Bài này là phần 3 trong loạt bài viết về hiện tượng đồng hóa âm thanh trong ngôn ngữ với tâm điểm là tiếng Việt. Phần 1 bàn về cách dùng ròng rọc < rọc rọc, phưng phức < phức phức, nơm nớp < nớp nớp, phấp phất/phất phới/phân phất < phất phất và khám bệnh < khán bệnh. Phần 2 bàn về cách dùng Huyền Trang < Huyền Tảng/Tráng, Tịnh Độ < Tịnh Thổ. Phần 3 chú trọng vào cách dùng tẩm liệm so với tấn/tẫn/tẩn liệm.
Cơn “khát Nobel” ấy đã phần nào giải tỏa sau khi Mạc Ngôn được trao giải Nobel Văn học năm 2012. Song giải Nobel Khoa học – giải danh giá nhất – thì mãi đến năm 2015 mới có một công dân Trung Quốc giành được: đó là bà Đồ U U (giải Nobel Y-Sinh). Thực ra từ năm 1957 tới nay đã có một số người Hoa được trao giải Nobel Khoa học, nhưng tất cả đều có quốc tịch nước khác. Ngay nước Nhật láng giềng xưa từng nườm nượp kéo nhau sang học sư phụ Trung Quốc, từ cuối thế kỷ XIX họ quay sang học người Âu Mỹ, thực hành “Thoát Á nhập Âu”, nhờ thế nhanh chóng hiện đại hóa, vượt xa sư phụ cũ, từ năm 1949 tới nay đã giành được 21 giải Nobel Khoa học. Vì sao Trung Quốc không làm được như vậy?
Nói Lưu Quang Vũ là người con của quê hương Đà Nẵng không chỉ vì nguyên quán anh ở Đà Nẵng mà còn vì những ấn tượng về Đà Nẵng đã sớm tác động đến tuổi thơ anh. Nhà thơ/nhà viết kịch Lưu Quang Thuận cha anh là người Đà Nẵng xa quê và chính trong không gian Hà Nội nghìn trùng xa cách ấy, ông từng kể cho các con nghe về nơi mình sinh ra và lớn lên.
Đặng Phác Phương - con trai cả của cố lãnh đạo Trung Quốc Đặng Tiểu Bình - nói rằng những cải cách về kinh tế và văn hóa của cha ông cách đây 40 năm là 'không thể đảo ngược'.
Tôi phải xấu hổ mà thú thật rằng, dù cùng là đồng hương Bùi Chu, cùng đồng đạo Công Giáo và cũng theo đuổi môn triết học với ông mà chúng tôi không biết ông là ai vì trước những năm 2000, ở miền Bắc chẳng sách vở nào nhắc đến tên ông. Gần đây, chúng tôi mới tìm hiểu về ông và thật ngưỡng mộ ông. Đó là một triết gia lớn của dân tộc Việt Nam, tràn đầy tinh thần dân tộc, tràn đầy lòng yêu nước. Ông là Linh mục Lương Kim Định.
Lời Tòa Soạn: Chưa bao giờ thông tin về giới nghệ sỹ, nhất là nghệ sỹ biểu diễn trên truyền thông và báo chí lại nhiều, đa dạng, thậm chí phức tạp như hiện nay. Trong nhiều trường hợp có thể nói là đã có sự nhiễu loạn thông tin về giới nghệ sỹ. Đây không chỉ là một hiện tượng mà là một vấn đề xã hội không hề đơn giản. Có nhiều góc nhìn và đánh giá đa dạng về hiện tượng/vấn đề này. Văn Hóa Nghệ An giới thiệu một cách nhìn về thực trạng này của nhà nghên cứu văn học Bùi Việt Thắng đến từ Đại học Khoa học xã hội & Nhân văn Hà Nội.
Vậy thì về chánh tả viết dông (d) hay giông (gi), cách nào đúng ? Để khỏi phải lướng vướng mỗi khi đụng tới con chữ,tôi tìm cách ‘thanh toán’luôn cho dứt một lần.
Với các nước phương Tây, mối quan hệ đối ngoại của các chính quyền Lê-Nguyễn đã bắt đầu từ những thế kỷ XVII- XVIII. Những thập niên cuối thế kỷ XVIII, thỏa ước Versailles ký kết giữa Giám mục Bá Đa Lộc, với tư cách đại diện chúa Nguyễn Ánh, và đại diện vua Louis XVI, đã không thực hiện được do sự ngăn trở của viên chức Pháp được giao trách nhiệm thi hành. Vào thập niên 1810, sau khi vua Gia Long đã yên vị trên một đất nước thống nhất và tương đối bình ổn, các tàu buôn Pháp hướng về Viễn Đông để tìm thị trường tiêu thụ mới.
Khi nói đến văn chầu trong diễn xướng chầu văn chúng tôi đặt nó trong tổng thể ca nhạc truyền thống mang hai yếu tố cơ bản là: diễn xướng có tính nghi lễ (trong nội dung và phương thức) và việc sử dụng thể thơ lục bát và song thất lục bát tiếng Việt trong lời văn của nó.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.