHẨM GIÁ THƠ - PHẨM GIÁ CỦA SÁNG TẠO - PHẨM GIÁ CỦA NHÂN TÍNH (16/03/2026)
♦ ĐI TÌM ẨN NGỮ THƠ HOÀNG CẦM -Tiểu luận ĐỖ LAI THÚY (16/03/2026)
♦ SỰ RA ĐỜI CỦA NHÀ THƠ SIÊU VỊ TRONG THẾ GIỚI HẬU NHÂN BẢN (16/03/2026)
Bạn đọc
Quảng cáo
 

Bích Khê tên thật là Lê Quang Lương

Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)

Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.

Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.

Tong truy cap Tổng truy cập: 1931119
Trong thang Trong tháng: 201590
Trong tuan Trong tuần: 81
Trong ngay Trong ngày: 86519
Truc tuyen Trực tuyến: 6

...

...

Designed by VietNetNam