Hôm nay chúng ta thảo luận một vấn đề trông chừng rất quen thuộc, song hóa ra lại có thể không dễ dàng, khá phức tạp, gay cấn và nóng bỏng: vấn đề bản sắc, hay như ta thấy trên flyers treo trước trung tâm kia, vấn đề bản sắc dân tộc (ở đây có chỗ hơi rắc rối về ngôn ngữ: nation trong tiếng Việt có thể dịch là dân tộc mà cũng có thể dịch là quốc gia, hai khái niệm không hoàn toàn đồng nhất).
Tôi đến thăm gia đình cố nhạc sĩ Trần Hoàn trong tiết xuân lây phây mưa bụi. Bác Thanh Hồng - vợ nhạc sĩ, người con gái xứ Nghệ tạo thi hứng cho ca khúc Lời người ra đi bất tử cùng năm tháng niềm nở đón khách.
Theo TS. Chu Xuân Giao (Viện Khoa học xã hội Nhân Văn), ông từng công tác tại Nhật Bản, trên những ngôi đền thiêng đã xuất hiện sấm truyền nói đến ngày tận thế. Đất nước này sẽ phải hứng chịu một thảm họa thiên tai khủng khiếp…
Tại cuộc nói chuyện ở Đại học Hoa sen 23/3, nhà văn Nguyên Ngọc bảo cái mới củaPCT (Phan Châu Trinh ) là chỉ ra mất nước do văn hóa. Theo Nguyên Ngọc, “Xây dựng con người tự chủ, để dân tộc tự chủ, đó là chương trình vĩ đại bị dở dang của Phan Châu Trinh” “Chính từ tinh thần tự chủ ấy, ông đã dũng cảm chỉ ra hai nhược điểm chí tử của dân tộc: chủ nghĩa yêu nước hẹp hòi và ý thức vọng ngoại mù quáng.
Ngày 26/3/2011, Trường THPT Núi Thành (Quảng Nam) tổ chức Lễ kỷ niêm 35 năm ngày thành lập trường. Đại diện cho cựu học sinh nhà trường, TS Mai Bá Ấn đã có bài phát biểu khá xúc động ghi công ơn quý thầy cô giáo cũ. Bichkhe.org xin giới thiệu bài viết này cùng bạn đọc.
Đã từ lâu, chùa Thiên Mụ (TP. Huế) nổi tiếng với 108 tiếng chuông ngày ngày giữ nhịp thời gian, mang theo tâm nguyện từ bi gửi gắm đến chúng sinh, giải tỏa mọi muộn phiền đau khổ. Ấy vậy mà, nơi chốn cửa phật từ bi này còn được gán một lời nguyền nghiệt ngã.
Đọc bài thơ Bạn đến chơi nhà của Nguyễn Khuyến, thấy vui, có thể cười ra nước mắt, còn đọc bài thơ Thủ vĩ ngâm tại Cổ Mai Đàm, ta càng thấy rõ một Ức Trai tâm thượng quang Khuê tảo (Lòng Nguyễn Trãi sáng như sao Khuê... ) một Danh nhân văn hoá thế giới, một hình bóng lồng lộng. Tại Cổ Mai Đàm, Nguyễn Trãi đã viết Bình Ngô sách, Dư địa chí và phần lớn các bài thơ trong Ức Trai thi tập, Quốc Âm thi tập... Cổ Mai Đàm, Khuyến Lương, Hà Nội trở thành đất thiêng. Đọc Thủ vĩ ngâm tại đây, rất nhiều suy ngẫm…
Ngày 19 / 3/ 2011, tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám sẽ diễn ra Hội thảo về Họ Phùng - Việt Nam. Tiến sĩ Đinh Công Vĩ có tham luận vinh danh Phùng Hưng: “Uy đức, ơn huệ và sự tôn sùng của người sau với Phùng Hưng thể hiện qua sự tôn xưng tên gọi, qua hoành phi câu đối, sắc phong, thần phả, những chuyện tâm linh thiêng liêng gắn với ông. Nó cũng thể hiện ở các di tích đền thờ miếu mạo, lăng mộ gắn với các lễ hội dân gian nữa… Phùng Hưng là hào trưởng lớn, đứng chủ một vùng, ông chưa hề xưng hoàng đế dù có lúc xưng là “Đô quân” nên sử sách không thấy nói đến miếu hiệu. Nhưng cái tên hiệu mà Phùng An, con Phùng Hưng tôn xưng ông là Bố Cái Đại Vương lại trở nên cái tên quen thuộc, tôn kính, đầy tự hào, được tất cả mọi người Việt Nam thừa nhận. Nó không còn chỉ là cái tên riêng của một gia đình hay một dòng họ. Cái tên này phù hợp với truyền thống tốt đẹp có từ xa xưa của người Việt Nam”
Giang hồ, từ ngày khởi thủy đến nay, luôn chứa trong nó những câu chuyện bi hài rất đặc trưng. Từ hỗn danh trong giới, cho đến sự ngớ ngẩn đến mức bất thường của các tay anh chị, kể cả chuyện yêu đương…
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.