Lãng Thanh tên thật là Lê Quốc Tuấn, sinh năm 1977 tại Hiền Quan, Tam Nông, Phú Thọ, mất ngày 20.07.2002 trong một tai nạn bi thảm: hai cha con anh đã đều bị tên bà con nghiện ma túy (con cô con cậu ruột) giết chết ngay trong chính nhà mình. Mới 25 tuổi đời đã hóa mây bay, Lãng Thanh có hai bằng đại học, làm ngành ngân hàng ở Vĩnh Phúc, biết thành thạo 3 ngoại ngữ: Anh, Pháp, Trung Quốc, có tài năng trong các lĩnh vực: hội họa, thư pháp và thơ ca.
Trong lịch sử văn học Nga khó có thể tìm thấy một tên tuổi nào bí ẩn hơn Gogol. Nhà văn thiên tài đã để lại hàng chục tác phẩm bất tử và cũng bấy nhiêu điều bí mật mà cho đến nay các nhà nghiên cứu cuộc đời và tác phẩm của ông vẫn không thể nào lý giải nổi. Có rất nhiều huyền thoại gắn liền với cuộc đời và cái chết của Gogol. Một vài thế hệ các nhà nghiên cứu tác phẩm của nhà văn không thể trả lời một cách nhất quán những câu hỏi như: tại sao Gogol không lấy vợ, vì sao ông đốt tập hai “Những linh hồn chết” và liệu có đốt thật không, và cuối cùng là bí ẩn về chiếc hộp sọ của nhà văn. Nhân dịp kỷ niệm 160 năm ngày Gogol vĩnh biệt cõi thế nhân nhiều nghịch lý (4/3/1852-4/3/2012), báo chí Nga đã có những lý giải mới về bi kịch của ông!
Năm tháng qua đi, nhưng những gì mà Dương Thị Xuân Quý để lại cho cuộc đời tựa một ánh sao băng- như hình ảnh một câu thơ của Tố Hữu mà chị chép trong nhật ký ngày đầu vượt Trường Sơn: “Ta đi làm ánh sao băng giữa đời”. Và ánh sao băng ấy, giữa những ngày tháng này, dường như càng toả sáng cô đơn hơn bao giờ hết…Nhưng có lẽ, càng cô đơn, chị càng hiển hiện lên trước tôi như một người phụ nữ mà “nhìn vào đôi mắt ấy, anh bỗng hiểu rằng trước mặt anh là một con người có thể lặng lẽ suốt đời đi đến mục đích đã tự khẳng định của mình, bất chấp tất cả, không gì ngăn trở được…”. Cái mục đích sống ấy là gì? Nhiều thế hệ đã và đang tìm kiếm, rồi chứng thực nó bằng cả tuổi xuân, hạnh phúc gia đình, bằng cả sinh mệnh của mình
Lãng Thanh (1977-2002) tên thật là Lê Quốc Tuấn. Anh tốt nghiệp Học viện Quan hệ quốc tế và Đại học Ngoại thương. Với tài năng bẩm sinh và một tư duy cách tân mãnh liệt, anh đã để lại tập thơ Hoa gây được sự chú ý của nhiều bạn đọc và được Hội Nhà văn Việt Nam trao giải B (không có giải A) năm 2004. Lãng Thanh cũng làm nhạc, vẽ tranh, viết thư pháp, dịch thơ chữ Hán và thơ phương Tây, viết tản văn, bình luận nghệ thuật và một số thể loại khác. Những bài viết hấp dẫn của một tài năng đoản mệnh đã được bạn bè tìm thấy sau khi anh qua đời và đưa vào tập Lãng Thanh, hoa và những những trang viết để lại.
Nhiều nhà thơ nổi tiếng đã nói tới cái khó của thể thơ lục bát. Xuân Diệu thậm chí còn tiết lộ ông rất "sợ" thơ lục bát, rất ít viết lục bát, vì sợ thất bại. Trong quan niệm của ông, đây là loại thơ dễ làm nhưng khó hay, phải làm sao để nó "giản dị, thanh thoát và không tầm thường dung tục".
Biết bệnh tình của mình không qua khỏi nên trước khi qua đời, nhà thơ Phùng Quán có gửi lại cho một người thân một cuốn nhật ký. Rất ít người biết tới cuốn nhật ký này. Có những lý do riêng tư nên Phùng Quán ít nói tới...
Cái (tĩnh) và (động) ấy chỉ để bộc lộ một cõi lòng, một tâm trạng cô đơn và buồn! Thi nhân ngồi nhớ người xưa, lòng ông lặng lờ buồn bã như dòng nước hắt hiu, nhưng trái tim ông vẫn bổi hổi, xốn xang như làn "hoa bắp lay"...
Trường ca viết về thời chống Mỹ miêu tả nhiều hình ảnh đẹp, chân thật, sinh động về những người anh hùng của đất nước. Nhưng có lẽ chưa bao giờ hình tượng người phụ nữ lại được các nhà thơ dành cho nhiều trang viết đến như vậy. Cảm xúc mãnh liệt dạt dào về người phụ nữ Việt Nam kiên cường, nhân hậu, thuỷ chung… đã được khắc đậm trong trường ca.
Vì sao con đường sáng tạo của một nhà văn có tâm hồn phức tạp, tinh tế, sâu thẳm, và tài năng lớn (để là tác giả của tất cả những tác phẩm trên đây) dường như bị chững lại? Đó có phải là một sự suy thoái trong sáng tạo?
Có lần nhà thơ Lê Đạt trò chuyện, theo bà cô ruột, người đã nuôi ông từ tấm bé khẳng định, ông sinh năm 1928, tức tuổi con Rồng, chứ không phải năm 1929 như trong khai sinh, tuổi con Rắn. Ông tự điều hoà và hóm hỉnh nhận tuổi mình gồm cả hai là Rồng và Rắn. Rồi ông nghĩ có lẽ vì vậy mà ông thích làm thơ từ khi còn nhỏ. Và, rồi ông nhớ lại mình đã sớm ấp ủ mộng cách tân thơ, cho dù chưa biết sẽ làm như thế nào và bắt đầu từ đâu. Sau này, ông nhận mình đã chịu ảnh hưởng từ thơ Mayakovsky, những áng thơ quảng trường mạnh mẽ, ẩn chứa tính công dân rất dữ dội có tác dụng trực tiếp vào đời sống cộng đồng với những ngôn từ có sức khám phá lạ kỳ. Quả nhiên sau hơn nửa thế kỷ âm thầm làm phu chữ, ông trở thành một kỳ nhân trên cánh đồng thơ Việt…
Sinh ngày 24.3.1916 (tức ngày 21.2. năm Bính Thìn)
Tại quê ngoại ở xã Phước Lộc, nay là xã Tịnh Sơn, huyện Sơn Tịnh.
Ông lớn lên và sống chủ yếu tại quê nội ở thị trấn Thu Xà, thuộc xã Nghĩa Hòa, huyện Tư Nghĩa, tỉnh Quảng Ngãi. Đó là một thị trấn cổ, có nhiều Hoa kiều đến sinh cơ lập nghiệp. Nhờ giao thông thuận tiện, có sông lớn, gần cửa biển, nên Thu Xà đã từng có thời kỳ rất sầm uất, buôn bán thịnh vượng, nhưng đã dần sa sút từ khi chiến tranh thế giới lần thứ hai nổ ra.