Nơi ngày đông gió thổi là tập trường ca vừa được ra mắt bạn đọc của nhà thơ Đinh Thị Như Thúy. Đây là tập sách thứ 5 và là tập trường ca đầu tiên của chị. Nơi ngày đông gió thổi thể hiện rõ những trăn trở của một người đàn bà làm thơ mang nhiều nỗi ưu tư về thân phận con người.
“Còn hôm nay ta còn mãi” là chương trình lưu dung một ký ức đẹp đẽ của những người biết yêu thơ và hy vọng cho ngày mai trong niềm tin ở sức mạnh của thơ, của Tiếng Việt – tiếng mẹ đẻ, tiếng tâm hồn.
Có lẽ vì quan niệm như vậy nên những tác phẩm của bà đã đem đến một sự độc đáo sâu sắc của sự không-thuộc-về, và cũng bởi vậy khi bà đã nằm xuống thì chúng ta vẫn ngồi đây để nói về bà, nói về sự đào vong của bà trong văn chương và tưởng nhớ về bà.
Có một câu chuyện mà tôi không nhớ là đã đọc hay nghe được ở đâu, kể rằng: Một lần, Napôlêông và thuộc hạ bị quân địch vây khốn, tình thế hiểm nghèo đến nỗi những tướng lĩnh dày dạn trận mạc của ông cũng không giữ nổi bình tĩnh, đúng lúc ấy, khi nghe có ai đó hốt hoảng kêu lên một tin dữ, vị hoàng đế kiêu hùng của nước Pháp liền quát to, độc một tiếng “Cứt!”.
Văn của Linda Lê vượt qua cách nghĩ thông thường và một số lý luận cũ truyền vào Việt Nam. Những nhân vật sáng-tối của ý thức hệ hay cốt truyện, cái gọi là điển hình hoàn toàn vô nghĩa với bà. Bà đi xa, khai tử những khái niệm đấy lâu rồi. Bà giải quyết câu chuyện đời sống như những trạng thái sống. Bà có khả năng biểu đạt những bí ẩn của đời sống tinh thần và đời sống thân xác của con người. Đó là những cái mà những người viết đương thời của Việt Nam đang thiếu…
Ca khúc xuất phát từ Màu tím hoa sim – bài thơ mở ra bi kịch cuộc đời một nhà thơ tài hoa, mà cho đến bây giờ người ta vẫn nhắc đến đầy ray rứt: Hữu Loan.
Phải chăng, với Bóng chữ, Lê Đạt đã dựng một biểu tượng thật đơn giản, tiết kiệm về đường nét, nhưng lại có sức chứa đến vô cùng lòng thủy chung son sắt của cánh mày râu?
Nửa thế kỷ đọc thơ. Nhiều câu nhớ thuộc lòng. Vậy mà tôi chưa một lần gặp mặt ông ấy. Có chút băn khoăn về chi tiết hết sức nhỏ nhưng cứ day dứt mãi không thôi vì trong đó có liên quan đến một người là thần tượng của tôi.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.