Phùng Quán đèo tôi về nhà mẹ nuôi. Một căn nhà lá nền đất, nằm sau lưng đình Nghi Tàm bên Hồ Tây. Ông tự ghép lấy chiếc ghế bằng cành ổi, ngồi lâu ngày đôi tay vịn nhẵn bóng.
Hoàng Cầm thực sự xuất hiện trong văn chương nghệ thuật nước nhà không phải bằng thơ trữ tình mà bằng kịch thơ. Đầu tiên là kịch thơ ngắn “Hận Nam Quan” viết năm 1937, năm ông 15 tuổi, phục hiện cuộc chia tay lịch sử của cha con Nguyễn Phi Khanh – Nguyễn Trãi với những câu thơ cháy bỏng lòng yêu nước và ý chí độc lập dân tộc
Trước khi bàn về dòng chủ lưu của văn chương Việt hôm nay, người viếtmuốn đưa ra cách nhìn nhận độ hinh thức xuất bản, công bố tác phẩm. Gần đây việc xuất bản các sáng tác văn học dường như được “nới lỏng” theo xu thế thị trường và buộc người viết phải đối diện với thử thách về chất lượng hơn.
Có vẻ như nhà thơ Thanh Thảo tự thả lỏng mình khi sáng tác. Có vẻ như ông để mọi thứ khách quan dẫn dắt cảm xúc của mình. Nhưng, phải là người có nội lực đầy chủ động, có vốn liếng ngôn ngữ ở mức giàu có thì Thanh Thảo mới ung dung thả câu và “giật vung mạng” được những trường ca nổi tiếng.
Tháng 10 năm 1968, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ của nhân dân Việt Nam bước vào giai đoạn quyết liệt, một sự kiện văn học có ý nghĩa lớn lao đã được ghi nhận ở Ba Lan. Đó là sự ra đời tuyển tập thơ Các nhà thơ thế giới vì Việt Nam do Viện xuất bản Quốc gia Ba Lan ấn hành.
Thoạt đọc, bài thơ không có gì đặc biệt, cũng như những bài thơ tình than vãn về tình yêu lứa đôi bị chia rẽ, bội bạc... đầy rẫy trên mạng, đọc xong là quên liền. Tôi định nhấn like rồi chuyển đọc tin khác thì âm hưởng câu thơ: "Lấy chồng! Em lấy chồng! Ơ! Lấy chồng..." níu tôi đọc lại.
Lê Văn Vỵ đã in 7 tập thơ và đã được nhiều giải thưởng, vậy mà đến giờ tôi mới được đọc thơ anh, tập thứ 8: “Đi qua nỗi buồn”. Tập thơ mang đến cho tôi nhiều bất ngờ về một nhà thơ lao tâm khổ tứ, luôn trăn trở chuyện đời với những phận người mong manh lắm buồn vui cười khóc… bằng ngòi bút của một nhà báo thi sĩ.
Lê Đạt viết trường ca Bác năm 1970, nhân dịp giỗ đầu Bác. Tập trường ca được Nhà xuất bản Thanh niên ấn hành năm 1990 - nhân dịp thế giới kỉ niệm 100 năm sinh Danh nhân văn hóa Hồ Chí Minh. Vậy là phải sau hai thập kỉ bản trường ca mới đến được với bạn đọc rộng rãi.... Lí do vì sao có sự kín tiếng và im lặng lâu như thế, không nói chắc mọi người đều rõ. Điều quan trọng là từ giữa những năm 1980 - ba mươi năm sau khi xảy ra sự kiện Nhân văn - Giai phẩm - cái tên Lê Đạt (chứ không phải là Đào Công Đạt) mới có thể xuất hiện trở lại và thời điểm năm 1990 quả là thuận nhất, thích hợp nhất cho việc công bố trường ca về Bác.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.