Vâng, có một nhà văn Nam bộ nổi tiếng, ông mất đã lâu, nhưng mỗi khi nhớ ông, tôi lại nhớ tới một người trung thực và đôn hậu. Đó là nhà văn Đoàn Giỏi.
Rousseau trọn đời lận đận, nghèo túng và bị truy đuổi, nhưng “hậu vận” khá tốt! Như một lời ghi nhận và biết ơn, năm 1794, vào lúc cao điểm của Cách mạng Pháp, di hài ông được long trọng chuyển vào an nghỉ trong điện Panthéon (Paris) ở vị trí danh dự bên cạnh Voltaire, tác giả luận văn Về sự khoan dung, nhà chiến sĩ dân chủ tiền phong, dù khi sinh thời, hai ông không phải lúc nào cũng hòa thuận với nhau.
Trong lịch sử Việt Nam, ít có thành phố nào mang trong mình nhiều đổi thay và sự giao thoa văn hóa mạnh mẽ như Sài Gòn. Từ một vùng đất hoang sơ, Sài Gòn dần trở thành trung tâm hành chính và thương mại quan trọng của miền Nam Việt Nam, rồi sau đó là thuộc địa của thực dân Pháp với những thay đổi lớn về cấu trúc đô thị.
Với chủ đề “Thành tựu cơ bản của văn học Việt Nam sau năm 1975 – Diện mạo, khuynh hướng và thể loại”, hội thảo Tổng kết Văn học Việt Nam sau năm 1975 của Hội Nhà văn Việt Nam đã diễn ra sáng 16.9. Nhà thơ Phan Hoàng có tham luận về tình hình sáng tác thơ ở TP Hồ Chí Minh trong giai đoạn từ sau 1975 đến nay.
Sẽ có khác nhau ít nhiều mỗi giai đoạn sáng tác của nhà thơ, như ngay chính trong một tập hợp, khi tác giả ghi chú thời gian, dấu mốc của tâm trạng, sự việc hoặc cách biểu hiện; khác vậy thôi, chứ cái chất, cái hồn, cái lưu dấu một xúc cảm bằng chữ, thường vẫn có nét chung.
Phim Mưa đỏ là bản hùng ca lịch sử đầy mất mát, đau thương... nhưng tràn ngập niềm tự hào về thế hệ cha ông - những chiến sĩ cách mạng đã hy sinh tuổi thanh xuân, hạnh phúc riêng để đất nước được Độc lập - Tự do - Hạnh phúc trọn vẹn ngày hôm nay.
Thơ trong bão lửa, sống chết mà người đọc cảm thấy cái bình tâm bên trong, không né tránh mọi mất mát, gian khổ mà vẫn thấm đẫm tình người, đó chính là cái thế thượng phong của một dân tộc trước những thách thức hiểm nghèo của lịch sử. Những bài thơ đó đã trở thành thứ lương thực tinh thần không thể thiếu của những người lính trên mọi nẻo đường kháng chiến.
Nhạc sĩ Nguyễn Vũ tên thật là Nguyễn Tuấn Khanh, sinh năm 1944 tại Hà Nội. Năm 1954, ông theo gia đình di cư vào Nam và sinh sống tại TP Đà Lạt. Có năng khiếu về âm nhạc, Nguyễn Tuấn Khanh được gia đình cho học nhạc từ thuở nhỏ và chơi được nhiều loại nhạc cụ như guitar, harmonica, piano… Ông tham gia Ban Thiếu nhi của Đài Phát thanh Đà Lạt và giành giải Nhất đơn ca thiếu nhi của Đài khi mới tròn 12 tuổi.
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.